Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 142
Niết Bàn Trọng Sinh (Thượng)

❊ ❊ ❊

Ô Hằng cũng không cách nào biết được tu vi của con chó vàng kia rốt cuộc đạt tới cảnh giới nào. Chiến lực của con chó vô lương này không thể dùng lẽ thường mà đo đạc, một cái rắm của nó có thể hun ngất cường giả Thông Linh, vậy mà cũng từng bị một đám tráng đinh phàm nhân cầm gậy dài đuổi đánh.

Dù sao Ô Hằng chỉ hiểu rõ một điều, lời nói của con chó đầu óc không bình thường, suốt ngày tự xưng là Tiên y này tuyệt đối không thể dễ dàng tin tưởng.

Con chó vàng ngồi trên thảm bay, dùng móng vuốt gãi cằm đầy vẻ nhân tính, dường như đang đợi Ô Hằng đưa ra câu trả lời. Một đôi mắt to như chuông đồng đảo liên hồi, mang theo ánh sáng tinh ranh, nhìn qua thì như đang nghĩ cách khôi phục võ đạo cho Ô Hằng, nhưng thực chất là đang tính toán làm sao để lừa lấy nhiều tiền tài của hắn hơn.

Nó biết rõ Ô Hằng tuyệt đối là một tên đại gia. Là con trai của Ô gia, một trong ngũ đại thế gia, trên người sao có thể thiếu linh thạch chứ?

Nhưng hiện tại Ô Hằng lại trắng tay, ngoại trừ Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy là ma tộc chí bảo vô giá ra, hắn thực sự không còn vật gì đáng tiền khác. Vì vậy Ô Hằng rất kiên quyết nói với con chó vàng: "Tiền thì không có, còn mạng... cũng không cho."

"Gâu gâu, tìm bản Tiên y cầu phương thuốc mà lại không mang theo tiền?" Con chó vàng tỏ ra vô cùng phản đối, nhe nanh múa vuốt muốn lao vào cắn một miếng lên đùi Ô Hằng. Nhưng Ô Hằng đã khôn ra rồi, trực tiếp dùng một chân dẫm chặt cái đầu đồng của con chó vàng xuống dưới thảm bay, cười nói: "Lần này đại gia có phòng bị rồi, ngươi còn muốn tới?"

Tấm thảm bay này của con chó vàng không biết là bảo vật lừa gạt từ tay tên xui xẻo nào, tốc độ bay cực kỳ nhanh. Tu sĩ Nam Cung gia đuổi theo nửa ngày trời cũng không thấy bóng dáng đâu, đành phải tay trắng trở về.

Thế nhưng tin tức Thần thể rời khỏi Thiên Vực thành lại bị Nam Cung gia tung ra ngay lập tức, không ít thánh địa đều rục rịch chuyển động. Ô Hằng từng chém giết vô số đệ tử thánh địa, sớm đã rước lấy thù hận của không ít người. Dù đạo hồn của hắn đã vỡ, dù nhiều vị Thánh chủ tại Nam Vực tỉ võ đại hội ngoài mặt sẽ không làm khó Ô Hằng nữa, nhưng sau lưng thì khó mà bảo đảm sẽ không có kẻ ra tay độc ác.

Rõ ràng ý đồ tung tin tức này của Nam Cung gia rất thẳng thắn minh bạch, chính là muốn mượn đao giết người. Ô Hằng chém giết đệ nhị truyền nhân của Nam Cung gia, chém đứt cánh tay phải của đệ nhất truyền nhân, mối thù này đã không thể điều hòa. Cho nên Nam Cung gia căn bản không thèm che giấu sát tâm đối với Ô Hằng, trực tiếp lớn tiếng tuyên bố kẻ nào lấy được thủ cấp của Ô Hằng có thể tới Nam Cung gia đổi lấy năm ngàn thượng phẩm linh thạch!

Đúng năm ngàn thượng phẩm linh thạch, lần này Nam Cung gia quả thật đã dốc vốn lớn. Năm ngàn thượng phẩm linh thạch là khái niệm gì? Con số này tương đương với năm vạn phàm phẩm linh thạch, một viên phàm phẩm linh thạch đủ bằng thu nhập một tháng của người phàm, có thể tưởng tượng một con số khổng lồ như vậy sẽ khiến bao nhiêu người thèm khát?

