Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 30695 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
467 Vấn đề này để sau hãy bàn (Cầu thưởng nên thêm chương 2)

❊ ❊ ❊

"Sao anh lại nghiêm túc thế?"

Bạch Thanh Linh nuốt nước bọt, giọng hơi thấp xuống.

Ánh mắt anh nhìn cô như thế khiến lòng cô hơi hoảng, cảm giác như không khí cũng bị anh dọa chạy mất, chuyện đó... cô muốn xuống xe.

Nhưng vừa mới đứng dậy, thì... cảm thấy một luồng ấm áp, khuôn mặt nhỏ hơi biến sắc, cô lập tức ngồi trở lại chỗ cũ.

Sở Quân Minh thu hết biểu cảm của cô vào mắt, thấy cô cứng đờ ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn đi nơi khác không dám nhìn anh.

Ánh mắt anh khẽ động, thản nhiên nói: "Vấn đề này để sau hãy bàn, chúng ta về trước đã."

Đóng cửa xe lại, khi xoay người đi vòng qua đầu xe, anh thầm mắng chính mình một câu.

Xe khởi động lại, hai phút sau, đến nhà Diệp Trạm.

Cố Chi Đồng và Mạch Mạch đang tản bộ trên con đường nhựa bên ngoài biệt thự, tốc độ chậm như sên, đi hai bước lại lùi một bước.

Sở Quân Minh đỗ xe xong, họ cũng không tiến lên.

Chỉ dừng bước, cười nhìn Sở Quân Minh mở cửa xe cho Bạch Thanh Linh.

Bạch Thanh Linh xuống xe thục nữ hơn bình thường, Sở Quân Minh thấy cô xuống rồi, đóng cửa xe lại mới nói với cô: "Nhị tẩu tôi ở đây, không biết Nhị ca đã đến chưa, tôi vào trong giúp một tay trước, bên ngoài lạnh, hai người cũng đừng ở lâu."

Đặc biệt là tình huống đặc biệt này của cô, không thích hợp ở bên ngoài.

Tuy hôm nay nhiệt độ không thấp, nhưng dù sao cũng là theo mùa cả rồi.

Bạch Thanh Linh khẽ xoa mũi nói: "Anh vào giúp đi, lát nữa bọn em vào."

Nói xong, cô đi về phía Cố Chi Đồng và Mặc Mạch cách đó vài bước chân.

Sở Quân Minh cũng đi theo, chào hỏi Cố Chi Đồng và Mặc Mạch rồi mới vào biệt thự.

"Sao nào, hài lòng với bác tài này không?"

Ánh mắt Mặc Mạch dõi theo Sở Quân Minh vào biệt thự mới thu về hỏi Bạch Thanh Linh.

Cố Chi Đồng thì tò mò hỏi: "Thanh Linh, sao hai người lại đi từ phía bên kia qua thế?"

"A, Sở Quân Minh và Phượng Dĩ Trạch có biệt thự ở gần đây, hai người không biết à?"

"Không biết."

Cố Chi Đồng vẻ mặt ngơ ngác.

Mạch Mạch chỉ cười.

Cố Chi Đồng chỉ về hướng đó: "Vậy, hai người đi từ nhà Quân Minh qua?"

"Sao có thể, nhà anh ấy còn chưa trang trí xong mà."

"Chị Mạch Mạch, tối nay có món chân gà không ạ?" Bạch Thanh Linh không hứng thú với chuyện trang trí nhà cửa của Sở Quân Minh.

Bây giờ cô hứng thú với việc tối nay ăn gì hơn.

Nghe cô hỏi ăn gì, Đồng Đồng ánh mắt lóe lên, chột dạ nói: "Mạch Mạch, tớ quên nói với cậu, lát nữa có khi còn có người đến nhà cậu đấy."

Mạch Mạch nhướng mày, cười hỏi: "Tử Nam à?"

"Không phải."

"Thế là ai, chẳng lẽ là Đường Chỉ Huyền?"

Mặc Mạch thấy dáng vẻ ấp úng của Cố Chi Đồng thì nheo mắt lại.

"Hai chị đẹp ơi, có thể vào trong rồi nói chuyện tiếp không, em muốn thay cái đó."

Bạch Thanh Linh thấy họ không có ý định vào trong, nhỏ giọng nhắc nhở.

Cố Chi Đồng và Mặc Mạch nhìn nhau, cùng gật đầu, ba người vào biệt thự, điện thoại của Mặc Mạch liền vang lên.

Nghe thấy tiếng chuông, Cố Chi Đồng lập tức dán mắt vào điện thoại của Mặc Mạch.

"Mạch Mạch, là Đường Chỉ Huyền và Hoắc Tùng."

"Hả?"

Trên màn hình hiển thị cuộc gọi đến của Hoắc Tùng.

Mạch Mạch nhấn nút nghe, giọng Hoắc Tùng truyền đến: "Sư muội..."

Bạch Thanh Linh liếc thấy tên Hoắc Tùng, kéo Cố Chi Đồng đi nhanh hai bước, hạ thấp giọng hóng hớt: "Chị Đồng Đồng, ý gì thế, chị mời Hoắc Tùng đến nhà chị Mạch Mạch ăn cơm à?"

"Không phải, họ muốn đến nhà tớ ăn cơm, rồi tớ bảo tối nay không nấu nướng, qua nhà Mạch Mạch chực cơm, ai ngờ họ lại nói cũng muốn đến chực cơm."

"..."

"Tớ không đồng ý, chắc là không đến đâu."

