Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 4664 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1624
Trộm Khai Thác

❊ ❊ ❊

Nghe thấy Phùng Quân muốn dứt khoát bỏ đi, Cô Nguyệt có chút sốt sắng: “Ai, khoan đã, chúng ta vẫn còn có thể thương lượng một chút.”

“Thôi đi, kỳ thực ta vốn không nên tới,” thái độ Phùng Quân rất kiên quyết, “Ta chủ yếu là cảm thấy, Khảm Ly bí thuật, ta không quá thích hợp bàn bạc với đám khôn tu bên Xích Phượng, nếu không thì, người nên cùng Thái Thanh câu thông là Xích Phượng mới đúng… liên quan gì tới ta cơ chứ.”

“Vậy tại sao ngươi…” Lời Cô Nguyệt hỏi còn chưa dứt, rồi mày khẽ nhướng, ha hả cười lớn.

“Ta biết rồi, ngươi nhất định là tưởng rằng, Khảm Ly chi thuật chỉ là tu luyện thần niệm, mở trò đùa gì vậy, “Khảm Ly Vấn Đạo Chân Giải” của Thái Thanh ta, chủ yếu là tu luyện thần niệm, thần hồn chỉ là một phần rất nhỏ trong đó thôi, ngươi cái này cũng thật là…”

“Rất buồn cười sao?” Mày Phùng Quân hơi nhíu lại, không vui lên tiếng: “Giữa những người tu hành, tôn trọng lẫn nhau chẳng lẽ không phải điều nên làm sao?”

“Đừng có quá nghiêm trọng có được không?” Cô Nguyệt Chân Nhân không cho là đúng đáp, nhưng ngay sau đó, ông ta biểu thị: “Ngươi có điều kiện gì cứ việc đề ra, linh thạch các thứ đều không thành vấn đề, hà tất phải thoái lui chứ?”

“Vốn dĩ cũng không phải vì chuyện của ta,” Phùng Quân dang hai tay, cười nói: “Ta cố đâm lao phải theo lao tới đây, phát hiện chuyện của ta còn nhiều hơn, ngươi nói ta cầu gì chứ?”

Nhìn theo bóng lưng ông rời đi, Cô Nguyệt Chân Nhân hận không thể giơ tay tóm lấy ông quay lại, nhưng nghĩ đến con bạch hồ cao bảy tám trượng trong đêm mấy ngày trước, nghĩ đến hơn hai mươi tu sĩ Kim Đan nhà Đạm Đài ảm đạm rời đi, cuối cùng vẫn lắc lắc đầu, phát ra một tiếng thở dài: “Ai.”

Sau khi Phùng Quân trở về, đem chuyện kể lại cho Nhiếp Xích Phượng, Nhiếp Vinh Huân tuy nghe mà mặt đỏ tía tai, nhưng khi nghe nói “Khảm Ly Vấn Đạo Chân Giải” chỉ là pháp môn tu luyện thần hồn, cuối cùng vẫn gật gật đầu: “Được, ta đi nói với Hạ Thái thượng.”

Không biết Hạ Nghê Thường đã câu thông với Cô Nguyệt Chân Nhân như thế nào, dù sao ba ngày sau, “Khảm Ly Vấn Đạo Chân Giải” của Thái Thanh đã đặt ngay trước mắt Phùng Quân, đồng thời lúc đó, Cô Nguyệt Chân Nhân cũng theo tới.

Tổng kết lại vẫn tốt, thứ Phùng Quân cần hiện tại là phối hợp, là sự chồng chéo của hai môn công pháp Nhiếp Vinh Huân cùng môn này, không cần phải tiếp tục sử dụng Thế Hồn Nhân Ngẫu nữa.

Nhưng việc sửa đổi công pháp, Phùng Quân buộc phải thực sự nạp hai môn công pháp vào kho dữ liệu, trau chuốt từng chữ từng câu để sửa đổi phối hợp.

May là hai vị Kim Đan đỉnh phong cũng có chuẩn bị tâm lý, không ngăn cản ông làm những việc này, cũng không bận tâm bản môn công pháp bị tiết lộ.

Phùng Quân trong lòng hơi kỳ lạ, nhưng đối phương không nói, ông cũng coi như không biết hậu quả của những thao tác này.

