Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 10594 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2078
Trở lại Trung Châu (4)

❊ ❊ ❊

Tôn Nghĩa Thanh đón lấy khó khăn, vung Cuồng Long Bổng va chạm cùng cổ chiến xa, khoảnh khắc đó, ức vạn luồng quang ba bùng nổ.

“Phụt.”

Hắn loạng choạng lùi về sau, sắc mặt tái nhợt, ho ra máu tươi, hai cánh tay run bần bật.

Thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, Sơn Hải Tẫn đã ở Truyền Kỳ Vị, bảy luồng tiên khí bao quanh người, dù thế nào đi nữa, cũng không phải là thứ Tôn Nghĩa Thanh có thể đối chiến.

Nhưng điều ngoài ý muốn là, Tôn Nghĩa Thanh chỉ loạng choạng lùi lại, chịu chút thương tích nhẹ, phải biết rằng mấy tháng qua đã có không ít vị Thánh chủ Trung Châu thảm chết dưới bánh xe chiến xa này.

Về điều này, Ô Hằng cảm thấy an ủi, trên người Tôn Nghĩa Thanh tồn tại chút tiềm năng không thể dự đoán, nếu bước ra khỏi Trung Châu đi đến Cửu Thiên Thư Viện, có thể có sự trưởng thành cực lớn.

Thậm chí trên người hắn còn có bóng dáng của Vô Địch Chiến Thần Liễu Trấn Nguyên.

Liễu Trấn Nguyên thời Hoang Cổ sở hữu Man Hoang Thể độc nhất vô nhị.

Mà Tôn Nghĩa Thanh cũng giống vậy, là thể chất đặc biệt, Man Hoang Thể.

Ô Hằng chắp tay đứng yên, quan chiến dưới chân núi, không ai chú ý tới, hắn không vội ra tay giúp đỡ, trận chiến này đối với Tôn Nghĩa Thanh mà nói vô cùng quý giá, có thể tích lũy rất nhiều kinh nghiệm cùng cảm ngộ.

“Chiến tử sa trường thì có gì đáng sợ!”

Tôn Nghĩa Thanh gào thét, chưa từng có chút thoái lui, một đường xung sát xông lên.

“Người trẻ tuổi, thực lực cũng có chút thực lực, nhưng đối với ta mà nói, ví như bọ chét lay cây.” Sơn Hải Tẫn nhếch mép, tràn đầy khinh miệt, lập tức phất tay áo, điều khiển bảy luồng tiên khí rót vào cổ chiến xa, khiến cổ chiến xa hung uy càng thêm thịnh, sát phạt khí cơ vô cùng vô tận lan tỏa ra.

“Ầm.”

Chỉ một hiệp, Tôn Nghĩa Thanh liền ngã xuống, cả người bị chấn bay ra ngoài.

“Thiếu chủ!”

“Thiếu chủ chớ nên cứng đối cứng với lão quỷ này!”

Lĩnh Sơn Man tộc thấy cảnh này, đều vô cùng sốt ruột, nhưng họ còn cách nào khác sao, ngay cả Giao Long Lão Tổ cũng không phải đối thủ của Sơn Hải Tẫn.

Một vài tộc lão Man tộc hồn xiêu phách lạc, gần như đều cho rằng khí số Man tộc đã tận.

“Man tộc các ngươi không có lấy một kẻ chịu đòn được sao?” Sơn Hải Tẫn một đường nghiền ép Tôn Nghĩa Thanh tiến lên, chân đạp cổ chiến xa, một bộ tư thái coi thường thiên hạ.

Đám tu sĩ Sơn Hải gia cũng đang cười nhạo lớn tiếng, “Man tộc Trung Châu chỉ có thế thôi!”

“Ha ha, chẳng qua là một đám tộc quần sa sút mà thôi, còn dám bày ra tư thái thanh cao, để các ngươi tuân theo hiệu lệnh Sơn Hải gia, chính là vinh hạnh của các ngươi!”

