Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 140
Cố nhân, Tiên Y (Hạ)

❊ ❊ ❊

Rõ ràng kẻ tự xưng là "Tiên Y" này đang lừa gạt phàm nhân ở đây.

Vị Tiên Y này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Dám cầm kẹo hồ lô giả làm thất phẩm tiên đan để lừa gạt trọc phú? Ô Hằng cảm thấy khá hiếu kỳ về vị Tiên Y này, liền cùng Tuyết Hoa bước lên xem thử.

Chỉ thấy trọc phú kia cảm kích rơi lệ, dập đầu ba cái trước mặt Tiên Y, liên tục nói lời cảm ơn: "Đa tạ ơn cứu mạng của Tiên Y."

Tuy thất phẩm tiên dược này có cùng một vị với kẹo hồ lô, nhưng gã không dám nghi ngờ nửa phần. Tiên Y đến từ Thiên Vực sơn mạch, pháp lực thông thiên, gã đã tận mắt nhìn thấy Tiên Y có năng lực cải tử hoàn sinh, chỉ một viên đan dược đã cứu sống con lợn nái sắp đẻ bị hôn mê của nhà tiểu Vương.

"Rõ ràng chỉ là một viên kẹo hồ lô, vậy mà lại có thể mạo xưng thất phẩm tiên đan giữa chốn phàm trần, thật là thú vị." Tuyết Hoa liếc mắt một cái đã nhận ra viên thất phẩm tiên đan màu đỏ kia chẳng khác gì kẹo hồ lô bình thường, liền nhỏ giọng nói với Ô Hằng.

Giọng nói tuy nhỏ nhưng lại khiến những người có mặt tại hiện trường yên tĩnh lại, tất cả đều nhìn về phía Tuyết Hoa và Ô Hằng đang đứng phía sau.

Viên tiên đan màu đỏ kia quả thực giống y đúc kẹo hồ lô, không chỉ hình dáng giống nhau, ngay cả mùi vị cũng y hệt, điều này cũng làm dấy lên sự nghi ngờ của rất nhiều người, chẳng lẽ thật sự như lời người phụ nữ kia nói, Tiên Y đang lừa đảo giữa chốn đông người?

"Hừ, kẻ nào đang ở đây bôi nhọ danh dự của bổn Tiên Y?" Giọng nói quái gở kia truyền ra, mang theo vài phần giận dữ.

"Tu vi của vị Tiên Y này không hề đơn giản." Sắc mặt Ô Hằng trở nên nghiêm trọng, hắn cảm nhận được Tiên Y đang bị đám đông vây quanh kia mang theo khí trường tinh nguyên mạnh mẽ, nhìn qua không giống với kiểu lang băm giang hồ tầm thường.

Chỉ thấy những phàm nhân đang chen chúc thành một cục tự giác tách ra một con đường để Tiên Y đi ra.

Thế nhưng, điều khiến Ô Hằng và Tuyết Hoa rụng rời cả mắt chính là, thứ đập vào mắt đầu tiên lại là một cái chân chó, cuối cùng một con chó vàng lớn cao hơn một mét với vẻ mặt giận dữ đi ra, đôi mắt nó trợn trừng, nhe nanh múa vuốt, thậm chí còn phun ra tiếng người: "Loài người, ngươi nên hiểu rõ hậu quả của việc bôi nhọ bổn Tiên Y."

"Phụt, chỉ bằng con chó vàng này mà cũng đòi mạo xưng Tiên Y..."

Ô Hằng nhịn không được, phá lên cười lớn, nhưng ngay sau đó hắn lại đau đớn hít một hơi lạnh. Con chó vàng lớn kia thấy Ô Hằng thì chẳng nói chẳng rằng, lao thẳng tới cắn chặt lấy đùi hắn.

"Gâu gâu gâu, dám trêu đùa bổn Tiên Y, cắn chết ngươi!"

"Con chó chết này, vẫn còn thích cắn người như vậy." Ô Hằng giận dữ mắng, tung một quyền nện lên đầu con chó vàng lớn, nhưng ngay cả man lực của hắn cũng không thể làm lay chuyển cái đầu đồng của nó. Đối với loài chó thì phần đầu là cứng nhất, nhất là con chó vàng chết tiệt này, không biết đã trộm ăn bao nhiêu đan dược của Dược Tiên, sớm đã luyện thành kim cang bất hoại chi thân.