Công pháp sau khi sửa đổi, ông lấy ra, kết quả Hạ Nghê Thường lập tức sao chép ngay một bản cho Thái Thanh.

Phùng Quân không ngăn cản, bởi vì việc này không liên quan tới ông.

Sau này ông mới biết, kỳ thực Xích Phượng còn coi trọng công pháp đã sửa đổi này hơn cả Thái Thanh —— Xích Phượng là tình trạng âm thịnh dương suy quá rõ ràng, tuy họ đã bỏ ra công pháp cốt lõi, nhưng đổi lại một môn công pháp có tính chỉ hướng mạnh mẽ, hoàn toàn không hề lỗ.

Còn Càn tu của Thái Thanh tuy nhiều hơn Khôn tu, nhưng chưa tới mức độ âm dương thất hành, rất nhiều đạo lữ nội bộ tự giải quyết, không cần phải triển khai hỗ trợ gì với phái ngoài.

Xích Phượng thì không được, trước tiên là Khôn tu quá nhiều, thứ hai là nữ tính tu luyện công pháp thuộc tính dương, bản thân đã tồn tại vấn đề âm dương thất hành, mà việc sửa đổi của Phùng Quân tuy là nhắm vào Nhiếp Xích Phượng, nhưng lại có tính phổ thích nhất định.

Thực tế, Nhiếp Xích Phượng thời trẻ trảm Xích Long, dũng mãnh tinh tiến, là đại biểu chính thống của phái Xích Phượng, vô cùng điển hình.

Hai phái trong lần giao lưu này, đều đạt được không ít chỗ tốt, cho nên mới mặc hứa cho Phùng Quân học tập những công pháp này, chỉ dặn dò ông rằng, trừ người trong hệ ra không được truyền ra ngoài —— kỳ thực cái chiêu hô này có hay không cũng chẳng ý nghĩa gì mấy, thứ tốt thế này, ai nỡ truyền ra ngoài?

Tất nhiên, cho dù là vậy, biểu hiện của hai nhà này dường như cũng hơi quá độ lượng, nhưng cần làm rõ một điểm, công pháp mà hai nhà này cần sửa đổi, còn xa mới chỉ là môn này.

Năng lực sửa đổi công pháp của Phùng Quân khiến hai nhà vô cùng kinh ngạc, dưới sự chứng kiến của mọi người, đã thôi diễn ra công pháp mới, hơn nữa sơ lược thôi diễn một chút, còn chẳng có vấn đề gì quá lớn, năng lực loại này thật sự quá đáng sợ.

Trước đó, Phùng Quân cũng từng giúp đệ tử Thái Thanh và Xích Phượng thôi diễn công pháp, cải tiến thích độ, nhưng đó là cải tiến thích độ nhắm vào cá nhân, lần này lại là dung hợp công pháp căn bản của hai phái, độ khó không thể so sánh được, tính phổ thích cũng khác biệt rất lớn.

Cho nên, trước khi loại công pháp cải lương này chưa biểu hiện ra lỗ hổng rõ ràng, hai phái đều không thể nào đắc tội Phùng Quân —— mọi người đều có lượng lớn công pháp cần phải cải tiến sao cho phù hợp hơn để đệ tử tu luyện.

Đặc biệt là rất nhiều công pháp thượng cổ, giống như “Hỗn Độn Khảm Ly Bí Pháp” của Xích Phượng vậy, là công pháp căn bản, nhưng không có cải động định hướng, công pháp tuy ngưu thật đấy, lại không có tiến triển đặc định gì nhiều, đây không phải điều hai phái muốn thấy.

Đã còn rất nhiều công pháp chờ Phùng Quân đi hoàn thiện và chỉnh lý, vậy thì đừng làm bộ làm tịch nữa —— người ta có bản lĩnh đó, ngươi không lấy công pháp ra, bằng cái gì hấp dẫn người khác?

Nhiếp Xích Phượng chứng kiến toàn bộ quá trình đàm phán.

Tuy đối với đông đảo Chân Nhân mà nói, cô là một tiểu trong suốt không đáng chú ý, nhưng Hạ Nghê Thường hiểu rất rõ, cô đóng vai trò gì trong sự việc này —— không có chất xúc tác này, công pháp cải tiến thần hồn thần niệm, có thể nói là xa vời vô tận.

