Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 29893 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2422
Từ nay về sau đừng làm như vậy nữa

❊ ❊ ❊

Mạch Mạch còn chưa kịp nói gì, Diệp Trạm đã ôn nhu gọi một tiếng, "Mạch Mạch."

Giọng nói của anh thật sự rất êm tai.

Đặc biệt là khi anh hạ thấp giọng, sự trầm thấp mang theo chút dịu dàng, âm cuối hơi kéo dài như lướt qua tai Mạch Mạch, khiến trái tim cô rung động.

Làm tim cô khẽ run lên.

Mạch Mạch khẽ mím môi, chợt nhớ ra điều gì đó, cô nhíu mày, "Tay anh có băng bó không?"

Lúc sáng cô thấy băng gạc trên tay anh thấm máu.

Chắc là do lúc giằng co với cô mà vết thương bị nứt ra.

Lúc đó cô đang giận dữ, dồn nén một bụng bực dọc, chỉ xem như không thấy, chẳng hỏi han câu nào.

Giờ nghĩ lại, vẫn không kìm được sự lo lắng.

Lòng Diệp Trạm ấm lại, nụ cười lan tỏa trong đôi mắt sâu như đầm nước, thâm trầm như chứa cả tinh tú đại dương.

Anh trực tiếp giơ bàn tay trái bị thương lên, cho Mạch Mạch ở đầu dây bên kia xem, "Vừa mới băng bó xong, không cần lo lắng."

Bốn chữ cuối, anh cố tình nói chậm lại.

Dù cách một màn hình, bầu không khí vẫn vô cùng vi diệu.

Mạch Mạch nhìn nụ cười rạng rỡ của anh, nhịp tim không kiểm soát được mà đập nhanh hơn.

Theo bản năng, cô muốn phủ nhận việc mình lo lắng cho anh.

Nhưng nghĩ đến những lời của Phượng Dĩ Trạch, trong lòng cô dấy lên chút xót xa, rốt cuộc thì sự đau lòng vì anh vẫn chiếm thế thượng phong.

"Chẳng phải anh về để gặp Quý An Vân sao, sao vẫn chưa gặp cô ta?"

Mạch Mạch đổi chủ đề hỏi.

Trong giọng nói không nghe ra cảm xúc gì.

Diệp Trạm thu nụ cười, thần sắc thanh nhu, đôi mày ôn hòa, "Vừa rồi Tổng thống tìm anh có chút việc nên trì hoãn."

Anh nói một cách nhẹ tênh, thậm chí không nhắc đến việc Tổng thống tìm anh là để ép anh cưới Quý An Vân.

Nhưng Mạch Mạch rất thông minh.

Nếu Quý An Vân xuất thân bình thường, dù cô ta có nhảy lầu náo động thế nào, cũng chỉ làm kinh động đám đông hóng hớt.

Nhưng thân phận con gái cựu Bộ trưởng Quốc phòng của cô ta có đủ sức nặng.

Anh chị cô ta lại vừa hy sinh vì nước không lâu.

Việc cô ta có thể kinh động đến Tổng thống cũng chẳng có gì lạ.

Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc, tâm trí Mạch Mạch đã xoay chuyển trăm vòng.

Dù trên mặt không biểu hiện gì, Diệp Trạm vẫn tinh ý nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cô, "Mạch Mạch, em đã gặp Dĩ Trạch chưa?"

"Gặp rồi, Phượng Dĩ Trạch giải thích với em một đống."

Mạch Mạch chớp chớp mắt, thu lại cảm xúc, giữa lông mày nở một nụ cười nhạt.

Diệp Trạm nhìn sâu vào đáy mắt cô lóe lên tia sáng, nhướng mày hỏi, "Cậu ta nói gì?"

"Cậu ấy nói, anh muốn cưới Quý An Vân."

"Hồ ngôn loạn ngữ, em đừng nghe cậu ta." Sắc mặt Diệp Trạm thay đổi, giọng nói trầm xuống ngay lập tức.

Mạch Mạch bật cười khúc khích, đôi mắt cong cong, đẹp hơn cả xuân về hoa nở.

"Lừa anh thôi."

Diệp Trạm nhìn nụ cười rạng rỡ của cô, chỉ cảm thấy nhịp tim như ngừng lại, bỗng nhiên nhìn đến si mê, không nỡ lên tiếng phá vỡ cảm giác tốt đẹp này.

Mạch Mạch cười xong, thấy Diệp Trạm nhìn mình đắm đuối, khuôn mặt nhỏ lại nóng lên, đôi mắt khẽ chớp, cúi mi xuống.

Giọng nói khẽ thốt ra từ đôi môi đỏ mọng, "Phượng Dĩ Trạch đã nói giúp anh rất nhiều, em không biết lời nào là thật, lời nào là giả."

"..."

Diệp Trạm im lặng.

Chỉ chăm chú nhìn Mạch Mạch.

Cô dừng lại, anh cũng yên lặng.

Biết cô vẫn chưa nói hết.

Anh kiên nhẫn chờ đợi.

Rõ ràng chỉ là một cuộc gọi video qua màn hình, vậy mà lại khiến trong lòng anh nảy sinh cảm giác hạnh phúc đã lâu không thấy.

Kể từ khi mẹ anh qua đời, suốt những năm qua, anh chưa bao giờ cảm nhận được cảm giác ấm áp hạnh phúc này từ bất kỳ người phụ nữ nào.

"Diệp Trạm."

Mạch Mạch ngước mắt, ánh mắt dịu dàng nhìn anh.

Diệp Trạm cong khóe môi, ân cần đáp lại, "Anh đây."

