Thanh Hoan bị lời nói của Phượng Dĩ Trạch chọc cười.
Cô buồn cười hỏi: "Anh nhìn ra đâu mà bảo tôi giận anh? Tôi là sợ anh tới G thị sẽ bị đánh thôi."
"Là Tử Dương sao? Hay là chú Ôn?"
Phượng Dĩ Trạch như thực sự bị dọa sợ, hỏi một cách dè dặt.
Thanh Hoan ở đầu dây bên này bật cười.
Tiếng cười trong trẻo, vui vẻ.
Phượng Dĩ Trạch ở đầu dây bên kia đang chờ đợi.
"Thanh Hoan, cười xong chưa?"
Tiếng cười của Thanh Hoan lúc này mới dừng lại: "Bố tôi tính tình ôn hòa hơn, nếu muốn đánh anh thì chắc là anh trai tôi đánh nhiều hơn đấy."
"Thì ra là vậy."
Phượng Dĩ Trạch kéo dài giọng, như đang suy tư.
Thanh Hoan liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn trà, một tay ấn giấy, một tay cầm bút, tiếp tục vẽ tranh.
Khoảng mười giây sau, nghe thấy giọng Phượng Dĩ Trạch truyền đến: "Thanh Hoan, đến lúc đó tôi không phản kháng không đánh trả, Tử Dương liệu có nương tay chút không, em giúp tôi xin cậu ấy một tiếng, đừng đánh vào mặt."
"..."
Khóe miệng Thanh Hoan giật giật.
Giọng Phượng Dĩ Trạch vẫn tiếp tục: "Tôi đẹp trai thế này, nếu bị hủy dung thì tiếc quá."
"Ừm, được."
Thanh Hoan nhịn cười, nghiêm túc nói: "Vậy tối tôi nói với anh tôi, bảo anh ấy đừng đánh vào mặt anh, còn những chỗ khác thì tùy ý đánh."
---❊ ❖ ❊---
Phượng Dĩ Trạch vẫn thấy rất tổn thương.
"Thanh Hoan, em..."
"Đừng em em anh anh nữa, tôi gửi cái này cho anh xem."
Thanh Hoan nghe giọng điệu giả vờ đáng thương của Phượng Dĩ Trạch, cười cắt ngang lời anh.
Trò chuyện với anh một hồi như vậy, tâm trạng cô cũng tốt hơn nhiều.
Phượng Dĩ Trạch không biết cô muốn gửi cái gì cho mình xem, nhưng chỉ cần là đồ của cô, dù là một đống cứt, anh cũng thích xem.
Không chỉ nghĩ trong lòng như vậy.
Anh còn nói ra miệng: "Thanh Hoan, dù em có gửi một đống cứt qua đây, tôi cũng thích xem."
"..."
Thanh Hoan nhìn bức tranh mình vẽ.
Trên đó là một đống cứt sao?
Cô không tiếp lời Phượng Dĩ Trạch.
Lặng lẽ chụp lại mấy bức tranh mình vẽ rồi gửi cho anh.
Đầu dây bên kia.
Trong văn phòng công ty.
Liền nhìn thấy thứ mà mình vừa nhắc tới.
Hóa ra lại là chính mình.
Anh thực sự muốn giơ tay tự vả mình một cái.
Thanh Hoan vẽ anh rất đẹp trai.
Phượng Dĩ Trạch nhìn mình trong tranh, trong lòng như nở hoa.
"Thanh Hoan, cảm ơn em đã vẽ tranh cho tôi."
Không cần nhìn anh mà vẫn có thể vẽ đẹp trai như vậy, thần thái vẽ tốt đến thế.
Điều này bảo anh làm sao không thích cô cho được.
Giọng Thanh Hoan mang theo ý cười truyền đến: "Không cần cảm ơn tôi, chỉ là tôi quá buồn chán thôi."
"Vậy tôi sẽ sớm tới G thị thăm em."