Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 4270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1232
Nhất Lược Vô Ngân

❊ ❊ ❊

Trán Chu Sùng rịn ra mồ hôi hạt bằng hạt đậu, vẻ mặt nghiêm nghị, liếc mắt ra hiệu cho Ô Hằng, truyền âm bí mật nói: "Mau giải trừ pháp thuật phong ấn, nếu không cả hai chúng ta đều phải chết trong tay Ảnh Vô Tâm!"

Ô Hằng nói: "Hắn nhất định sẽ giết ngươi trước!"

"Hình như mối thù của hắn với ngươi còn lớn hơn với ta, mục tiêu hiện tại của hắn chính là nhắm vào ngươi." Chu Sùng cười lạnh.

Ảnh Vô Tâm nheo đôi mắt thành một đường chỉ, thanh kiếm trong tay kêu "tranh tranh", một luồng sát phạt khí lăng lệ từ đó bùng nổ ra!

"Người trẻ tuổi, ngươi gan dạ thật đấy, còn dám xuất hiện ở đây!" Ảnh Vô Tâm lên tiếng, đánh giá diện mạo Ô Hằng từ trên xuống dưới. Thực ra đây là lần đầu bọn họ gặp mặt, nhưng Vạn Kiếm Tông và Phượng Hoàng Sơn xưa nay giao tình khá tốt, cộng thêm việc hai năm trước Ô Hằng trọng thương Kiếm Si, Ô Hằng sớm đã nằm trong danh sách truy sát của Vạn Kiếm Tông.

"Tiền bối, hiện nay tiên vực trên dưới một lòng đối phó đại quân ma tu, ngài và ta không nên là kẻ địch." Ô Hằng vẻ mặt trấn định nói. Nói thật lòng, trong lòng hắn cũng khá lo lắng, nhỡ đâu Ảnh Vô Tâm giết mình trước rồi mới giết Chu Sùng thì tiêu đời rồi!

"Lời thì nói vậy, nhưng kiếm của ta xưa nay không nhận người, nó dường như rất muốn giao thủ với ngươi!" Ảnh Vô Tâm làm chậm giọng điệu, khóe miệng mang theo nụ cười cợt nhả.

Ô Hằng trong lòng bất chợt rùng mình một cái, hiểu rằng lần này chơi lớn rồi, thanh kiếm trong tay Ảnh Vô Tâm đặc biệt tà môn, nhìn qua thì phổ thông bình thường, nhưng khi sử dụng lại nhanh như tia chớp, đã đạt đến mức độ lấy kiếm dẫn người.

Kiếm tu bình thường, đều là dùng sức mạnh của bản thân dẫn dắt kiếm để triển khai công phạt!

Thế nhưng Ảnh Vô Tâm lại là dùng sức mạnh bên trong kiếm dẫn dắt bản thân để triển khai công phạt.

Hai thứ nhìn qua chỉ là một sự chuyển đổi về hình thức, nhưng trong đó lại có sự nhảy vọt về chất. Sức mạnh con người có hạn, sức mạnh của kiếm lại vô cùng vô tận, cũng có thể nói sức mạnh của kiếm pháp vô cùng vô tận, có thể không ngừng nghiên cứu nâng cao!

"Ha ha ha ha, lần này ngươi được không bù mất rồi nhỉ, Ảnh Vô Tâm căn bản không có hứng thú với ta." Chu Sùng truyền âm châm chọc, như vậy hắn có thể nhân cơ hội thoát thân.

Thế nhưng nụ cười trên mặt Chu Sùng không kéo dài được bao lâu thì đột ngột dừng lại, sau khi Ảnh Vô Tâm đánh giá Ô Hằng một lượt, bắt đầu chuyển ánh mắt sang phía Chu Sùng, ánh mắt lập tức trở nên băng lãnh!

Rõ ràng, hắn căm thù ma tu hơn!

