Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 4876 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1825
Điểm Làm Mẫu

❊ ❊ ❊

Thổ Linh tên gia hỏa này quả thực có chút thú vị, chẳng những hành sự mông lung ngây ngô, mà còn thích suy đoán lung tung.

Nó cũng chưa hoàn toàn khám phá qua cái cầu thể này, nhưng nó đã phát hiện ra, những nơi mình đi qua, linh khí đều khá mỏng manh... có thể nói là gần như không có, cho nên nó đã coi nơi này ngang hàng với vùng đất bị bỏ hoang.

Nó theo bản năng cho rằng, nơi như thế này không thể nào có linh thạch, nghe thấy Phùng Quân nói ở đây có quặng, nó cho rằng đối phương đang lừa gạt mình —— ngươi có phải có hiểu lầm gì về chỉ số thông minh của Ngũ Hành Tinh Linh không vậy?

Thế là nó mới hỏi, cao thủ ở đây có những ai.

Thế nhưng khi nghe thấy câu trả lời của Phùng Quân, nó lập tức nhớ ra một chuyện —— địa mạch của ngọn núi lớn kia, đúng thật là bị người ta cưỡng ép đoạt đi, tu giả có khả năng như vậy, ít nhất cũng phải là đại năng ở cảnh giới Xuất Trần.

Như vậy thì nhiều chuyện đã có thể giải thích thông suốt, nơi này không phải là vùng đất bị bỏ hoang thực sự, cho nên mới có mỏ linh thạch.

Thế nhưng nó vẫn có chút không hiểu, “Sự phát triển của vị diện này, quả thực có chút cổ quái, nó được hình thành như thế nào vậy?”

“Cái này không tiện nói với ngươi,” Phùng Quân tùy ý trả lời, “Dù sao thì nơi này nguy hiểm trùng trùng, người trong sư môn của ta cũng muốn phát triển khiêm tốn, họ rất muốn kiếm mấy viên Thổ Linh Châu để cải tạo nơi này, ngươi tốt nhất đừng có chạy lung tung.”

Nguyên nhân hình thành Thổ Linh Châu có vài loại, trong đó một loại chính là dùng Thổ Linh tế luyện mà thành, số lượng và phẩm chất của Thổ Linh Châu mà một con Thổ Linh có thể tế luyện ra cũng không phải là cố định.

Thế nhưng Thổ Linh lại không mấy để ý tới sự đe dọa này, hơn nữa nó còn trực tiếp bày tỏ, “Chuyện này không sao chứ? Có Thổ Linh sống sờ sờ không dùng, họ lại đi tế luyện thành vật chết Thổ Linh Châu... thế chẳng phải là ngu ngốc sao?”

Phùng Quân nhìn nó thật sâu một cái, lên tiếng đầy âm u, “Vật chết không biết nói chuyện, nếu họ bắt được ngươi, sớm muộn gì cũng phải trả lại cho ta, nhưng nếu tế luyện mất rồi... thì không cần phải trả nữa.”

Thổ Linh nghe được lời này, không kìm được mà rùng mình một cái, “Ừm, ta biết rồi, không phải ngươi chỉ muốn ta đừng ra ngoài sao? Ta đáp ứng ngươi, nhưng ngươi phải đảm bảo an toàn cho ta ở chỗ này.”

Thực ra bản thân nó cũng là một kẻ nhát gan, bình thường sẽ không mạo hiểm khám phá nơi xa lạ, huống hồ là cái vị diện mới quỷ dị này, nếu không thì nó cũng chẳng ở lại dãy Alps lâu như vậy mà không hề chạy lung tung.

“Ngươi cứ yên tâm đi,” Phùng Quân tùy ý trả lời, “Đây là nơi ta luyện tâm hồng trần, không có sự cho phép của ta, không được tùy tiện ra vào.”

Cuối cùng cũng đã lừa được Thổ Linh, Trần Thắng Vương cũng đã câu được hai cô gái trẻ, lấy danh nghĩa "thuê trợ lý" để đưa hai cô gái bay tới Úc châu, dù sao hắn cũng không thiếu tiền, mức lương đưa ra cũng rất có sức hấp dẫn.

