Đại Dữ Liệu Tu Tiên

Lượt đọc: 1921 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 643
Hàng Tốt Thì Không Rẻ (Canh Ba Cầu Nguyệt Phiếu)

❊ ❊ ❊

Quách Trưởng lão tuy tuổi đã cao, nhưng nhờ kinh nghiệm xã hội nhiều năm, nhãn quang của ông lại càng thêm thấu đáo.

Ông quan sát xung quanh một lượt, rồi kéo con trai rời đi: "Được rồi, đây là một loại phòng thủ trận pháp, dùng để bảo vệ Tụ Linh trận."

Lạc Hoa trang viên đối xử với họ khá hữu hảo, nhưng việc cẩn thận quan sát loại trận pháp mang tính chất này rõ ràng là phạm vào kiêng kị.

Quách Hải Vân thực ra cũng không thiếu kinh nghiệm, chỉ là thấy trận pháp trong trang viên xuất hiện liên tục nên có chút thất thần mà thôi.

Nghe cha mình nói vậy, hắn cũng nhấc chân bước đi, trong đầu lại đang hồi tưởng lại địa hình vừa rồi.

Đi được hơn mười bước, hắn mới khẽ thở dài: "Quả nhiên là phòng thủ trận pháp, không biết là Khốn trận hay Sát trận đây."

Quách Trưởng lão bất đắc dĩ nhìn hắn: "Con bớt nói vài câu có được không? Thiên hạ này làm gì có Sát trận... sau này tốt nhất đừng nhắc đến nữa."

Ông không phải không tin là có Sát trận, mà là những lời này... không thể tùy tiện nói ra!

Quách Hải Vân nghe vậy, bừng tỉnh đại ngộ cười nói: "Con nhất thời vui quá thôi, tạo nghệ trận pháp của Phùng trang chủ tinh diệu như thế, Ủy Vũ bí tàng chẳng phải cũng rất dễ dàng tái xuất thế sao?"

Quách Trưởng lão cũng rất vui mừng, nhưng sau niềm vui ấy, ông không nhịn được nhíu mày, thở dài đầy lo lắng: "Cha e rằng hai tòa trận pháp này, chúng ta cũng không thể xem không được."

"Không đến mức đó chứ?" Quách Hải Vân ngạc nhiên nhìn cha mình: "Con thấy Phùng trang chủ không phải hạng người nhỏ nhen đâu."

"Hắn có phải người nhỏ nhen hay không thì ta không rõ," khóe miệng Quách Trưởng lão giật giật, vẻ mặt không mấy vui vẻ, "Nhưng cái vị Hồng tỷ kia, tuyệt đối không phải người hào phóng đâu!"

Quả nhiên, sau khi cơm nước xong xuôi và nghỉ ngơi một lát, Quách Hải Vân đang định quay lại Tụ Linh trận tu luyện thì Hồng tỷ đã tìm đến hai cha con họ, cười tủm tỉm hỏi: "Hai tòa trận pháp trong trang viên, có lọt vào pháp nhãn của hai vị đạo hữu không?"

Quách Trưởng lão đang thong thả uống trà, nghe vậy liền sững người, khuôn mặt già nua lập tức nhăn lại thành một nắm.

Quách Hải Vân lại tỏ ra rất hào sảng gật đầu: "Quý bảo địa quả nhiên bất phàm, khiến người ta mở mang tầm mắt."

Quách Trưởng lão nghe vậy, trừng mắt nhìn con trai mình một cái đầy bực dọc.

Quách Hải Vân đang còn thắc mắc, thì thấy Hồng tỷ mỉm cười lên tiếng: "Hiếm khi được hai vị công nhận, nhưng vừa rồi tôi có hỏi qua Phùng đại sư, anh ấy không chắc liệu gần đây có thể bớt chút thời gian được hay không, người này ấy mà... đúng là một kẻ cuồng tu luyện."

Đấy, thấy chưa, đây chính là hậu quả của việc tùy tiện khen người! Quách Trưởng lão lại trừng con trai một cái, rồi nhìn Hồng tỷ cười khổ: "Cô cũng là người đại diện Lạc Hoa trang viên, không đến mức 'nói một đằng làm một nẻo' chứ?"