Không ít tu sĩ lính đánh thuê liếm máu trên lưỡi dao đều bắt đầu gia nhập hàng ngũ tìm kiếm tung tích Ô Hằng. Hiện giờ Thần thể võ đạo đã vỡ, bọn họ tự nhiên không sợ, chỉ cần có cường giả Huyền Vị trấn giữ là được. Theo tin tức Nam Cung gia tung ra, Ô Hằng đã bị một con chó lớn đầu óc không bình thường mang vào khu vực gần Nam Lĩnh của Thiên Vực sơn mạch. Nhiều người bắt đầu đổ xô vào sơn mạch, mang theo tâm lý may mắn, xem có thể bắt được Thần thể Ô gia hay không.

Ngay cả con chó vàng khi nghe tin thủ cấp của Ô Hằng đáng giá năm ngàn linh thạch cũng động tâm không thôi, nhãn cầu chó đảo liên hồi. Tuy nhiên nó tuy tham tiền nhưng vẫn coi là có nghĩa khí, cuối cùng nghĩ rằng năm ngàn này thôi thì cứ cậy từ trên người Ô Hằng ra là được, nếu không cậy ra được thì lúc đó hãy tính sau...

Chỗ ở của con chó vàng nằm ở Thiên Vực Nam Mạch, chính là vùng sơn vực gần trấn nhỏ mà nó thường hay ra vẻ ta đây làm Tiên y, tính ra không xa lắm. Đó là một cái hang động dưới vách đá cheo leo, cực kỳ khó tìm. Cũng nhờ con chó thất đức này mới có thể tìm được nơi hiểm địa như vậy, bảo sao có thể tránh được sự truy sát suốt mười năm của một thánh địa.

Hang động vô cùng to lớn, như một mê cung, thông suốt bốn phía, bên trong tối tăm không chút ánh sáng. Nhưng Ô Hằng đã rất quen thuộc nơi này, vài năm trước hắn từng tới đây, cũng là lúc đó gặp phải con chó ác này. Một người một chó đánh nhau một trận, kết quả không ai chịu thua ai, coi như là đồng bệnh tương lân, con chó vàng kết thân với Ô Hằng - người bạn loài người này, đưa hắn tới sơn động này ở một thời gian.

"Hiện nay tu sĩ các nơi đều đang tìm kiếm tung tích của ngươi, mấy ngày nay cứ trốn ở trong sơn động đi, bản Tiên y cũng tiện tìm kiếm phương pháp có thể khôi phục võ đạo đã vỡ." Con chó vàng mở miệng nói tiếng người, điều khiển thảm bay đi vào trong hang động.

"Con chó này đáng tin không?" Đi trong hang động tối tăm, Tuyết Hoa âm thầm truyền âm hỏi Ô Hằng.

Ô Hằng cười khổ một tiếng, nói: "Ta cũng không biết nó có đáng tin hay không. Y thuật của con chó vàng đôi lúc rất linh nghiệm, có thể cải tử hoàn sinh, nhưng có đôi khi không những không chữa khỏi bệnh cho người ta, thậm chí còn khiến bệnh tình trầm trọng hơn. Mười năm trước vị con trai Thánh chủ bị nó trị cho liệt nửa người chính là một ví dụ."

"Chuyện này... ngươi sẽ không bị con chó này trị cho liệt nửa người chứ." Tuyết Hoa thần sắc cổ quái liếc nhìn Ô Hằng một cái, sau đó lại nũng nịu nói: "Nhưng như vậy cũng tốt, sau này ngươi không thể ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa."

"Độc ác vậy sao, nàng lại hi vọng phu quân của mình bị biến thành liệt nửa người." Ô Hằng ôm lấy vòng eo thon của Tuyết Hoa, kéo nàng vào trong lòng. Xúc cảm mềm mại không khỏi khiến hắn có chút huyết mạch sôi trào, miên man suy nghĩ, liền ghé sát vào tai Tuyết Hoa khẽ nói: "Nếu như ta liệt nửa người, sau này ai sẽ yêu thương nàng đây."