Chưa hết, đơn đặt hàng xe lửa hơi nước cũng đã hoàn thành khá nhiều, Phùng Quân định tập hợp nhân thủ, làm một chuyến tới vị diện điện thoại di động.

Dùng mất hai ngày để tập hợp mọi người, nhưng lần này, Cổ Giai Huệ không đi cùng, cô ấy đang nôn nóng muốn đột phá Thoái Phàm để tiến vào Luyện Khí kỳ, nhưng càng nôn nóng thì càng không thể đột phá, Phùng Quân khuyên cô ấy đi ra ngoài dạo một chút cho khuây khỏa.

Đúng lúc đang là cuối tháng tám đầu tháng chín, đại học cũng sắp khai giảng, Cổ Giai Huệ trước giờ cũng chưa từng học đại học cho đàng hoàng, nhân cơ hội này trở về ở một thời gian cũng là không tệ.

Thật ra là sau khi Dương Ngọc Hân đưa cô ấy trở về một chuyến, cơ sở hạ tầng bên phía Trịnh Dương đều đã hoàn thành, cô ấy cần phải quay lại để sắp xếp công việc bước tiếp theo, nơi này được định nghĩa là thị trấn văn hóa, nhưng cô ấy không định mời người vào thị trấn cư trú, ngược lại càng muốn biến nó thành một khu vườn cảnh.

Đợi mọi người đã đầy đủ, Phùng Quân dẫn mọi người tới Chỉ Qua Sơn.

Không sai, lần này hắn không tiến vào Tu Tiên giới, mà là tới giới phàm tục trước.

Chỉ Qua Sơn ở đây trật tự ngăn nắp, đây không phải nói uy nhiếp lực của Phùng Quân mạnh mẽ tới mức nào, mà thực sự là vì Thái Thanh và Xích Phượng phái đệ tử tới, chuyên tâm trông coi mỏ Thiên Cơ Thạch vừa được phát hiện.

Tuy nhiên, cơ bản của Phùng Quân ở đây vẫn còn, vì hắn cất giữ phần lớn lương thực ở nơi này, cộng thêm nơi đây có nhiều vật phẩm phàm tục, coi như là căn cứ chính của chợ bán buôn.

Dù cho hắn đã rời đi rất lâu, nhưng thỉnh thoảng lại tới bổ sung hàng, dẫn đến nhân khí ở đây không những không giảm mà còn tăng, lại thêm việc hắn có "bối cảnh tiên nhân", khiến cho rất nhiều người mang theo hàng hóa của nhà mình tới đây để buôn bán.

Số lượng người tụ tập dưới chân Chỉ Qua Sơn đã gần ba vạn người, hoàn toàn có thể gọi là một thị trấn nhỏ, mà người chịu trách nhiệm quản lý thị trấn, chính là gia chủ của Điền gia, Điền Dương Nghê.

Thị trấn nằm ở cửa lãnh địa của Phùng Quân, chỉ có những người được Điền gia, Mễ gia, Ngu gia hoặc Mộc gia công nhận mới có thể tiến vào lãnh địa của Phùng Quân cư trú, cho nên đừng thấy thị trấn rất náo nhiệt, khu giao dịch cốt lõi và nhân sự quan trọng đều nằm ở chỗ Phùng Quân.

Hiện tại trong tiểu viện của Phùng Quân, đang ở là chị em Lưu Phỉ Phỉ, cùng với Đặng gia huynh đệ.

Khi Phùng Quân dẫn người xuất hiện ở trong tiểu viện, Lưu Phỉ Phỉ đang cùng em trai nhổ cỏ trong sân, tiểu viện đã được khai khẩn ra một mảnh đất nhỏ, trên đó trồng một ít rau xanh.

Nghe thấy động tĩnh phía sau, Lưu Phỉ Phỉ quay người lại, rồi ngẩn người há hốc mồm, “Sơn chủ?”

Lúc này Lưu Phỉ Phỉ đã mười một tuổi, thân hình đã phát triển, cao khoảng một mét năm, không còn dáng vẻ cô nhóc đầu vàng năm nào nữa.