Ngày thứ hai sau khi thôi diễn, Nhiếp Xích Phượng liền tới trang viên của Phùng Quân, bẽn lẽn hỏi: “Cái đó… khi nào chúng ta mới có thể tu luyện đây?”

Phùng Quân thì cũng đã thu xếp xong xuôi một số thứ, ông cười đáp: “Ừm, chờ ta xuất trần tầng ba, đến lúc đó thần thức của ta sẽ càng thêm cường đại… sao nào, hơn bốn trăm năm đều nhẫn nhịn được, không kém gì chờ thêm vài ngày chứ?”

Nhiếp Xích Phượng thẹn thùng giơ tay định đánh ông: “Ngươi tin hay không ta còn có thể nhịn thêm bốn trăm năm? Ngươi cái tên đàn ông thối này!”

Cái này của ta… với ngươi thân thiết đến mức này sao? Khóe miệng Phùng Quân giật giật, nhưng nghĩ lại, bốn trăm tuổi rồi vẫn là lão xử nữ, nên cho phép người ta làm nũng một chút —— đặt ở giới Địa Cầu, lão xử nữ bốn mươi tuổi, tâm tính không biết đã vặn vẹo thành cái dạng gì rồi.

Sự thật chứng minh, Nhiếp Xích Phượng chỉ là rất hiếu thắng, tâm tính cũng không có vặn vẹo quá lớn —— dù sao Xích Phượng là môn phái Khôn tu, đến chết vẫn là xử tử, thật sự không cần quá nhiều, cho nên hoàn cảnh liên quan trong môn phái vẫn rất tốt.

Thế là Nhiếp Xích Phượng bắt đầu sưu tập các loại bổ phẩm thần hồn, chuẩn bị cho việc bão đan của bản thân, tuy là tới tận bốn trăm tám mươi tuổi mới làm những việc này, thực sự có chút muộn, nhưng chính vì muộn, cô mới đặc biệt nghiêm túc —— không nghiêm túc nữa thì mạng cũng tiêu đời.

Sau đó, chuỗi ngày thê thảm của Phùng Quân liền tới, ông chưa bao giờ nghĩ tới, nữ tính có thể có nhiều vấn đề để hỏi như vậy.

Ông có chút hiểu được, tại sao đàn ông không muốn đi dạo phố cùng phụ nữ —— các loại lựa chọn quá nhiều, khiến người ta hoa mắt chóng mặt đến cạn lời.

Trong thời gian này, Phùng Quân đem sự chú ý hướng về giới Địa Cầu, ông không vội vàng đem Trương Thái Hâm và những người khác tới vị diện điện thoại lần nữa, mà là lặng lẽ quan sát sự thay đổi của giới Địa Cầu, đúng chuẩn ổi tỏa phát dục (phát triển trong thầm lặng).

Sự phát triển của Sophie ở Úc Châu, tương đương với thuận lợi, chủ thể của đạo quán đã xây dựng lên rồi, đại điện đều đã cất nóc, vấn đề hiện tại là —— mời ai vào trong đó tọa trấn?

Sophie cho rằng, mời Nguyên Thủy Thiên Tôn vào trong đó là rất tốt, nhưng Phùng Quân cảm thấy, nên mời Chân Võ Đại Đế vào trong đó —— khí độ của Chân Võ Đại Đế, chắc chắn không bằng Nguyên Thủy Thiên Tôn, nhưng mà… thân dân (gần gũi với dân) nha.

Từ trước tới nay, Phùng Quân đều cho rằng, văn hóa mở rộng phải từ từ mà tới, đùng một cái tung ra vương bài, đó không phải công lược chính xác, ngươi phải khiến đối phương kinh ngạc sau đó, rồi mới để đối phương phát hiện: Nga, thứ ta thấy chỉ là băng sơn một góc.

Không có cảm giác mong chờ, còn nói chuyện mở rộng văn hóa gì nữa?