"Lạc Hoa trang viên chúng tôi làm gì có loại người đó?" Hồng tỷ nhìn ông đầy ngạc nhiên: "Đừng nói là chuyện này vốn dĩ chưa chốt xong, cho dù đã chốt rồi thì trang chủ đi Ủy Vũ khi nào, cũng phải tùy thuộc vào lịch trình sắp xếp của anh ấy chứ."

Quách Hải Vân lập tức hiểu ngay, hóa ra là vì nhà mình đã được "mở mang tầm mắt", nên người phụ nữ này lại muốn tăng giá.

"Đạo hữu nói vậy làm tôi khó xử quá," Quách Trưởng lão nhăn mặt nói, ông đã cảm nhận sâu sắc sự khó chơi của người phụ nữ này, "Ủy Vũ nhất mạch của chúng tôi muốn chấn hưng thì cần nguồn tài nguyên khổng lồ, cô giơ cao đánh khẽ một chút được không?"

"Tôi không có ý gì khác cả," Hồng tỷ nghiêm nghị đáp lời, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên vẫn để lộ một chút tâm trạng, "Tôi chỉ muốn nói là Phùng đại sư gần đây chưa chắc đã có thời gian, anh ấy thật sự rất bận."

Quách Trưởng lão quyết tâm, liều mình nói: "Vậy tôi đành phải ỷ già bán già, đi tìm Phùng đại sư hỏi xem khi nào anh ấy mới có thời gian vậy."

Hồng tỷ bật cười, nụ cười rất tươi tắn: "Ông muốn đi hỏi thì cứ việc."

Đừng thấy cô nàng cười tươi như hoa, đó là thói quen cô đã rèn luyện được khi lăn lộn ngoài xã hội. Như đã nói ở phần trước, khi Hồng tỷ cười còn đáng sợ hơn nhiều so với lúc cô tức giận.

Quách Trưởng lão tuy không biết về lời đồn này, nhưng ông vẫn cảm nhận được sự thay đổi vi tế trong cảm xúc của cô.

Thực ra, ông cũng chẳng muốn chọc giận cô: "Vậy thêm 0,5 phần trăm nữa thôi, 23 phần trăm phí thủ tục... thật sự không thể tăng thêm được nữa, đây là điều ước tang quyền nhục quốc rồi."

Hồng tỷ giữ vẻ mặt vô cảm: "Không sao, ông có thể không đồng ý mà, hay là... ông cứ đi tìm Phùng đại sư mà thương lượng?"

Quách Hải Vân thấy hai người họ cứ kỳ kèo tính toán như vậy thì trong lòng cảm thấy hơi chán ghét, hắn thật sự không thích cảnh này. Đúng lúc đó, cha hắn liếc sang một ánh mắt.

Hắn lập tức hiểu ngay ý tứ trong ánh mắt ấy, bèn đứng dậy: "Chuyện này con cũng không xen vào được, con đi ra Tụ Linh trận đây."

Hắn quả thực không giúp được gì, chi bằng tận dụng khoảng thời gian này để tranh thủ "cọ" thêm chút linh khí.

Nhưng trong lòng hắn cũng khó tránh khỏi chút cảm khái, chuyện tu đạo, cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực. Hai cha con hắn chỉ muốn mở mang tầm mắt một chút, thế mà trong chớp mắt đã phải trả cái giá cho việc "mở mang" đó.

Thật ra hắn có cảm giác Phùng Quân chắc không phải người nhỏ nhen như vậy, nhưng khổ nỗi người ta đã chỉ định Hồng tỷ ra đàm phán.

Cha hắn tuy có buông lời đe dọa muốn đi tìm Phùng Quân thương lượng, nhưng đôi bên đều hiểu rõ, đó cũng chỉ là lời đe dọa mà thôi.

Không phải là không thể hành động, nhưng một khi đã làm, cho dù Phùng Quân có đồng ý với Quách Trưởng lão, Quách gia có thắng về mặt hình thức đi chăng nữa, thì những tổn thất vô hình chưa chắc đã nhỏ hơn.

Quách Hải Vân không muốn suy nghĩ những chuyện đau đầu này nữa, hắn tu luyện trong rừng trúc đến mười giờ đêm mới trở về biệt thự.

Hai cha con Quách gia không ở lại trong biệt thự, vì Lạc Hoa trang viên không cho người ngoài lưu trú, nên Quách Hải Vân chỉ có thể tu luyện đến mười giờ là cùng. Để trân trọng cơ duyên này, hắn thậm chí còn chẳng màng ăn cả cơm tối.