Ô Hằng là Cổ Thần Thể xuất thế, nhục thân tự nhiên không yếu, chó vàng lớn không thể cắn bị thương da thịt hắn, nhưng thực sự rất đau, khiến hắn không ngừng đấm đá con chó chết này.

"Buông bổn đại gia ra, mẹ kiếp, tối nay đem ngươi hầm nồi lẩu thịt chó!"

"Gâu gâu gâu, cắn chết ngươi, dám lừa gạt bổn Tiên Y, bổn Tiên Y tìm ngươi khổ sở lắm đấy, nay cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi, mau mau theo bổn tôn tới Thiên Vực sơn mạch, ta muốn dùng Thần Thể để luyện thành Bất Tử Tiên Đan!"

"Mẹ nó, ngươi còn đang tơ tưởng chuyện luyện lão tử thành đan dược." Ô Hằng lại giáng một chùy lên đầu con chó vàng lớn, nhưng kẻ sau dù chết cũng không chịu nhả miệng, hai bên lại một lần nữa quấn lấy nhau đánh loạn.

Chuyện này là thế nào... Những người vây xem xung quanh thấy Tiên Y và một thiếu niên nông gia mười sáu mười bảy tuổi đánh nhau, có chút không hiểu đầu đuôi, nhưng họ đều biết Tiên Y pháp lực vô biên, sao có thể thua một thằng nhóc con được chứ?

Tuyết Hoa lập tức lui sang một bên, thấy người và chó đại chiến, không khỏi nở nụ cười trêu chọc, nàng có thể nhận ra con chó vàng lớn này dường như quen biết với Ô Hằng.

"Oanh!"

Ô Hằng man lực hơn người, lại tung một chưởng vỗ xuống, khiến con chó vàng lớn gâu gâu kêu lên: "Tiểu tử, một năm không gặp, sức lực tăng lên không ít nhỉ!"

Kéo theo đó là tiếng kêu thảm thiết của Ô Hằng, hắn giận dữ mắng: "Bộ răng chó này của ngươi vẫn sắc bén như ngày nào."

"Bổn Tiên Tôn danh xưng Tiên Y, cái miệng của ngươi nói năng cho sạch sẽ chút."

"Nói trắng ra cũng chỉ là một con chó vàng lớn."

"Gâu gâu gâu, bổn Tiên Tôn nhất định phải lấy ngươi luyện thành Bất Tử Tiên Đan, xem ngươi còn kiêu ngạo thế nào." Chó vàng lớn vừa nghe thấy liền giận tím mặt, cả bộ quần áo của Ô Hằng đều bị cắn đến rách nát.

Thấy quần áo bị rách nhiều lỗ hổng như vậy, Ô Hằng mặt mày đen kịt, cơ mặt không nhịn được mà co giật dữ dội. Hắn phát hiện mình đánh nhau với con chó vàng lớn này chẳng bao giờ chiếm được lợi thế, bộ quần áo nào cũng phải rách mấy lỗ lớn.

Những phàm nhân xung quanh đều nhìn nhau ngơ ngác, đứng bên cạnh khoanh tay đứng nhìn, rất nhiều người dở khóc dở cười, Tiên Y thường ngày oai phong lẫm liệt nay gặp được thiếu niên này lại có cử chỉ như vậy, thực sự khiến người ta rụng rời cả mắt.

Ngay lúc Ô Hằng và Tiên Y chó đang quấn lấy nhau, Tuyết Hoa lại cau mày. Nàng phát hiện ra một luồng khí tức nguy hiểm đang tới gần. Tuyết Hoa trước đó bị tà niệm của Tây Linh Hoàng làm bị thương, tu vi lui giảm rất nhiều, hiện tại vẫn luôn lẩn quẩn giữa Huyền vị và Thông Linh cảnh. Luồng khí cơ khiến ngay cả nàng cũng cảm thấy nguy hiểm này chứng tỏ kẻ đến ít nhất cũng là cường giả Thông Linh nhất cảnh.

Khoảnh khắc này, con chó vàng lớn cũng trở nên nghiêm trọng, nó vội vàng há miệng nhả đùi Ô Hằng ra, nghiêm túc hỏi: "Tiểu tử, gần đây ngươi không đắc tội với kẻ địch đáng gờm nào chứ?"

