Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 4270 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cập nhật cuối cùng, 12 giờ rưỡi sẽ đăng.

❊ ❊ ❊

“Mô!”

Ngũ Thái Quỳ Ngưu phát ra tiếng gầm trầm đục, thân hình vạm vỡ cường tráng, cao hơn hai mét, toàn thân phủ kín những khối cơ bắp bùng nổ đầy uy lực.

Giờ phút này, Quỳ Ngưu hoàn toàn thay đổi dáng vẻ hiền lành nhu thuận ban nãy, đôi mắt to như chuông đồng trợn tròn xoe, khí huyết trong cơ thể xông thẳng lên trời, chiến ý ngùn ngụt. Nó đứng cạnh Ô Hằng, khí thế tỏa ra chẳng khác nào vạn quân thiên mã đang xung trận, không ai có thể ngăn cản!

Đây tuyệt đối là một "chỗ dựa" cực lớn, cái khí thế đó, cái thần thái đó khiến bao kẻ phải kinh hãi.

“Là Ngũ Thái Quỳ Ngưu!”

Rất nhiều người biến sắc. Xem chừng quan hệ giữa Quỳ Ngưu và Ô Hằng rất thân thiết, nó định ra mặt giúp hắn.

Ô Hằng thầm cười trong lòng, quả nhiên toàn là một lũ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, lão Ngưu vừa ra mặt là tất cả đều sợ hãi lùi bước. Hắn nghĩ thầm, hồ rượu vàng nhỏ mang tặng lúc trước quả là đáng giá, kéo được một trợ thủ đắc lực.

“Ngũ Thái Quỳ Ngưu xưa nay tính tình quái gở, không thích giao du với người khác, chỉ nghe lời Hải Xuyên đạo trưởng, sao nó lại giúp Ô Hằng?”

“Cũng không biết Ô Hằng đã cho Quỳ Ngưu lợi lộc gì mà mua chuộc được nó!”

“Hình như không chỉ Quỳ Ngưu bị hắn mua chuộc, ngay cả Lục Hải Xuyên cũng như bị hắn thu phục, đứng cạnh hắn ra vẻ rất bênh vực. Nếu không, tu sĩ Vạn Kiếm Tông sớm đã băm vằm tên này thành tro bụi rồi!”

Từng đợt, từng đợt tu sĩ vốn tràn đầy địch ý với Ô Hằng bắt đầu sinh lòng kiêng dè.

Như vậy thì thật sự rất gai góc, sức chiến đấu của Tiên chủ Cửu Thanh Cung và Ngũ Thái Quỳ Ngưu đều dị thường đáng sợ, không ai là không kiêng nể.

Cuộc hỗn chiến tại Thâm Uyên Cốc vẫn đang tiếp diễn, những kẻ có thể thoát thân hầu như đều đang chạy về phía này!

Phía sau lại có không ít người đến, người tộc Cự Nhân xuất hiện!

Đội ngũ của tộc Cự Nhân do Lôi Truy Phong dẫn đầu, cộng thêm chính hắn, tổng cộng có tới năm vị Đăng Tiên cường giả, đội hình vô cùng hùng hậu. Qua đây cũng có thể thấy được tài lực của tộc Cự Nhân hùng mạnh đến mức nào. Nhìn khắp các thế lực cấp tiên môn trong toàn bộ Tiên Vực, tài lực của tộc Cự Nhân là lớn nhất, số lượng Đăng Tiên cường giả được hun đúc bằng thiên tài địa bảo và Đăng Tiên đan cũng nhiều nhất!

Lôi Truy Phong vừa đến hiện trường đã sục sôi sát khí, ánh mắt lạnh lẽo trừng Ô Hằng nói: “Lại là ngươi? Vừa rồi chính ngươi đã nhục mạ đại ca ta trước mặt mọi người sao?”

“Không sai, chính là hắn, hắn đã tận mặt mắng tộc trưởng là kẻ tiểu nhân hèn hạ.” Một tu sĩ tộc Cự Nhân đã đứng quan sát ở hiện trường từ lâu bước ra chỉ đích danh.