Phùng Quân khẽ gật đầu, Hảo Phong Cảnh bên cạnh hắn lật cổ tay, thả Trương Thái Hâm, Hồng tỷ và những người khác ra, mọi người nhìn ngó xung quanh một vòng, vẫn là Gát Tử lên tiếng hỏi, “Ca Quân... đây là?”

“Chỉ Qua Sơn của giới thế tục,” Phùng Quân cười đáp, “Lần này đưa mọi người qua đây, mở mang tầm mắt về phong cảnh của phàm tục.”

Tin tức Phùng Sơn chủ trở về rất nhanh đã kinh động tới người địa phương, không ít người vội vã chạy tới, nhưng lại không một ai dám tùy tiện cầu kiến, cuối cùng vẫn là anh trai của Mễ Vân San đứng ra, xin yết kiến Phùng Sơn chủ.

Phùng Quân dặn dò hắn vài câu, nói là lần này mình mang tới lượng lớn hàng hóa, còn có cả thiết bị có thể sản xuất hàng loạt vật phẩm phàm tục, sẽ bán ra sau hai tháng nữa, hy vọng hắn có thể thông báo cho các gia tộc khác.

Trong thời gian tiếp theo, Phùng Quân giao hàng hóa mang tới cho Điền Dương Nghê, mặc kệ hắn đứng ra bán buôn, sau đó là dẫn mọi người đi tham quan phong cảnh Chỉ Qua Sơn thật kỹ trong hai ngày.

Đến ngày thứ ba, đệ tử Điền gia và Mễ gia chạy tới, Phùng Quân lấy ra một tấm bản đồ địa hình, nói rằng ta muốn mua lại những mảnh đất này, các ngươi giúp làm thủ tục, thủ tục xong xuôi là sẽ bắt đầu thi công.

Không sai, hắn muốn xây dựng đường sắt ở đây, tuyến đường sắt chạy thẳng từ Chỉ Qua Sơn đến huyện thành Chỉ Qua, nói một nghìn đạo một vạn, thay vì bốc phét đường sắt lên tận trời, không bằng xây dựng một tuyến đường sắt làm mẫu, có thể để mọi người cảm nhận được chỗ tốt một cách trực quan hơn.

Mấy gia tộc này lần lượt bày tỏ, chuyện mua đất thì dễ, muốn thi công thì ngay bây giờ cũng được.

Ở vị diện này, không tồn tại chuyện không thể thương lượng về việc trưng thu đất đai, phần lớn thời gian, việc trưng thu và đền bù giải tỏa cũng có thể thương lượng. Nếu sư tử ngoạm thì phải cẩn thận kẻo rước họa vào thân.

Đặc biệt Phùng Quân còn là thân phận tiên nhân, ai dám ngồi đất lên giá với hắn thì thật là chán sống rồi.

Cho nên mọi người nhất trí cho rằng, mua đất và khởi công có thể hành động cùng lúc, cũng đỡ mất thời gian.

Đã mọi người đều cho là vậy, Phùng Quân cũng lười kiểu cách, trực tiếp phân công nhiệm vụ cho mọi người, bắt đầu tiến vào thi công.

Ngoài Hồng tỷ và Hảo Phong Cảnh chịu trách nhiệm chi phí trưng thu đất, những người khác bắt đầu san phẳng đất, đầm chặt nền móng.

Động tĩnh của họ trực tiếp kinh động tới đệ tử Thái Thanh và Xích Phượng đang trông coi Chỉ Qua Sơn, những người này phái một đại diện tới hỏi, muốn biết Phùng Thượng nhân định làm gì.

Người tới là một Thượng nhân của Xích Phượng, nhưng lại là nam giới, điều này cũng khá hiếm thấy.

Phùng Quân thấy hắn tới cũng rất vui, nói ngươi tới đúng lúc lắm, mau về phát một nhiệm vụ, hiện tại ta cần người giúp ta xây dựng đường sắt, xây dựng trăm dặm đường sắt, ta sẽ thưởng một suất diễn toán.

