"Đại tiểu thư, ta là Phương Minh Huy, cô chắc hẳn không phải không quen biết ta chứ? Cha ta là Phương Vạn Lương, bí thư thành phố Giang Nam." Phương Minh Huy lớn tiếng nói với Hàn Du Trân.
"Chờ một chút." Hàn Du Trân lên tiếng.
Phương Minh Huy trong lòng mừng thầm, xem ra đại tiểu thư quả nhiên không biết thân phận của mình, hiện tại hắn nói ra, như vậy dựa vào thân phận lão cha hắn thì mọi chuyện đều dễ nói.
Ngay sau đó, Hàn Du Trân dẫm lên những bước chân thong thả đi về phía giữa đám người.
Giờ khắc này, nàng là ngôi sao sáng chói nhất giữa vạn hoa, mọi tiêu điểm đều dừng lại trên người nàng, dù cho những vị nữ khách lúc trước được chú ý ở đây, khi đối lập với Hàn Du Trân cũng đều ảm đạm thất sắc.
Diệp Nãi Khanh tự lẩm bẩm: "Ca, nàng thật đẹp."
Cố Nhu tự nhận mỹ mạo của mình không hề kém cạnh, thậm chí khi theo đuổi Lục Đông Lai cũng có ưu thế bẩm sinh, thế nhưng vị đại tiểu thư này vừa ra sân, nháy mắt đã dìm hàng cô ta. Nếu nói bại bởi một người như vậy, cô ta tâm phục khẩu phục.
Hàn Du Trân rất nhanh đã đi tới trước mặt Phương Minh Huy, một đôi mắt dừng trên người hắn: "Ngươi nói cha ngươi là Phương Vạn Lương?"
Phương Minh Huy vội vàng gật đầu: "Đúng, cha ta là Phương Vạn Lương."
Hàn Du Trân hơi mỉm cười: "Tốt, ta đã biết. Từ ngày mai bắt đầu, ta sẽ tìm người tra rõ hồ sơ của cha ngươi, nếu có bất kỳ hành vi tham ô hối lộ nào, cái vị trí kia của ông ta cũng đừng hòng ngồi nữa."
Chỉ trong nháy mắt, Hàn Du Trân vốn đang mang nụ cười trên mặt dường như đã thay đổi thành người khác. Lời nói bình thản của nàng làm cho tất cả mọi người ở đây đều biến sắc. Người thay đổi nhiều nhất đương nhiên là Phương Minh Huy, sắc mặt hắn trong phút chốc tái nhợt vô cùng. Tham ô hối lộ, có thể ngồi ở vị trí cao, ai mà không có thủ đoạn, ai mà chưa từng làm vài việc vi kỷ phạm pháp... Nhưng những điều này đều là chuyện mọi người cam chịu, không ai dám đem ra ngoài nói.
Thế mà ngay trước mắt, Hàn Du Trân lại nói ra một cách thật sự, chút mặt mũi cũng không cho hắn Phương Minh Huy, không, nói đúng hơn là không cho mặt mũi Phương Vạn Lương.
Đó chính là Phương Vạn Lương, bí thư thành phố Giang Nam, tuy không phải thị trưởng nhưng cũng là nhân vật có máu mặt.
Đây là vả mặt mà...
Lúc trước hắn vừa nói nơi này toàn nhân vật có máu mặt, nhưng nếu Phương Vạn Lương xuống đài, thì hắn Phương Minh Huy tính là cái gì? Từ nay về sau hắn không còn bất kỳ chỗ dựa nào.
"Không nên, không thể nào... Tại sao lại như vậy... Hàn đại tiểu thư, có phải chúng ta hiểu lầm gì không? Là tên này không có thiệp mời mà xông vào, ta mới định mời hắn ra ngoài, tại sao lại thành ra thế này?"
"Quăng ra ngoài!" Hàn Du Trân không nói nhảm, quát lên tức khắc.
Đồng thời nàng còn lén nhìn Lục Đông Lai một cái, thầm nghĩ: Tiểu tử kia, nhìn thấy bản cô nương lợi hại chưa, bảo ngươi đối xử với ta như vậy, nhưng bản cô nương vẫn trút giận giúp ngươi đấy, sau này có phải nên đối tốt với ta một chút không... Thế nhưng khi nàng quay người lại thì phát hiện Lục Đông Lai căn bản không nhìn mình, mà đang nói chuyện với một cô gái bên cạnh.
Là em gái hắn.
Vì muốn chữa bệnh cho gia gia, Hàn gia tự nhiên đã điều tra Lục Đông Lai.
Tên khốn này, lúc này còn đang nói chuyện vui vẻ với em gái mình!
Tức chết bản cô nãi nãi rồi!
Biểu tình Hàn Du Trân thay đổi, có chút không vui. Mọi người đều biết vị đại tiểu thư này sắp nổi bão.
Khi quản lý khách sạn nhìn thấy đại tiểu thư dồn ánh mắt lên người mình, mồ hôi lạnh lập tức túa ra: "Đại tiểu thư, hắn đúng là không có thiệp mời."
Hàn Du Trân giận dữ nhìn Lục Đông Lai: "Thiệp mời của ngươi đâu?"