Ô Hằng bình thản tự nhiên, đứng trên cao nhìn xuống Lôi Truy Phong nói: “Đã gặp lại nhau, vậy thì không còn gì để nói nữa, mau thực hiện lời hứa đi thôi.”

Lời vừa nói ra, Lôi Truy Phong bất giác rùng mình một cái, tự nhiên nhớ lại chuyện mới xảy ra cách đây không lâu.

Các tu sĩ tại hiện trường nghe thấy hai chữ "lời hứa" thì trên mặt ai nấy đều lộ vẻ quái dị. Có kẻ thậm chí phồng má, nhưng không dám bật cười vì sợ Lôi Truy Phong thẹn quá hóa giận mà nuốt sống mình.

Đó quả thực là một việc cực kỳ nhục nhã, dù tâm cảnh có tốt đến đâu, hễ làm chuyện đó là sẽ xấu hổ không còn chỗ dung thân, tâm cảnh sụp đổ!

Tất nhiên, hạng người vì cầu sinh mà không từ thủ đoạn như nhị đương gia Hắc Hổ Sơn thì không tính.

Rõ ràng Lôi Truy Phong là một nhân vật có máu mặt, tâm cao khí ngạo, đôi khi thủ đoạn có thể hèn hạ một chút, nhưng chắc chắn hắn không thể vứt bỏ thể diện.

Rất nhiều người vô cùng hứng thú, ngóng trông chờ đợi xem Lôi Truy Phong sẽ thực hiện "lời hứa" với Ô Hằng như thế nào.

Về chuyện lời hứa của hai người, Tiên Vực đã lan truyền từ lâu. Ngày Thiên Môn Sơn đại kiếp, yêu nghiệt Trung Châu bị bốn vị tiên chủ truy sát, cuối cùng rơi vào tuyệt cảnh.

Khi đó Lôi Truy Phong cho rằng Ô Hằng không đường trốn thoát, liền châm chọc: “Từ bỏ chống cự đi, ngươi đã đường trời không lối, đường đất không cửa!”

Ô Hằng liền khích tướng Lôi Truy Phong: “Nếu hôm nay ta bình an rời khỏi đây, sau này ngươi gặp lại đại gia ta thì hãy gọi ba tiếng gia gia, dập đầu ba cái thật kêu, rồi đi đường vòng mà tránh, ngươi dám hứa không!”

Kết quả là Lôi Truy Phong đã đồng ý, mà yêu nghiệt Trung Châu thì thực sự đã chạy thoát!!

Nếu Ô Hằng không trốn thoát, chuyện này căn bản sẽ không lan truyền rộng rãi, không có gì để bàn luận. Nhưng một khi Ô Hằng trốn thoát, tính chất bàn luận của sự kiện sẽ rất cao. Trước đó mọi người đã rất mong chờ, nếu một ngày hai người thực sự gặp lại nhau, chuyện này sẽ kết thúc ra sao!

Không ngờ ngày gặp lại của hai người lại đến nhanh như vậy... mà lại còn là trong cảnh các đại Tiên Vực bị cưỡng ép tập trung lại một nơi thế này, Lôi Truy Phong sẽ rất khó xuống đài.

Bầu không khí xung quanh từ nặng nề chuyển sang vui vẻ.

“Ha ha ha ha, thú vị thật, cảm giác yêu nghiệt đến từ Trung Châu này muốn chơi Lôi Truy Phong đến mức hỏng bét mới chịu dừng tay đây!”

“Quả thực rất trâu bò!”

“Tiểu tử ngươi có phải đã tính toán trước ngày này từ lâu rồi không!” Lục Hải Xuyên âm thầm truyền âm cho Ô Hằng, cảm thấy tâm địa hắn hơi bị quá quắt.

Ô Hằng truyền âm đáp lại: “Đây gọi là lo xa phòng hờ!”

Cơ mặt Lục Hải Xuyên giật mạnh, cảm thấy cạn lời. Hắn bắt đầu thực sự khâm phục Ô Hằng, hèn chi có thể đắc tội bao nhiêu nhân vật lớn trong Tiên Vực mà vẫn giữ được tính mạng, quả nhiên có rất nhiều điểm đặc biệt.

