Hàn Minh đã hồi phục, đây đối với Hàn gia mà nói là chuyện vui cực lớn, tuy nhiên đối với một vài kẻ lại không phải như vậy.
Bởi vì Hàn gia ngoài Hàn lão gia tử ra, hai người con trai chọn theo nghiệp kinh doanh, một người con trai khác tuy tòng quân nhưng chức vụ trong quân đội không cao, chỉ có thể coi là một tên tiểu đầu mục, không cách nào chống lại những quái vật khổng lồ.
Chỉ sợ chờ đến lúc Hàn lão gia tử qua đời, những kẻ thù từng một thời của Hàn gia sẽ lũ lượt nhảy ra giống như những trò hề.
Mà Hàn lão gia tử tuổi tác đã cao, những căn bệnh kín mắc phải từ những năm tháng chinh chiến trước kia gần đây đều bộc phát, trong suốt khoảng thời gian dài vừa qua, ông bước đi lảo đảo, tinh thần suy nhược, trông chẳng khác nào một ông lão sắp đất chôn chân.
Rất nhiều người đều thi nhau đoán già đoán non, chỉ đợi Hàn lão gia tử đi đời nhà ma, cái Hàn gia này coi như cũng xong.
Nhưng ngay trong hai ngày này, Hàn lão gia tử Hàn Minh giống như măng mọc sau mưa, đột ngột trồi lên khỏi mặt đất, mang theo khí thế tiến không lùi bước vực dậy Hàn gia, liên tiếp diệt trừ hai đối thủ lớn của Hàn gia. Với các mối quan hệ nhân mạch của Hàn lão gia tử, làm được điều này không hề khó khăn.
Trước kia rất nhiều người cho rằng Hàn lão gia tử không còn sống được bao lâu, không muốn ra tay giúp đỡ. Thế nhưng khi Hàn lão gia tử đích thân tới thăm, tất cả mọi người đều dập tắt ý nghĩ đó.
Chỗ nào giống một ông lão sắp chết đâu? Mỗi bước đi của ông đều đầy khí thế như hổ, khí phách ngày xưa đã hoàn toàn quay trở lại, mà những người cùng tuổi với ông trái lại không được tráng kiện như thế. Đó đâu giống một ông lão ngoài sáu mươi? Chỉ cần nói ông mới ngoài năm mươi cũng có khối người tin.
Tất cả mọi người đều biết một việc, Hàn gia lại quật khởi!
Mà khi biết tin đại thọ sáu mươi lăm tuổi của Hàn lão gia tử sắp tới, một số người chưa nhận được thiệp mời cũng thi nhau hành động, hận không thể bỏ ra số tiền lớn để mua lấy một tấm thiệp mời.
Còn người trong cuộc biết được, căn bệnh này của Hàn lão gia tử đều được một người cứu chữa, ngay cả Hàn lão gia tử cũng phải tôn kính gọi người đó một tiếng "Lục tiên sinh".
Lục tiên sinh!
Ai là Lục tiên sinh?!
Trong phút chốc, toàn bộ khu vực Giang Nam đều đang lan truyền về vị Lục tiên sinh này, đó chắc chắn là một nhân vật huyền thoại, thậm chí có khả năng là một tồn tại khủng khiếp đã sống hàng trăm năm.
Hàn lão gia tử đã ngoài sáu mươi, mà người có thể được ông tôn xưng là "tiên sinh", chỉ sợ tuổi tác chắc chắn còn cao hơn.
"Mau đi tra xem, rốt cuộc ai mới là vị Lục tiên sinh này."
"Dù tốn nhiều tiền cũng nhất định phải tìm cách tìm ra vị Lục tiên sinh này..."
"Vâng."
"Lục tiên sinh, ngài rốt cuộc là vị thần thánh phương nào..."
Chỉ là những kẻ này sợ rằng dù thế nào cũng không thể ngờ được, cái gọi là Lục tiên sinh kia tuổi tác chưa đầy hai mươi, mặc cho họ vắt óc suy nghĩ cũng không thể ngờ tới điểm này.
Còn về phần đương sự của chúng ta là Lục Đông Lai, cậu ta lúc này đang ngoan ngoãn ngồi học trong trường.
Nếu nói về ba gia tộc có khí thế mạnh nhất, đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất tại toàn bộ Giang Nam, thì Giang Nam Lục gia tuyệt đối được tính là một, thậm chí sự tồn tại của nó còn lấn át cả hai gia tộc còn lại.
Lâm gia, Hàn gia.
Hàn gia vốn đã sắp bị loại khỏi hàng ngũ tam đại gia tộc, nhưng vì sự quật khởi mạnh mẽ của Hàn lão gia tử, Hàn gia trong thời gian ngắn ngủi không ngừng leo lên, thậm chí có khả năng vượt qua cả Lục gia đang có phong đầu mạnh nhất.
Giang Nam Lục gia, Lục gia ngày trước chủ yếu kinh doanh cửa hàng lụa là, sau này xảy ra chiến tranh, tiền bối Lục gia kiên quyết bán đi cửa hàng lụa là chọn đường tòng quân, chỉ trong mười năm ngắn ngủi đã lập nên công trạng, bốn mươi năm sau khi trở về quê nhà cuối cùng đã trở thành một gia tộc lớn.
Lục lão gia tử năm nay đã ngoài bảy mươi, tuy tóc bạc trắng nhưng vẫn tinh thần quắc thước, ông mặc một chiếc áo bào màu đỏ, ngồi trên ghế gỗ thực.
Mà trên chiếc ghế sofa phía dưới lão gia tử, lúc này đang ngồi không ít thành viên cốt cán của Lục gia.