Mạch Mạch khẽ hỏi, "Phượng Dĩ Trạch nói lúc trước anh sợ Độc Ưng làm hại em nên mới đến gần Quý An Vân, có phải vậy không?"

Trong mắt Diệp Trạm thoáng kinh ngạc, nhưng vẫn thành thật gật đầu.

"Từ nay về sau đừng làm như vậy nữa."

Trong lòng Mạch Mạch thắt lại, không rõ nguyên do, chỉ cảm thấy rất khó chịu.

Trước đây cô rất buồn vì sự từ chối của Diệp Trạm, thậm chí sợ mình không kiểm soát được mà dây dưa với anh, trở thành dáng vẻ khiến anh ghét bỏ, nên đã quyết tuyệt xóa liên lạc với anh.

Sau đó nhìn thấy sự tương tác giữa anh và Quý An Vân, lòng cô càng đau buồn hơn.

Nằm mơ cũng không ngờ, anh làm vậy là để bảo vệ cô.

Ánh mắt Diệp Trạm hơi thay đổi, độ cong nơi khóe môi dần biến mất, đôi môi mỏng kiên nghị khẽ mím lại.

Mạch Mạch đợi một lát, không thấy Diệp Trạm phản hồi.

Cô thản nhiên nói, "Lát nữa em gọi lại cho anh."

Diệp Trạm thấp thoáng nghe thấy có người gọi cô, anh vẫn chưa nhận được điện thoại của Phượng Dĩ Trạch nên không biết cha mẹ Mạch Mạch đang ở thành phố L.

Đoán rằng cô sắp lên máy bay.

Liền ôn hòa nói, "Em về đến nhà rồi chúng ta liên lạc tiếp."

Mạch Mạch ậm ừ đáp một tiếng "Ừm", rồi tắt cuộc gọi video.

Diệp Trạm nhìn thời gian cuộc gọi hiển thị trên màn hình điện thoại, mới phát hiện ra mình vẫn luôn giữ nguyên một tư thế.

Nhấm nháp lại những lời Mạch Mạch vừa nói, cảm giác ấm áp trong lòng Diệp Trạm không kìm được mà lan tỏa.

Duy chỉ có lời Mạch Mạch bảo anh sau này đừng làm vậy nữa.

Anh không đồng ý.

Thu lại cảm xúc, Diệp Trạm đút điện thoại vào túi, đi thang máy xuống lầu, đến phòng bệnh của Quý An Vân.

---❊ ❖ ❊---

Thành phố L, sân bay.

"Ba, mẹ, con muốn đến Đế Đô một chuyến."

Mạch Mạch nắm chặt chiếc điện thoại vừa video call xong với Diệp Trạm, đôi mày dịu dàng ánh lên vẻ kiên định.

Ôn Nhiên hơi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Trần bên cạnh.

Ra hiệu bảo ông quyết định.

Mặc Tu Trần ôn hòa nhìn con gái, "Mạch Mạch, con quyết định rồi sao?"

Ông biết, chính là tên nhóc Phượng Dĩ Trạch kia đã ảnh hưởng đến Mạch Mạch.

Những lời cậu ta nói không chỉ xóa bỏ hết những oán trách và giận dữ của Mạch Mạch đối với Diệp Trạm, mà còn khiến cô vô cùng đau lòng vì anh.

Báu vật được nâng niu trong lòng bàn tay nuôi lớn, cuối cùng cũng sắp bay theo người đàn ông khác rồi.

Mới bắt đầu thôi mà lòng Mặc Tu Trần đã thấy không dễ chịu chút nào.

"Dạ."

Mạch Mạch khẽ gật đầu, làm nũng nói, "Ba, con rút lại lời nói muốn đi xem mắt hồi sáng, ba và mẹ tuyệt đối đừng trách con."

"Tin đồn của Diệp Trạm và Quý An Vân làm xôn xao cả thành phố, con cũng không quan tâm sao?"

Mặc Tu Trần thu lại một phần thần sắc, trong giọng nói có thêm vài phần uy nghiêm.

Mạch Mạch theo bản năng lắc đầu, trước kia Diệp Trạm không giải thích gì với cô, còn cô trong những lần hiểu lầm chồng chất đã quyết tuyệt với bản thân.

Giờ đã biết nỗi khổ tâm của anh, cô đau lòng đến mức không chịu nổi, cũng không muốn cha mẹ hiểu lầm anh thêm nữa, vốn dĩ là muốn bảo vệ anh, "Ba, Diệp Trạm chưa từng làm gì Quý An Vân cả, tất cả đều là Quý An Vân đơn phương tình nguyện."

Nếu nói Diệp Trạm có sai, thì chính là sai ở chỗ để bảo vệ cô mà thuận theo ý Quý An Vân, lợi dụng cô ta.

Nhưng Mạch Mạch không thể trách Diệp Trạm.

Cho dù người đời có trách móc Diệp Trạm, mắng anh hèn hạ, vô tình.

Cô cũng không thể trách anh.

"Con chắc chắn những lời của tên nhóc Phượng Dĩ Trạch kia đều đáng tin?"

Mặc Tu Trần lấy điện thoại ra, mở khóa, tìm tấm ảnh nhận được sáng nay đưa Mạch Mạch xem.

Sắc mặt Mạch Mạch thay đổi.

Đôi mắt trong trẻo ẩn hiện sự tức giận, tối qua cô nhận được chính là tấm ảnh này, tên nhóc Tử Dương kia vẫn chưa báo kết quả cho cô.

Giờ ba cô vậy mà cũng có tấm ảnh này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2403
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.