Đạo quán của Sophie xây rất nhanh, nhanh đến mức vượt xa tưởng tượng của Phùng Quân, vốn dĩ ông nghĩ, thực sự không được thì mình có thể dùng đạo thuật để xây dựng, nhưng ông thật không ngờ, cho dù không dùng đạo thuật, trình độ xây dựng của Hoa Hạ cũng là hạng nhất.

Sau đó vấn đề liền tới: Đạo quán sắp hoàn công, có cần tổ chức nghi thức gì đó không?

Phùng Quân đối với các loại nghi thức, trong lòng là kháng cự, nhưng không làm cũng không ổn, thế là đi tìm Đại Lão thương lượng, nếu như thiết lập đạo tràng tại thế tục giới, nên dùng nghi thức như thế nào.

“Thiết lập đạo tràng tại thế tục giới?” Đại Lão đối với giả thiết này tương đương với ngạc nhiên, “Tại sao phải làm như vậy?”

Phùng Quân trầm ngâm một lát đáp: “Chủ yếu là có một số Ma tu đang hoạt động, ta cân nhắc để mọi người hiểu rằng, Ma tu không phải là đại đạo.”

“Việc này rất đơn giản,” Đại Lão không chút do dự đáp: “Nhân tiền hiển thánh là được, nếu như có hương hỏa, còn có thể sử dụng các loại trận pháp tăng cường hiệu quả.”

“Ngô, nhân tiền hiển thánh?” Phùng Quân tư lự khởi lai, ông vốn quen thói ẩn mình, hiện tại đột nhiên muốn cao điệu, đương nhiên phải cân nhắc ảnh hưởng tương ứng.

Suy tư một trận, ông cảm thấy đây cũng là một lựa chọn không tệ, có thể quay về thương lượng một chút, nhưng hiện tại, ông lại nhớ ra một chuyện: “Tiền bối, mỏ linh thạch dưới đáy biển, có cách khai thác nào tiện lợi không?”

“Di, ta sớm đã muốn hỏi ngươi chuyện này rồi,” Đại Lão hưng phấn hẳn lên, “Mỏ linh thạch của ngươi có đặc trưng gì?”

Ông là người thực sự thấy mỏ linh thạch tương đối nhiều, nghe Phùng Quân thuật lại xong, lại hỏi vài câu, sau đó khẳng định biểu thị.

“Trong mỏ này chắc chắn có linh thạch trung phẩm, số lượng cũng sẽ không ít đâu, ta có thải tập chi thuật, nhưng cũng phải dùng linh thạch trung phẩm để khu động, chi phí tương đối cao, vấn đề không lớn chứ?”

“Không vấn đề,” Phùng Quân dứt khoát biểu thị: “Ta chỉ hy vọng động tĩnh nhỏ một chút, khai thác nhanh một chút.”

Đại Lão ý niệm phát động, từ trong chỉ hoàn màu đen lấy ra một xâu linh đang (chuông nhỏ), “Khéo rồi, ta cũng hy vọng động tĩnh nhỏ một chút, khai thác nhanh một chút.”

Linh đang tổng cộng có tám cái, bảy nhỏ một lớn, kỳ thực đây là một trận pháp khai thác, bảy cái nhỏ là trận khí dùng để đặt trung phẩm linh thạch, cái lớn là dùng để thu thập linh thạch.

Đại Lão thuật lại phương thức bố trận một lượt, nhưng cuối cùng ông biểu thị: “Tu vi hiện tại của ngươi, khu động trận pháp này tương đối khó khăn, tốt nhất vẫn là chờ đến Xuất Trần cao giai… không phải lo ngươi không khu động được, quan trọng là phải che giấu linh khí.”

Phùng Quân cảm ơn trước, thu linh đang lại, sau đó cười hỏi: “Tiền bối, ngài đây cũng là chuẩn bị cho mình phải không?”

Hiệu suất cao, kín tiếng, điều này thực sự rất phù hợp với tâm thái “ổi tỏa phát dục” của Đại Lão.

“Ừm,” Đại Lão ngược lại không che giấu, “Ta biết vài mỏ linh thạch nhỏ, nhưng không ở vị diện này, kỳ thực loại trận pháp này, ở Côn Hạo có thể trộm khai thác những mỏ linh thạch có chủ, nhưng mà… tu vi của ngươi phải là Kim Đan, mới không bị lộ.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1630
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.