"Thú vị đấy, một ma tu Đăng Tiên nhị cảnh vậy mà lại bị ngươi nhốt lại!" Ảnh Vô Tâm lên tiếng, khi nói chuyện không hề nhìn Ô Hằng, mà là nhìn chằm chằm Chu Sùng.

Thấy vậy, Chu Sùng sống lưng lạnh toát, trong lòng biết rõ tình trạng của mình đã trở nên vô cùng tồi tệ, hắn vội vàng nói: "Ảnh Vô Tâm, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra thằng nhóc kia đang lợi dụng ngươi để giết ta sao?"

"Ta biết hắn đang lợi dụng ta."

"Ngươi thân là Vạn Kiếm Tông tông chủ, lại cam tâm tình nguyện bị người ta lợi dụng như vậy sao? Như vậy chẳng phải bằng việc trở thành cỗ máy giết người của tiểu bối Ô Hằng này ư?" Chu Sùng khích tướng nói.

"Ta không thích bị người ta lợi dụng." Ảnh Vô Tâm thản nhiên nói.

"Đã là vậy, tại sao không giết thằng nhóc đó trước?" Chu Sùng xúi giục.

Ô Hằng không hề hoảng hốt chút nào, cười cợt nhả nói: "Đúng là đồ ngu, hắn đã nói là không thích bị người ta lợi dụng, ngươi vậy mà còn dám đi lợi dụng hắn!"

Chu Sùng nhíu mày, mới phát hiện mình đã phạm phải một vấn đề vô cùng nghiêm trọng. Ô Hằng nhốt hắn lại muốn lợi dụng Ảnh Vô Tâm để giết hắn, mà hắn xúi giục Ảnh Vô Tâm giết Ô Hằng trước để thoát thân, nào có phải cũng là một kiểu lợi dụng?

"Vốn dĩ ta định bắt giữ Ô Hằng trước, rồi mới giết ngươi, bởi vì ta quả thực không thích cảm giác bị người ta lợi dụng, nhưng bây giờ ta đổi ý rồi." Giọng điệu của Ảnh Vô Tâm trở nên băng lãnh, đôi mắt lóe lên hàn quang. Ô Hằng lợi dụng mình, dù sao cũng là lợi dụng ngầm, còn cách lợi dụng của Chu Sùng thực sự quá rõ ràng, thuộc loại lợi dụng công khai, lại còn tự cho là cao minh, quả thực là đang sỉ nhục chỉ số thông minh của Ảnh Vô Tâm mà.

"Keng!"

Bỗng chốc, thanh kiếm trong tay Ảnh Vô Tâm tuốt khỏi vỏ, một tia quang hoa chói mắt xông ra từ trong vỏ kiếm khiến Ô Hằng có chút không mở nổi mắt. Hắn hiểu rõ đó căn bản không phải ánh sáng, mà là kiếm ý, kiếm ý chói mắt!

"Thằng nhóc, mau giải khai phong cấm chi thuật!" Chu Sùng sợ tới mức mềm nhũn chân, lập tức quát lớn một tiếng.

Kiếm của Ảnh Vô Tâm nhanh đến mức, tiên vực hiếm có người nào cản nổi!

Hắn lúc này bị Ô Hằng nhốt đến không thể động đậy, làm sao né tránh khoái kiếm của đối phương?

Cho dù là thân thể tự do, xác suất hắn né được một kiếm đó cũng là vô cùng nhỏ bé!

Ô Hằng không hề ngu ngốc, lập tức giải khai phong cấm chi thuật, buông tay phải xuống, ngay lập tức tế ra Hành Tự Trận, trốn về phía sau.

Chu Sùng khôi phục lại thân thể tự do ngẩn ra, không ngờ Ô Hằng thực sự giải khai thuật phong ấn trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, không kịp nghĩ nhiều, hắn vội vàng chạy về hướng ngược lại.