"Tên háo sắc, ai cần ngươi yêu thương." Tuyết Hoa hờn dỗi một tiếng, gạt cái móng vuốt sắp bò lên trước ngực mình của Ô Hằng ra, sau đó lộ ra vẻ mặt như sương lạnh, khiến Ô Hằng không dám khinh cử vọng động nữa.

Trước kia Tuyết Hoa cũng là một đời cường giả đỉnh cao, khí thế trên người tự nhiên mạnh mẽ, trấn áp Ô Hằng cũng không có gì lạ. Tuy nhiên, nàng đã chọn làm người phụ nữ của Ô Hằng, có đôi khi luôn buông bỏ sự kiêu ngạo trong lòng, bộc lộ vẻ tiểu nữ nhân trước mặt Ô Hằng, điều này cũng khiến hắn luôn tìm được cơ hội chiếm chút tiện nghi.

---❊ ❖ ❊---

Cuối cùng Ô Hằng mang theo Tuyết Hoa tìm một hang động bên trong để an thân. Nơi này không hề ẩm ướt mà ngược lại cực kỳ khô ráo, quả là một nơi nghỉ ngơi không tồi.

Còn con chó vàng cũng bắt đầu hành trình nghiên cứu y thuật, nó nói với Ô Hằng không quá ba ngày, bản Tiên y chắc chắn sẽ tìm được cách giải quyết. Ô Hằng cũng chỉ đành kiên nhẫn chờ đợi tại đây. Hiện tại Ô Hằng đã uống Tụ Thần đan mà Băng Cung cung chủ để lại cho mình, có thể giảm bớt tốc độ xói mòn tinh nguyên, nhưng tinh nguyên bị mất đi vẫn nhiều hơn gấp mấy lần so với việc tu luyện trích xuất tinh nguyên. Ô Hằng ước chừng không quá vài ngày nữa e là tu vi của mình sẽ rớt xuống, trở thành tu sĩ Hậu Thiên tam trọng cảnh.

Loại cảm giác tinh nguyên chậm rãi trôi mất này cực kỳ khó chịu, có lẽ đối với một tu sĩ mà nói, chuyện đau khổ nhất chính là chậm rãi nhìn thực lực mình thoái hóa mà lại lực bất tòng tâm.

Quá trình này vô cùng đau khổ khó chịu, Ô Hằng mỗi ngày đều cảm thấy có chút tâm lực tiều tụy, nhưng hắn lại không hề từ bỏ tu luyện. Tuy cảnh giới tu vi sụt giảm, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc hắn lĩnh ngộ đại đạo. Mấy ngày trôi qua, hắn phát hiện Thiên Địa Cổ Kinh của mình lại có sự nâng cao đáng kể, bước vào giai đoạn tiểu thành. Như vậy nếu hắn sử dụng Diệt Thế Đạo Hồn, chỉ cần sát lục không quá độ, liền sẽ không dễ dàng mất đi lý trí.

Trong mấy ngày này, Tuyết Hoa cũng không ngừng khôi phục thực lực. Lúc trước nàng cần dựa vào Huyền Băng Thần thể mới có thể tồn tại, nhưng hiện giờ Tuyết Hoa đã có khả năng ở bên ngoài một mình hơn nửa ngày rồi. Nàng không hề quấy rầy Ô Hằng mà trầm mặc một thời gian dài, dường như đang suy nghĩ một chuyện gì đó.

Hiện giờ đã là tháng tám, khoảng cách tới cái ngày đó ngày càng gần. Sau khi nàng chờ đợi cả ngàn năm, cấm chế chi địa lại sẽ mở ra. Nàng nhất định phải mang theo Ô Hằng tới nơi đó, đi hoàn thành một tâm nguyện chưa dứt. Đây cũng là một trong những nguyên nhân tại sao lúc trước Tuyết Hoa không giết Ô Hằng khi hắn nhập ma, mà lựa chọn phục tùng làm người phụ nữ của hắn.

Đây là một nhân tố rất quan trọng, Ô Hằng cũng là Huyền Băng Thần thể, có lẽ hắn chính là chiếc chìa khóa giải khai câu đố kia.