Biểu cảm trên mặt Lôi Truy Phong vô cùng đặc sắc, lúc xanh lúc tím!

“Chẳng lẽ ngươi muốn nuốt lời?” Ô Hằng cợt nhả nhìn về phía tộc Cự Nhân, lên tiếng chất vấn.

“Mẹ kiếp, sao không đứa nào nhắc ta.” Lôi Truy Phong thầm mắng chửi tu sĩ tộc Cự Nhân, vừa rồi bận vội vàng đến hỏi nguyên do, lại quên mất chuyện này.

“Ngươi rốt cuộc có gọi hay không, ta không có nhiều thời gian đợi ngươi đâu.”

Ô Hằng lại bức ép, nói tiếp: “Nói thật, đứa cháu lớn như ngươi, ta cũng không muốn nhận đâu, bắt ngươi gọi ta mấy tiếng gia gia, ta còn thấy thiệt thòi đây này!”

Trên đường tới, có không ít thiên kiêu trẻ tuổi lừng danh Tiên Vực xuất hiện.

Kiếm Si của Vạn Kiếm Tông xuất hiện, sau lưng đeo hộp bảy kiếm, hắn trở nên trầm ổn và thu liễm hơn. Gặp Ô Hằng không lộ vẻ khác lạ, hắn rất im lặng, hội hợp cùng đội ngũ lớn của Vạn Kiếm Tông. Còn trong lòng hắn đang nghĩ gì thì không ai biết được. Nhiều người đoán rằng thấy Ô Hằng chắc chắn hắn vẫn có chút gợn sóng, chỉ là không biểu lộ ra ngoài. Dù sao hai năm trước ở chiến trường vực ngoại hắn đã bại quá thảm, tâm cảnh tốt đến đâu cũng không thể quên hết mọi chuyện trong thời gian ngắn hai năm.

Tiểu phân đội của Hóa Vân Đàm chạy tới, trong đó có Lạc Vân tiên tử, vẫn đẹp như trích tiên hạ phàm, váy tím bay phấp phới, dáng người uyển chuyển, xuất trần thoát tục, nhan sắc tuyệt thế. Nàng đẹp đến mức không vướng bụi trần, ví như làn da trắng nõn, băng cơ ngọc cốt, bộ ngực đầy đặn, đường cong mê người. Trước cổ áo lộ ra một đoạn làn da tròn trịa không tì vết như trứng bóc vỏ, dưới vạt váy thấp thoáng cặp chân dài miên man, vô cùng hút mắt, khiến nhiều nam tu sĩ nhìn đến mê muội.

Ô Hằng thấy Lạc Vân tiên tử, chẳng hiểu sao không nảy sinh lấy một chút cảm giác thưởng thức, dù nàng có đẹp đến đâu, hắn cũng rất ghét Lạc Vân.

Ô Hằng không cố ý biểu lộ điều gì, nhưng Lạc Vân tiên tử dường như đã biết điều gì đó, trong lòng có chút thất lạc, nhưng nhiều hơn là sự căm hận.

Mạc Thiên Hồng, Lục Hồng, Phong Lâm Diệp cùng các nhân vật kiệt xuất khác lần lượt xuất hiện.

Họ đều giữ im lặng, quan sát sự phát triển của tình hình hiện trường, cũng đều mong chờ xem liệu Lôi Truy Phong có gọi hắn ba tiếng gia gia rồi quỳ xuống dập đầu hay không.

Xích Luyện hành động một mình cũng đã đến, đường nét khuôn mặt lạnh như dao cắt, mang lại cảm giác lạnh lùng đầy kình lực. Hiện tại hắn đã phá vỡ bốn gông cùm Phong Thần, đạt tới Phong Thần ngũ cảnh, đúng như người ta đoán, tại Phong Thần ngũ cảnh hắn đã thức tỉnh bốn đạo Tiên mạch.

---❊ ❖ ❊---

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.