"Gần đây dường như cũng không gây thù chuốc oán với ai, chỉ là trảm sát truyền nhân thứ hai của nhà họ Nam Cung, giết chết mấy vị đệ tử chân truyền của các vị Thánh chủ mà thôi..." Ô Hằng vô tội xua tay.

Chó vàng lớn lập tức cạn lời. Trảm sát truyền nhân của thế gia lớn, thế này mà còn tính là không đắc tội với kẻ địch? Hơn nữa còn giết chết mấy vị đệ tử chân truyền của các vị Thánh chủ, tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Nếu là tu sĩ bình thường gặp phải, e là đã sớm tìm một cái lỗ nẻ mà trốn, nào dám xuất hiện giữa thanh thiên bạch nhật thế này.

"Chắc là cường giả cấp bậc Thông Linh của nhà họ Nam Cung... Có lẽ nhà họ Nam Cung vẫn chưa từ bỏ ý định với ngươi, cố tình phái một số cường giả Thông Linh ở lại bên ngoài Thiên Vực thành, chờ ngươi bước ra." Giọng điệu Tuyết Hoa trở nên nghiêm trọng, tuy chiến lực nàng chưa khôi phục nhưng thần thức cực kỳ mạnh mẽ, liếc mắt một cái đã phát hiện trên nóc nhà cách đó trăm mét đang có một lão già. Lão già đó đứng trên ngói nóc nhà, miệng lầm bầm tự nói, đột nhiên lão già đó trực tiếp mở ra hỏa nhãn, hai đạo ánh sáng màu lửa bắn thẳng tới, muốn giết chết Ô Hằng.

Hiện nay Đạo hồn của Ô Hằng đã vỡ vụn, không thể dùng ra trận văn công pháp, tinh nguyên trên người cũng ngày càng xói mòn, e là đến cường giả Tiên thiên tam trọng cảnh cũng không thắng nổi, huống chi kẻ này còn là lão quái vật Thông Linh.

"Mẹ ơi, lại là cường giả Thông Linh, chạy mau!" Chó vàng lớn thấy tình thế bất ổn, kêu lên một tiếng quái dị rồi lập tức chuồn thẳng. Khi Ô Hằng hoàn hồn lại thì ngay cả bóng chó cũng không thấy đâu nữa.

"Mẹ kiếp, con chó chết này thật không có nghĩa khí." Ô Hằng đầy đầu hắc tuyến, trong tay tế ra Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy, chuẩn bị chống đỡ đòn tấn công này.

"Để ta đối phó với lão ta!" Thấy ánh sáng màu lửa bắn tới, bàn tay ngọc trắng ngần tinh khiết của Tuyết Hoa vẩy ra hào quang trong hư không, một đạo phòng ngự trận văn lập tức xuất hiện trước mặt hai người, chặn đứng sự va chạm của tia sáng.

"Người phụ nữ này là ai? Dường như chưa từng thấy nhân vật này bên cạnh Ô Hằng." Tu sĩ Thông Linh của nhà họ Nam Cung sửng sốt, thủ đoạn của Tuyết Hoa cùng loại với pháp quyết mà Ô Hằng sử dụng, nhưng thủ pháp của nàng lại cao thâm hơn Ô Hằng gấp mấy chục lần, lực kháng cự của phòng ngự trận văn cũng tăng lên rất nhiều.

Không quản nữa, lão tổ Nam Cung Hạc đã dặn dò, một khi Thần Thể của nhà họ Ô xuất hiện, nhất định phải dùng mọi thủ đoạn bắt lấy hắn!

Đột nhiên, tu sĩ Thông Linh phóng ra hàn mang sắc bén từ đôi mắt, tinh nguyên toàn thân được thúc động, lão vung tay áo, đánh ra pháp quyết Phiên Thiên Thủ Ấn, triệu hồi một ngọn núi lớn năm ngón tay từ hư không đè xuống Ô Hằng và Tuyết Hoa.

"Đùng!"