Ở Tu Tiên giới hiện tại, suất diễn toán của Phùng Sơn chủ có thể được sử dụng như tiền cứng, định giá khoảng ba nghìn linh thạch.

Trăm dặm đường sắt, tức là năm vạn mét, cơ bản chính là năm mươi mét đường sắt ba viên linh thạch, hơn mười mét đường sắt một viên linh thạch.

Phùng Quân thấy mức giá này không thấp, xét thấy đây là giới phàm tục, lợi tức thi công có thể nói là không tệ.

Thượng nhân của Xích Phượng sững sờ hồi lâu, rồi cầm lấy bản đồ Phùng Quân cung cấp, ước tính khoảng cách, bày tỏ rằng từ Chỉ Qua Sơn tới huyện thành Chỉ Qua có hơn bốn trăm dặm, có thể quy đổi thành năm suất diễn toán không.

Không sai, Chỉ Qua Sơn cách huyện thành xa tới mức này, vị diện Côn Hạo quả nhiên là đất rộng người thưa.

Phùng Quân cười bày tỏ, hệ thống đường sắt này là tuyến đường hai chiều, nghĩa là bốn trăm dặm thực ra là chín trăm dặm đường sắt, có thể có chín suất diễn toán, như vậy có được không?

Như vậy đương nhiên là được, vị Thượng nhân này nghĩ cũng không nghĩ mà đồng ý ngay —— trong số đệ tử hai phái đang trông coi ở đây, mỗi nhà một Xuất Trần Thượng nhân, còn lại đều là đệ tử Luyện Khí kỳ, có cơ hội kiếm thêm thu nhập như thế này, sao lại không làm chứ?

Tuy nhiên hắn cũng bày tỏ, chúng ta vẫn cần phải xem xét khối lượng công việc.

Đây là chuyện đương nhiên, Phùng Quân lập tức chọn một nơi trong núi, công khai diễn thị cách đập nền móng, cách rải đá vụn, sau đó rải tà vẹt lên đường ray.

Kiểu diễn thị này đối với người bình thường mà nói thì độ khó hơi cao một chút, nhưng mọi người đều là tu tiên giả, làm những việc này vô cùng dễ dàng.

Đệ tử hai phái ước tính một chút, cảm thấy công việc này rất nhẹ nhàng, tất nhiên, việc rải đường ray vặn ốc vít các loại hơi có chút tầm thường một chút, nhưng phải biết rằng, quanh lãnh địa của Phùng Quân có hơn ba vạn người!

Những người này không phải toàn là kẻ nhàn rỗi, nhưng kẻ nhàn rỗi cũng thực sự không ít, ít nhất cũng phải vạn người, đối với tu tiên giả mà nói, thuê phàm nhân làm việc thực sự là quá đơn giản.

Hai phái mỗi nhà đều có năm đệ tử Luyện Khí, cộng thêm hai vị Xuất Trần Thượng nhân, chín suất -- căn bản không đủ chia!

Phùng Quân cũng hào phóng, nói hay là mỗi nhà năm suất vậy, các ngươi chịu trách nhiệm xây thông đường sắt, để tránh phiền phức khi kết nối, các ngươi có thể chọn mỗi nhà phụ trách một tuyến.

Trong nháy mắt, việc thi công đường sắt đã được bao thầu, còn về cái giá phải trả, có người sẽ cảm thấy rất đắt, nhưng đối với Phùng Quân mà nói, đây căn bản là mua bán vốn không mà, có phải không?

Gát Tử và Tiểu Thiên Sư cũng không nhàn rỗi, họ dạy những đệ tử Luyện Khí kia cách thi công, đồng thời thực hiện trách nhiệm giám sát.

Hiếm có ở chỗ, hai người họ, một là Tiên Thiên cao thủ, một là đệ tử Luyện Khí tầng một lấy võ nhập đạo, dù cho đối phương là đệ tử tông phái, cũng sẽ không coi thường họ, qua đó có thể thấy, trong xã hội tu giả, tu vi thực sự là thước đo cứng nhắc.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.