"Xem ra ta lại bị lợi dụng rồi." Ảnh Vô Tâm đuổi theo sau lưng Chu Sùng sắc mặt trở nên u ám hơn, rất không thích cảm giác đó. Không ngờ tới Ô Hằng sẽ cho Chu Sùng một tia sinh cơ chạy trốn, từ đó khiến hắn tiêu tốn thêm thời gian đuổi giết, nhờ vậy mà thời gian Ô Hằng chạy trốn cũng nhiều hơn.

"Đáng tiếc ngươi quá coi thường ta rồi..." Ảnh Vô Tâm tự nhủ, đột nhiên giơ cao thanh kiếm trong tay, quát lớn một tiếng: "Phá Thiên Thức, Nhất Lược Vô Ngân!"

Trong chớp mắt, Ảnh Vô Tâm biến mất tại hiện trường, thân thể vậy mà hóa thành kiếm ý đuổi theo phía Chu Sùng, hoàn toàn dung hợp với kiếm, Nhất Lược Vô Ngân, không nhìn rõ quỹ đạo di chuyển của hắn.

"Phập"

Chỉ mất vài hơi thở, một đạo huyết quang bắn tung trên trường không, biểu cảm trên mặt Chu Sùng đông cứng, đôi mắt mở trừng trừng.

Hắn không thể tưởng tượng nổi Ảnh Vô Tâm lại mạnh đến mức này, Nhất Lược Vô Ngân, căn bản không nhìn rõ cách ra tay của hắn, từ đó cũng không cách nào đối phó.

Cảm giác đó giống như có một đạo oan hồn vô hình đuổi theo sau lưng ngươi, ngươi rõ ràng biết nó ở ngay phía sau, nhưng lại không nhìn thấy, hơn nữa nó có thể xông lên cắn chết ngươi bất cứ lúc nào!

Ảnh Vô Tâm chính là thuộc loại oan hồn vô hình đó, một khi đã động thân, nhanh đến không thể tưởng tượng nổi, vượt qua cả thời gian và không gian, mọi thứ đều trở nên không khoảng cách.

Chu Sùng rất nhanh rơi xuống từ độ cao ngàn mét trên không trung, đôi mắt đầy những tơ máu, hắn thậm chí còn chưa nhìn thấy vết thương trên người mình, chỉ có thể cảm nhận được cơ thể mình đã bị chia làm hai nửa, nguyên thần cũng bị cắt thành mảnh vụn.

Ô Hằng ở cách đó vài dặm dùng Thiên Nhãn nhìn thấu hết thảy, trong lòng dựng tóc gáy.

Quả thực mạnh đến mức khiến người ta kinh sợ!

"Kiếm nhanh như vậy thì phải đối phó thế nào đây?" Ô Hằng cảm thấy khó giải quyết, căn bản không ngờ Chu Sùng chỉ tranh thủ cho hắn được vài hơi thở thời gian.

Quá yếu thì phải!! Vậy mà cứ thế bị Ảnh Vô Tâm giết chết, còn mặt mũi nào tự xưng mình là một tôn đại ma?

Đồng thời Ô Hằng cũng đã bước đầu hiểu rõ, biết Ảnh Vô Tâm thuộc loại cường giả siêu việt lẽ thường đó, không thể dùng lẽ thường để đo lường.

"Phá Thiên Thức, Nhất Lược Vô Ngân!"

Đột nhiên, Ảnh Vô Tâm lại giơ cao thanh kiếm trong tay lên, một luồng kiếm ý xông thẳng lên chín tầng trời, dẫn động cửu thiên "tranh tranh" rung động. Đó là kiếm ý đơn giản nhất, không có tinh nguyên ba động cũng không có tiên lực ba động, kiếm ý thuần túy! Dùng kiếm ý thuần túy dẫn tới thiên địa dị tượng, Ô Hằng tuyệt đối là lần đầu tiên nhìn thấy.

Ảnh Vô Tâm thần sắc đạm mạc, biến mất tại địa điểm giết Chu Sùng.

"Người lợi dụng ta, tất phải chết." Hắn lạnh lùng nhìn Ô Hằng, nói như vậy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.