Hắn vừa lái xe vừa ăn chiếc bánh nhân mà cha mình mang từ trong trang viên ra.

Bánh không lớn, khoảng hai lạng một chiếc, được hâm nóng trong lò vi sóng nên hơi nóng hổi, nhưng cũng chưa đến mức bỏng miệng.

Hắn ăn ngấu nghiến hết tám cái, lúc đưa tay ra lấy tiếp thì phát hiện đã hết sạch.

Quách Trưởng lão thấy con trai ăn khỏe như vậy thì trong lòng vui mừng: "Ồ, đã lâu lắm rồi không thấy con ăn khỏe thế này."

"Mới chỉ lưng lửng bụng thôi ạ," Quách Hải Vân đáp, "Lát nữa còn phải ăn thêm... Hiệu quả tu luyện ở Tụ Linh trận đúng là quá tốt."

"Haizz," Quách Trưởng lão thở dài một tiếng, "Ta lại vừa phải trả thêm 0,75 phần trăm nữa rồi."

Thế là tỷ lệ phí thủ tục mà Lạc Hoa trang viên định ra đã đạt tới con số vô cùng quái gở: 23,25 phần trăm...

Nhưng tin tốt là Phùng Quân có thể lên đường ngay, không cần chậm trễ thời gian nữa. Kết quả này phần nào giúp hai cha con Quách gia cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Thật ra đối với Phùng Quân, anh cũng hy vọng sớm được lên đường, chứ không phải vì bận tu luyện không có thời gian như lời Hồng tỷ nói.

Anh đúng là đang bận tu luyện, nhưng anh tính toán thời gian thì cơ bản đã đến lúc có thể tấn cấp Luyện Khí cao giai rồi. Hiện tại điều anh đang cân nhắc là nên sang vị diện điện thoại để tấn cấp, hay là tấn cấp ngay tại Địa Cầu.

Tấn cấp ở Địa Cầu thì anh vô cùng nghi ngờ liệu linh khí ở đây có đủ cho anh sử dụng hay không, chưa kể đến việc gây ra động tĩnh lớn đến mức nào.

Còn nếu tấn cấp ở vị diện điện thoại thì anh phải cân nhắc đến việc bị những tu tiên giả khác nhắm tới — dù sao thì ở bên đó, anh vẫn đang đóng giả làm cao nhân.

Từ sau khi trở về từ Cẩm Thành, anh vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này nhưng nhất thời vẫn chưa đưa ra quyết định.

Theo lý mà nói thì anh mới về Lạc Hoa trang viên được mấy ngày, cũng chẳng có mấy hứng thú ra ngoài. Nhưng Hồng tỷ cho rằng hiện tại vừa qua kỳ nghỉ Tết dương lịch, lại đang là mùa đông giá rét, người lên núi Ủy Vũ chắc sẽ khá ít, rất thuận tiện để đi tới đó.

Nếu để thêm một thời gian nữa, học sinh sinh viên nghỉ lễ, lượng người đổ về đó lại sẽ tăng lên, mà đến lúc đó thì Phùng Quân lại phải cân nhắc chuyện về nhà ăn Tết rồi.

Những lý do này của Hồng tỷ thực ra cũng là lý do của cha con nhà họ Quách, cả hai đều cho rằng hiện tại chính là thời điểm tốt nhất để khai quật bí tàng.

Vậy nên vào sáng hôm sau, cha con Quách gia nhận được thông tin chính xác là Phùng Quân dự định sáng sớm ngày mai sẽ cùng họ đi Chiết Giang, hy vọng họ chuẩn bị sẵn sàng.

Hai cha con Quách gia cũng chẳng cần chuẩn bị gì nhiều, nhưng việc Phùng Quân nói đi là đi ngay như vậy khiến họ hơi trở tay không kịp. Vấn đề lớn nhất lúc này là — chỉ hai nhà cùng đi, hay là phải mời thêm người đến dự lễ?

Nghiêm túc mà nói thì đây không gọi là dự lễ, vì họ đi khai quật bí tàng chứ không phải tái mở Động Thiên. Mời cao nhân trong đạo môn đến cũng chỉ là để làm người chứng kiến, phòng ngừa Lạc Hoa trang viên thấy của báu mà nảy lòng tham, làm chuyện bất chính.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, những người đến làm chứng đâu phải mời không. Nếu trong bí tàng không có bảo vật gì thì thôi, chỉ cần tùy ý đáp lễ một chút là được. Nhưng nếu thực sự có bảo vật, người ta mở miệng hỏi, liệu bạn có mặt mũi nào mà từ chối?