"Thiên Phong, nghe nói con trai của con ở Đại học Hương Giang dạo này đang rất nổi danh, đánh cả vãn bối nhà họ Lâm, con thấy thế nào?" Lục lão gia tử lên tiếng nói.
Lục Thiên Phong năm nay bốn mươi lăm tuổi, lưng hùm vai gấu, để đầu đinh, dù là ở trong nhà, anh ta vẫn ngồi rất thẳng. Nghe vậy, anh ta trả lời: "Chỉ là chuyện xô xát nhỏ giữa đám vãn bối thôi, lão gia tử không cần để trong lòng."
"Nhưng ta nghe nói, nó dạo này hình như đã thông minh hơn rồi." Trên mặt Lục lão gia tử hiện lên biểu cảm nửa cười nửa không.
Lục Thiên Phong im lặng không nói, năm đó chính tay anh đã đưa con trai mình ra ngoài, tình cốt nhục thâm sâu, cho dù quyết định quả quyết nhưng trong lòng vẫn có sự không nỡ. Vì chuyện này, mẹ đứa trẻ còn thường xuyên cãi nhau với anh, may mà sau đó mẹ đứa trẻ sinh thêm được một cô con gái, những trận cãi vã này mới dần dần giảm bớt, mà con gái cũng ngây thơ hoạt bát, rất được hai ông bà yêu thích.
"Năm đó ta bảo con đưa ra quyết định này, con đã từng hối hận chưa?" Lục lão gia tử lại lên tiếng hỏi.
Lục Thiên Phong đáp lại: "Chưa từng hối hận, vì Lục gia, tất cả những điều này đều xứng đáng."
Ngay sau đó, Lục lão gia tử tiếp tục: "Ta biết những năm qua các con đều có tiếp tế cho nó, nhưng cha mẹ nuôi của nó hình như không nhận, may mà đứa trẻ đó bây giờ sống cũng coi như không tệ, cũng coi như giảm bớt một chút áy náy trong lòng chúng ta."
Vợ của Lục Thiên Phong là Tạ Tư Ngữ ngồi bên dưới, dù bề ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng lại không được như vẻ ngoài, "Cha, thực ra đã đợi bao nhiêu năm rồi, Lục gia cũng coi như đã đứng vững gót chân ở Giang Nam, hơn nữa đứa trẻ Đông Lai bây giờ cũng không ngốc nữa, chúng ta có phải có thể đón nó về rồi không?"
"Đại tẩu nói lời gì thế, đón Đông Lai về? Chẳng phải là thừa nhận lựa chọn của Lục gia chúng ta là sai lầm sao? Chuyện này là do đại ca đích thân làm, chuyện lão gia tử đã gật đầu, giờ đón về, đó chẳng phải là tự bê đá đập chân mình sao, đại ca nói có phải không?"
Người vừa lên tiếng là em gái của Lục Thiên Phong, Lục Tình, dưới gối cô ta có hai đứa con đều là nam, mà chồng cô ta cũng là ở rể Lục gia. Giả sử Lục Đông Lai thực sự quay trở về, chỉ sợ hai đứa con của cô ta sẽ bị Lục Đông Lai đè ép đến không ngóc đầu lên được, nhất là lại nghe nói đứa trẻ đó bây giờ đã thông minh, nếu trở về, chỉ sợ Lục gia vì muốn bù đắp cho nó sẽ giao một lượng lớn tài nguyên cho nó. Hai vợ chồng họ vất vả bao lâu nay, đâu muốn làm áo cưới cho người khác?
Lục Thiên Phong nghe vậy, vẫn im lặng không nói, chỉ là biểu cảm trở nên càng thêm nghiêm nghị. Biểu cảm không chút nụ cười này ngay cả em gái anh cũng không dám nói thêm lời nào nữa.
Lục gia tổng cộng có ba người con trai, một cô con gái, hai người con trai kinh doanh, ngay cả người con rể ở rể cũng làm trong lĩnh vực kinh doanh này. Lục gia những năm qua có thể đứng vững không đổ, dựa vào chính là Lục lão gia tử và người con trai cả Lục Thiên Phong. Nếu không có hai người họ, chỉ sợ Lục gia cũng đã bị người ta xâu xé rồi.
Giờ đây họ đến gây chuyện, Lục Thiên Phong làm sao còn có tâm trạng tốt được.
"Cha, con thấy hơi không khỏe, con về phòng trước đây." Tạ Tư Ngữ nói xong xoay người rời đi. Bởi vì mối quan hệ với Lục Thiên Phong và sự áy náy của người nhà họ Lục đối với Tạ Tư Ngữ, cô trong nhà này cũng coi như là một trường hợp đặc biệt, dù không mang họ Lục nhưng vẫn có quyền lên tiếng.
"Cha, cha nhìn đại tẩu kìa, sao cô ta có thể như vậy, cái nhà này là Lục gia chúng ta, từ bao giờ thành nhà họ Tạ của cô ta rồi?" Hứa Tình lên tiếng nói.
Lục Hán Sinh lên tiếng: "Vợ à, nàng bớt nói vài câu đi."
"Nói vài câu thì sao?" Tính khí nóng nảy của Hứa Tình lập tức bùng lên.
"Ồn, ồn, ồn, có phải muốn ta cái lão già này sớm bị các người ồn ào đưa về Tây Thiên không?" Lời nói bình thản của Lục lão gia tử khiến toàn bộ khung cảnh lập tức yên tĩnh lại.
"Không dám." Hứa Tình hạ giọng nói.
Ngay sau đó, Lục lão gia tử cười nói: "Lão Hàn bây giờ xuân phong đắc ý, thọ thần của lão ta thì không thể không đi, bằng không chẳng phải để người ta chê cười sao, chỉ là ta rất tò mò, vị 'Lục tiên sinh' kia rốt cuộc là nhân vật phương nào."