“Còn muốn chống cự yếu ớt sao, mau mau cúi đầu xưng thần đi.”

Quân đội Sơn Hải gia bao vây Lĩnh Sơn kín không kẽ hở, tiếng la hét chấn động màng tai, như sóng triều cuồn cuộn không dứt.

Trong chốc lát, khí thế bên phía Lĩnh Sơn Man tộc yếu đi rất nhiều.

Chiến lực hai bên không có gì để so sánh, một mình Sơn Hải Tẫn cũng đủ đè ép tất cả cường giả Lĩnh Sơn.

“Ta tới đánh với ngươi.” Đột nhiên, một âm thanh không quá vang dội lại vang vọng bên tai mọi người, dường như tồn tại một loại ma lực, vang vọng trong tâm trí người ta.

Các tu sĩ không khỏi ngẩn người, bốn phía nhìn quanh, âm thanh kia không phải đến từ Lĩnh Sơn.

“Là một tiểu quỷ Nhân tộc!” Chẳng bao lâu sau, tu sĩ Sơn Hải gia phát hiện Ô Hằng ở dưới chân núi, không nhịn được cười lớn, cho rằng chuyện này thật nực cười.

Một tiểu quỷ Nhân tộc yếu ớt không chịu nổi gió thổi, cũng muốn đấu với một đời cự phách Sơn Hải Tẫn của Sơn Hải gia?

“Ngươi đến từ đâu, còn dám lên tiếng trợ giúp Lĩnh Sơn Man tộc, không sợ bị diệt cửu tộc sao?” Một người khác ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua, trong lòng nghĩ chỉ cần mình nói một câu là có thể dọa hắn vỡ mật.

Ô Hằng bình tĩnh khác thường, lên tiếng nói: “Hiên Viên gia.”

“Ha ha ha ha!”

Trong chớp mắt, toàn trường ồ lên cười lớn.

Một tu sĩ Sơn Hải gia cười cợt nói: “Hiên Viên gia các ngươi đều sắp diệt vong rồi, còn muốn tới giúp Lĩnh Sơn?”

“Cái gì?”

Mí mắt Ô Hằng giật giật, sát phạt khí cơ trên người tuôn trào, như cánh cửa địa ngục mở ra, sát ý hóa thành dòng nước lạnh, đóng băng vạn dặm, khiến thiên địa đều vì thế mà chấn động.

Hắn lập tức giơ tay thăm dò, một bàn tay màu vàng khổng lồ càn quét hư không, chứa đựng một loại cực đạo lực lượng, bắt chặt lấy tu sĩ Sơn Hải gia vừa cợt nhả lên tiếng kia, trầm giọng chất vấn: “Hiên Viên gia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Trong chốc lát, toàn trường kinh hãi!

Phải biết người này là một cao thủ Phong Thần Cảnh của Sơn Hải gia, vậy mà bị bạch y thiếu niên này dùng tay không bắt lấy, như bóp cổ gà con, hoàn toàn không có khả năng phản kháng.

Tu sĩ kia đồng tử co rút dữ dội, khuôn mặt đầy vẻ kinh hãi, không dám tin Trung Châu lại tồn tại yêu nghiệt nghịch thiên đến mức có thể dùng tay không bóp chặt mình trong lòng bàn tay.

Tu sĩ Phong Thần Cảnh mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nói năng lắp bắp: “Hiên, Hiên Viên Lân... Hiên Viên Lân trở về rồi, nghe đồn là muốn tìm Hiên Viên gia báo thù.”

“Hiên Viên Lân?” Ánh mắt Ô Hằng chớp tắt không định.

Ở Thiên Đại Vực, Hiên Viên Lân đã vô cùng khiêm tốn, ở cùng với đại ma đầu Dạ Thiên Hành.

Tuy nhiên hiện tại tám năm đã qua, Hiên Viên Lân chắc hẳn đã có vốn liếng để tự lập vi vương rồi nhỉ?