Vài ngày sau, con chó vàng cũng nói cho Ô Hằng một tin tức: nó đã tìm được phương pháp khôi phục võ đạo trong một cuốn cổ y thư, nhưng lại có tính nguy hiểm vô cùng to lớn, đó chính là Niết Bàn chi pháp. Nếu Niết Bàn thành công, phần võ đạo bị vỡ của Ô Hằng không chỉ được khôi phục, thậm chí có khả năng đưa thực lực nâng lên một bước nhảy vọt về chất. Nhưng nếu thất bại, thì Ô Hằng ngay cả phàm nhân cũng không thể làm, sẽ hồn phi phách tán. Hơn nữa tỉ lệ thất bại của pháp này cực kỳ cao, trong lịch sử người Niết Bàn thành công cực kỳ ít.

"Niết Bàn chi pháp nguy hiểm quá lớn, ta thấy vẫn nên tìm phương khác đi." Tuyết Hoa vừa nghe là Niết Bàn chi pháp liền vô cùng kiên quyết từ chối. Nàng là Thiên Địa Linh Hỏa, năm tháng đã sống qua không ít hơn bất kỳ vị Đại Đế nào, thậm chí còn lâu hơn. Niết Bàn bí thuật nàng sớm đã nghe qua, pháp này có thể tạo cho người trọng thương sắp chết một cơ hội tái sinh phục hoạt, nhưng căn bản chưa từng nghe nói có người có thể thực sự Niết Bàn trọng sinh.

Từng có một vị Viễn Cổ Thánh nhân thọ nguyên sắp cạn, từng sử dụng qua pháp này, muốn kéo dài thêm một đời. Ông ta dùng hết vô số thiên tài địa bảo cuối cùng vẫn thất bại, nơi Niết Bàn cũng trở thành mộ táng của vị Thánh nhân kia.

"Kỳ thực Niết Bàn chi pháp ta cũng chỉ biết phương thức sử dụng, nhưng trong đó lại cần rất nhiều thiên tài địa bảo, ta không lấy ra được, không có đủ linh thạch rất khó kiếm được." Con chó vàng giọng điệu mập mờ, dường như đang ám chỉ điều gì đó, nói tiếp: "Nhưng ngoài Niết Bàn chi pháp ra, thế gian căn bản không có y thuật nào khác có thể tu luyện lại võ đạo."

Như vậy cũng tương đương với việc nói cho Ô Hằng biết, nếu chọn Niết Bàn chi pháp, có lẽ còn có cơ hội tu luyện lại võ đạo, nhưng nếu từ chối, thì cả đời cũng chỉ có thể làm một phàm nhân.

"Con chó chết tiệt này, rõ ràng biết ta sẽ chọn dùng Niết Bàn chi pháp, lại cố ý nói không có đủ dược liệu." Ô Hằng thầm mắng trong lòng. Hắn hiểu rõ con chó vàng này chưa bao giờ chịu thiệt, nó vơ vét không biết bao nhiêu thiên tài địa bảo cất giấu trong sơn động, hiển nhiên là có đủ dược liệu, nói không có đủ dược liệu chẳng qua là ra hiệu cho Ô Hằng phải lấy tiền ra mua mà thôi.

Ô Hằng không chút do dự đưa ra quyết định: "Ta chọn Niết Bàn chi pháp, nhưng trên người ta đúng là không có tiền tài. Tuy nhiên chỉ cần Niết Bàn thành công, đến lúc đó dược liệu ngươi dùng ta sẽ tìm tới Ô gia, đền bù gấp đôi cho ngươi, cộng thêm một ngàn thượng phẩm linh thạch."

"Quả thực đền bù gấp đôi, lại còn thêm một ngàn thượng phẩm linh thạch?" Nghe vậy, đôi mắt to của con chó vàng tỏa ra ánh sáng vàng kim lấp lánh, nhưng ngay sau đó lại có chút đau lòng, giống như vừa đánh mất một khoản tài sản lớn vậy, nói: "Dược liệu của Niết Bàn chi pháp bản Tiên y hầu như đều có, nhưng chỉ thiếu duy nhất một vị thần dược. Loại thuốc này dù ngươi có cầm mười vạn thượng phẩm linh thạch cũng chưa chắc đổi được."

"Dược liệu gì mà quý giá như vậy?"

"Thiên niên đạo quả!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:79
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.