Đương nhiên, những người đến làm chứng đều là bậc có thân phận, mười phần thì chín sẽ không lấy không những bảo vật đó, nhưng đồ dùng của người tu đạo thì đâu thể dùng tiền mà cân đo đong đếm được?

Không nói đâu xa, cứ lấy tấm tổ bài của Mao Sơn làm ví dụ, đó là pháp khí chứa đồ, mà cả mạch Mao Sơn thậm chí chẳng có ai dùng được. Thử đưa Đường Vương Tôn mười tỷ xem hắn có bán không? Đừng nói là mười tỷ, dù là một trăm tỷ, e rằng Đường Vương Tôn cũng chẳng đời nào bán.

Nếu Mao Sơn thực sự có người dùng được món đồ này, mang theo nó bay đi bay lại khắp trong và ngoài nước, thì kiếm vài trăm tỷ cũng chẳng phải chuyện khó.

Khi cha con Quách gia đến Trịnh Dương, họ đã không nghĩ thông suốt được việc có nên mời người đến chứng kiến hay không. Họ vừa không yên tâm Lạc Hoa trang viên, lại vừa lo đồ tốt trong bí tàng sẽ bị người chứng kiến nhắm tới.

Bây giờ Phùng Quân đã đồng ý ngày mai lên đường ngay, hai cha con họ lại rơi vào thế khó xử: Có nên mời người đến làm chứng không đây?

Tóm lại, họ cảm thấy có chút quá vội vàng. Hôm qua còn chưa có tin tức gì mà hôm nay đã quyết định ngày mai xuất phát. Quách Trưởng lão cảm thấy lúc này mới đi mời người thì thực sự hơi khiên cưỡng.

Thế nhưng Quách Hải Vân lại có ấn tượng rất tốt về Lạc Hoa trang viên.

Hắn cho rằng Phùng trang chủ không chỉ là cao nhân, mà còn là người rất có chừng mực. Dù Hồng tỷ có hơi kỳ kèo tính toán, hắn cũng không cho rằng đây là chuyện gì khó chấp nhận — người ta muốn nghiêm túc thực hiện hợp đồng nên mới tính toán kỹ lưỡng từng 0, mấy phần trăm với ông thôi.

Nếu người ta thực sự muốn cướp đoạt, hà tất phải lãng phí thời gian vào những chuyện nhỏ nhặt này?

Nhưng Quách Trưởng lão vẫn còn chút do dự. Giang hồ càng già, lá gan càng nhỏ, ông chưa nghĩ đến thắng đã lo đến bại: "Nếu không khui ra được đồ gì quá tốt thì không sao, người ta chắc chắn sẽ không so đo. Nhưng nhỡ đâu khui ra được đồ tốt thì sao? Ví dụ như... Long Vương Kim Đan chẳng hạn, hắn liệu có thể không cướp sao?"

"Cha thật là suy nghĩ nhiều quá rồi!" Quách Hải Vân bất lực lên tiếng: "Nếu thực sự có mấy món đồ đó mà Phùng trang chủ lại muốn cướp, người ta là Luyện Khí đại tu sĩ... Cha nghĩ mời ai đến làm chứng mới có thể ngăn cản được anh ta?"

Suy cho cùng, hai cha con vẫn luôn đang đánh cược vào nhân phẩm của Phùng Quân. Hiện tại cả hai cơ bản có thể xác định Phùng trang chủ không phải hạng người nhỏ nhen. Nếu có khui ra được chút bảo vật, chắc người ta cũng sẽ cư xử đàng hoàng, không cần thiết phải mời người làm chứng.

Còn nếu bảo vật quý giá đến mức khiến cả Phùng Quân cũng phải đỏ mắt thì dù có mời người làm chứng đến cũng bằng thừa.

Quách Trưởng lão cẩn thận suy nghĩ một hồi, cuối cùng quyết tâm: "Được, nghe con. Cơ hội chấn hưng Ủy Vũ này, không thể bỏ lỡ."

(Canh ba đã tới, cầu nguyệt phiếu.)

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.