Người này tu luyện chính là Thôn Thiên Ma Công, đi theo hắc ám ma đạo, tốc độ trưởng thành của hắn tuyệt đối sẽ không chậm hơn Ô Hằng, thậm chí còn nhanh hơn rất nhiều, dù sao thì đi xin không bằng đi trộm, đi trộm không bằng đi cướp.

Phương thức tu luyện của Hiên Viên Lân chính là cướp đoạt, cướp đoạt tu vi của người khác thành của mình.

“Người trẻ tuổi, ngươi rốt cuộc là ai?” Sơn Hải Tẫn ánh mắt ngưng trọng, liếc nhìn Ô Hằng, nội tâm lạnh buốt, thiếu niên trẻ tuổi này như biển rộng bao la, căn bản không nhìn thấu.

“Ngươi có tư cách gì hỏi tên của ta?” Ô Hằng quay đầu nhìn Sơn Hải Tẫn một cái, tràn đầy thờ ơ.

Người sau sắc mặt lập tức trở nên khó coi, thân là nhân vật cấp bậc cự phách lớn của Sơn Hải gia, đã quá nhiều năm rồi chưa từng bị xem thường như vậy.

“Tìm chết!”

Sơn Hải Tẫn gầm lên, mái tóc đen trắng đan xen cuồng vũ, thúc giục cổ chiến xa giết tới.

Tôn Nghĩa Thanh vội nhắc nhở: “Bạn hữu, cẩn thận!”

“Mau lùi lại!” Đám người Man tộc Lĩnh Sơn cũng đều vì thế mà lo lắng.

“Ầm.”

Nhưng Ô Hằng một bước không lùi, tiên khí cuồn cuộn trên người tuôn trào, một nắm đấm mạnh mẽ nện vào cổ chiến xa đang quấn quanh ngàn vạn tia sáng, “Bình” một tiếng, mảng lớn kim loại vỡ vụn, tan rã.

“Phụt.”

Nguyên Thần Binh Khí bị hủy, Sơn Hải Tẫn tại chỗ ho ra một ngụm máu tươi, mắt đỏ ngầu, khuôn mặt lộ vẻ điên cuồng.

Đây rốt cuộc là loại sức mạnh gì, có thể dùng tay không đập nát Nguyên Thần Binh Khí của cường giả Truyền Kỳ Vị!

Toàn trường đều yên tĩnh trở lại.

Bầu không khí trở nên vô cùng quỷ dị.

Rất nhiều người đều há hốc miệng, không biết nên nói thế nào.

“Chát!”

Ngay sau đó, một tiếng tát vang dội vang vọng bốn phương.

Sơn Hải Tẫn hét thảm, khuôn mặt già nua bên trái xuất hiện một dấu bàn tay năm ngón đỏ ửng, bị Ô Hằng tát cho một cái.

“Chỉ chút thực lực này, còn muốn thống nhất Trung Châu? Ếch ngồi đáy giếng.” Ô Hằng cười lạnh, khinh thường, lập tức lại vung một cái tát qua, quất bay Sơn Hải Tẫn, lăn xuống đất, xương cốt trên người kêu lạo xạo, gãy mất mấy chục cái.

“Tộc lão!”

“Cái này...”

Đám tu sĩ Sơn Hải gia đều run lẩy bẩy, lạnh từ lòng bàn chân tới tận đỉnh đầu, Sơn Hải Tẫn mạnh mẽ ở Truyền Kỳ Vị lại bị một thiếu niên nghiền ép sỉ nhục như vậy, thực sự không dám tưởng tượng.

“Hắn rốt cuộc là ai?”

“Sao chưa từng nghe nói Hiên Viên gia lại giấu diếm một con quái vật như vậy...”

Lĩnh Sơn Man tộc cũng vẻ mặt nghi hoặc và kinh hãi, chiến đấu lực của người này lật đổ thường thức, tiện tay tát vào mặt cường giả Phong Thần Truyền Kỳ Cảnh, chẳng lẽ đã đạt tới cảnh giới cao hơn cả Phong Thần?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1919
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.