Ngọn núi năm ngón tay to lớn vô cùng, đổ bóng đen khổng lồ xuống bầu trời, dọa đám phàm nhân xung quanh vội vã bỏ chạy tán loạn, mấy căn nhà dân xung quanh sụp đổ ầm ầm, bị Ngũ Chỉ Sơn nghiền nát thành bụi phấn. Bụi bặm bao phủ khắp nơi, bao trùm lấy phòng ngự trận văn, không nhìn rõ tình hình bên trong. Ngũ Chỉ Sơn rơi xuống, con phố vốn phồn hoa xung quanh lập tức biến thành phế tích.

Những người may mắn thoát nạn đều run rẩy cả chân, sắc mặt trắng bệch, đây chính là tu sĩ, chỉ lật tay là có thể san bằng cả căn nhà, sức mạnh cường đại mà phàm nhân không thể chạm tới.

Ô Hằng và Tuyết Hoa đều trốn trong phòng ngự trận văn, Ngũ Chỉ Sơn trực tiếp san phẳng vùng đất này, e là cả hai khó lòng thoát nạn.

Rất nhiều người đỏ hoe mắt, nguyền rủa sự độc ác của lão già này, một số thân nhân bạn bè của họ đã bị Ngũ Chỉ Sơn đè chết tươi.

"Hừ, chỉ một Thần Thể thôi mà làm đảo lộn cả cuộc thi võ thuật Nam Vực, nay chẳng phải đã chết dưới Ngũ Chỉ Sơn của lão phu sao." Tu sĩ Thông Linh cười lạnh, điều lão muốn chẳng qua là nhục thân của Ô Hằng, Thần Thể sẽ không bị ép dẹt nên lão không lo lắng.

Nhưng đúng lúc này, ngọn Ngũ Chỉ Sơn đang đè chặt trên mặt đất lại cử động. Rất nhiều người trợn tròn mắt, ngọn Ngũ Chỉ Sơn này nặng ít nhất ngàn tấn, vậy mà lúc này lại lơ lửng lên, nhiều người hít vào hơi lạnh, kêu lên không thể tin nổi.

"A..." Chỉ thấy Ô Hằng gầm lên giận dữ, hai tay chống vào trung tâm Ngũ Chỉ Sơn, thần lực màu vàng toàn thân tuôn ra, chói mắt khiến người ta không mở được mắt. Hắn cưỡng ép ngưng tụ tinh nguyên, khoảnh khắc này lại dựa vào man lực, sống sờ sờ nhấc bổng ngọn Ngũ Chỉ Sơn lên.

Điều này... tu sĩ nhà họ Nam Cung không khỏi rùng mình trong lòng, man lực của Thần Thể nhà họ Ô quả nhiên bá đạo.

Lão già Thông Linh không hề ngẩn người, hóa thành một đạo hắc quang, tung một chưởng vỗ về phía Ô Hằng, hiện tại đối phương đang chống đỡ Ngũ Chỉ Sơn, đã không còn rảnh tay phòng ngự.

"A... chó chết, mau buông ra." Thế nhưng đúng lúc này, cường giả Thông Linh lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết, lão chỉ thấy một con chó vàng lớn cắn chặt lấy đùi mình, máu tươi trào ra đã nhuộm đỏ cả đạo bào.

Cường giả Thông Linh không giống như Ô Hằng, sở hữu Thần Thể đao thương bất nhập, cú cắn này tương đương với việc cắt trực tiếp một miếng thịt trên đùi lão, đau đến mức nước mắt suýt nữa thì trào ra.

Đường đường là một cường giả Thông Linh, nay lại bị chó cắn thảm thiết như vậy, không thể không nhớ tới câu thành ngữ, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.

"Lão phu dùng một cái tát đập chết con súc sinh nhà ngươi!" Cường giả Thông Linh nổi trận lôi đình, tinh nguyên toàn thân ngưng tụ trong tay, đập lên đầu con chó vàng lớn.

Tức thì, chó vàng lớn đau đến mức gâu gâu kêu lên, vội vàng nhả đùi lão già ra, trừng mắt nhìn cường giả Thông Linh, nó phun ra tiếng người, giọng điệu quái gở nói: "Xem ra bổn Tiên Y phải tung ra tuyệt chiêu rồi!"

Thấy con chó vàng lớn định dùng tuyệt chiêu, trên trán Ô Hằng lập tức lấm tấm mồ hôi bằng hạt đậu, vội vàng nói: "Mau tránh ra, càng xa càng tốt..."

---❊ ❖ ❊---

[Dịch từ bản hv] ChuongId:79
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.