Đồng Đồng không chắc lắm.

Đường Chỉ Huyền và Hoắc Tùng, hai người này là sự tồn tại khó xử, chắc sẽ không chạy đến khiến mọi người cùng khó xử đâu.

Mặc dù vậy, Đồng Đồng vẫn không yên tâm liếc nhìn Mặc Mạch đang nghe điện thoại, cho đến khi cô ấy nghe điện thoại xong, nói họ sẽ đến, cô mới yên tâm.

---❊ ❖ ❊---

Phượng Dĩ Trạch gửi tin nhắn cho Thanh Hoan, bảo rằng Sở Quân Minh đã đến thành phố G, lúc đó cô vẫn còn đang ở phòng tranh.

Vừa dọn dẹp xong, chuẩn bị về nhà.

[Thanh Hoan, tam ca của anh chiều nay đã đến thành phố G rồi.]

Một tin nhắn khó hiểu.

Thanh Hoan nhíu mày, nhìn chằm chằm một hồi lâu mới trả lời một câu: [Anh cũng đến rồi à?]

[Không, tam ca của anh dẫn theo mấy người công ty họ đến Hạo Thần giúp việc...]

[Ồ, em biết một chút, là vì chị Thanh Linh muốn xin nghỉ phép phải không?]

Thanh Hoan trả lời câu này, Phượng Dĩ Trạch mất mấy phút cũng không nhắn lại.

Cô không đợi nữa, đóng cửa, về nhà.

Từ phòng tranh về nhà họ Ôn không xa lắm, nhưng trên đường gặp vận xui tắc đường.

Tin nhắn điện thoại vang lên, trên màn hình hiển thị là tin nhắn của Phượng Dĩ Trạch, Thanh Hoan không xem.

Cô về đến nhà, Ôn Cẩm và Ôn Tử Dương cũng vừa đúng lúc về.

Ba người nói chuyện đi vào phòng khách, Ôn Cẩm đi vào bếp giúp Cảnh Hiểu Trà nấu cơm, Ôn Tử Dương nằm ườn trên sofa hỏi Thanh Hoan: "Thanh Hoan, hôm nay bận không?"

"Không bận lắm."

Thanh Hoan lấy điện thoại ra, xem tin nhắn.

"Tử Nam và Thanh Linh bọn họ đều đang ăn cơm ở nhà chị Mạch Mạch."

Tử Dương lướt thấy vòng bạn bè của Tử Nam, ngẩng đầu hỏi Thanh Hoan: "Hay là chúng ta đến góp vui đi?"

"Thanh Hoan, em nhìn cái gì mà chăm chú thế."

Tử Dương đợi vài giây, không đợi được câu trả lời của Thanh Hoan.

Anh ngồi dậy, ghé qua nhìn điện thoại của Thanh Hoan, liền thấy trên màn hình là giao diện trò chuyện với Phượng Dĩ Trạch.

[Thanh Hoan, em có biết tam ca của anh thích Thanh Linh không?]

[Thanh Hoan, em giận à?]

Hai tin nhắn, cách nhau hai mươi phút.

Một tin gửi lúc Thanh Hoan đang tắc đường, một tin gửi lúc họ bước vào phòng khách.

Khuôn mặt tuấn tú của Tử Dương biến đổi, ngước mắt nhìn Thanh Hoan: "Em gái, em sao thế?"

"Không sao."

Giọng Thanh Hoan hơi trầm xuống.

Điều này làm Tử Dương cau mày theo: "Thằng nhóc Phượng Dĩ Trạch kia không biết nói chuyện, mình không thèm để ý đến nó... Hay là, anh giúp em mắng nó một trận nhé?"

Tử Dương nói xong, định gọi điện thoại cho Phượng Dĩ Trạch mắng cậu ta một trận.

Chưa kịp bấm số đã bị Thanh Hoan ngăn lại: "Anh, anh đừng gọi."

"Chẳng phải em giận rồi sao?"

Thanh Hoan lắc đầu: "Em không giận, chỉ là hơi khó chịu thôi."

"Dù sao Phượng Dĩ Trạch làm em khó chịu, anh mắng nó một trận trước đã."

"Anh."

Thanh Hoan nhíu khuôn mặt nhỏ, bàn tay nhỏ nắm lấy điện thoại của anh, không cho anh gọi điện.

Cô điều chỉnh lại cảm xúc, thản nhiên nói: "Thôi bỏ đi, lúc cậu ấy nhắn tin em đang trên đường, anh biết mà, lúc lái xe em không bao giờ xem điện thoại."

Nhưng dù sao cũng cách nhau hơn hai mươi phút.

Phượng Dĩ Trạch không thấy cô trả lời, suy diễn đủ kiểu cũng là chuyện bình thường.

"Em không giận cậu ta?"

"Em không phải giận cậu ấy."

Thanh Hoan lắc đầu, cô thấy buồn thay cho cậu ấy.

Tại sao phải cẩn trọng đến mức đó chứ.

Buông điện thoại của Tử Dương ra, Thanh Hoan đứng dậy nói: "Em về phòng trước, nếu anh muốn đến nhà chị Mạch Mạch góp vui thì cứ gọi điện hỏi xem có cơm cho chúng ta không nhé, lát nữa em xuống."

"Ừ, được."

Thanh Hoan lại cười với Tử Dương rồi lên lầu.

Về đến phòng, cô do dự một chút, giữa việc gọi điện thoại và gọi video cho Phượng Dĩ Trạch, cô đã chọn gửi yêu cầu gọi video.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2660
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.