Lục Đông Lai vô tội chỉ chỉ mặt đất: "Ta lấy ra rồi, nhưng tên Phương thiếu kia nói là giả, liền ném xuống đất, hiện tại... đang bị quản lý khách sạn giẫm dưới chân kìa."
"Cái gì?"
Mọi người đều kinh ngạc, tấm thẻ màu đỏ kia thực sự là thiệp mời? Nhưng sao nó hoàn toàn không giống với của họ.
Quản lý khách sạn lúc này mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội vàng ngồi xổm xuống nhặt tấm thẻ lên, dùng sức lau lau trên bộ tây trang của mình, rồi muốn dâng lên tay Hàn đại tiểu thư.
Nhưng sắc mặt Hàn Du Trân đã hoàn toàn âm trầm: "Tấm thẻ này tổng cộng chỉ có hơn hai mươi cái, toàn bộ đều do gia gia tự tay sai người phân phát, một quản lý khách sạn nho nhỏ như ngươi lại dám tùy ý giẫm thiệp mời của gia gia ta dưới chân, thật to gan!"
Rầm!
Quản lý khách sạn lập tức quỳ xuống, mặt cắt không còn giọt máu, hắn tát liên tiếp vào mặt mình không chút nương tay: "Đại tiểu thư, tôi sai rồi, đại tiểu thư, xin người tha thứ cho tôi, tôi thực sự không biết, tôi sai rồi, đại tiểu thư..."
"Đem hắn cũng quăng ra ngoài cho ta, từ nay về sau ta không muốn thấy hắn ở khách sạn này nữa."
"Rõ, đại tiểu thư."
Giờ khắc này, ánh mắt mọi người nhìn về phía Lục Đông Lai đã thay đổi hoàn toàn. Những kẻ lúc trước cười nhạo Lục Đông Lai là nhà quê, đồ quê mùa, mặc quần áo không có gu thẩm mỹ mà cũng tới chỗ này, ai nấy đều đỏ mặt. Họ cảm thấy mặt mình nóng ran, đây chính là bị vả mặt ngược.
Nghĩ lại những lời hắn nói lúc trước ‘không cùng tầng lớp’, đây tuyệt đối không phải ý khinh thường họ, mà là những người này căn bản không cùng đẳng cấp với Lục Đông Lai.
Họ cực cực khổ khổ chen chân vào giới thượng lưu, vì muốn tiếp cận người có thân phận cao hơn. Họ khác với người thường ở chỗ, người thường ở điểm khởi đầu, họ ở đoạn giữa. Nhưng người trước mắt này đã là nhân vật đi tới điểm cuối rồi, hắn lại nhận được thiệp mời do Hàn lão gia tử đích thân phát ra.
Họ từng cười nhạo tấm thẻ đỏ kia là đồ rác rưởi mà cũng dám đem ra làm trò cười, nhưng kẻ thực sự đáng xấu hổ chính là họ... Tấm thẻ đỏ kia so với tấm thẻ trắng của họ cao cấp hơn không biết bao nhiêu lần, ngặt nỗi họ lại có mắt không tròng, cho rằng đó là thiệp mời giả.
Cũng phải thôi, thiệp mời của Hàn lão gia tử tổng cộng chỉ có hơn hai mươi cái, đâu phải hạng người như họ có thể nhìn thấy, không biết cũng là chuyện thường.
Sau khi ném hai kẻ ‘không liên quan’ ra ngoài, Hàn Du Trân mới đi tới trước mặt Lục Đông Lai nói: "Còn ngây ngốc ngồi đó làm gì, ngươi thực sự muốn ngồi ở đây cả đêm à? Lúc mới vào cửa ngươi đưa tấm thẻ đó cho bảo vệ xem, họ đã đưa ngươi tới một chỗ khác rồi, thật là..."
Dáng vẻ tiểu nữ nhi này làm không ít người sững sờ, có thể khiến Hàn đại tiểu thư biểu hiện như vậy, thân phận tiểu tử này xem ra càng không đơn giản.
Ngay cả Diệp Nãi Khanh cũng mở to hai mắt. Cố Nhu dường như phát hiện ra mình không hiểu biết nhiều về Lục Đông Lai như cô tưởng, trên người hắn tràn ngập quá nhiều bí ẩn.
"Đây là em gái ta, vị này là bạn ta, có thể không?"
"Nếu là người ngươi mang đến, đương nhiên là được, đi thôi." Hàn Du Trân nói xong liền đi phía trước dẫn đường.
Lý Triều Minh nhìn Diệp Nãi Khanh, rồi lại nhìn Lục Đông Lai, vẻ mặt chua xót. Hắn luôn cho rằng Lục Đông Lai có mắt không tròng nên mới dám đắc tội người của Phương thiếu, nhưng giờ xem ra, kẻ thực sự có mắt không tròng chính là bọn họ...
Một số người thậm chí thầm tiếc nuối sao lúc trước không tạo mối quan hệ tốt với Lục Đông Lai. Lúc này nhìn ba người kia theo Hàn đại tiểu thư rời đi, trong lòng họ đều hiểu, chỉ sợ tiền đồ ba người này sau này khó mà lường được.