Diệp Bất Phàm nhíu mày, nhấc chân đá một cước vào bụng dưới gã.
“Á!”
Gã đàn ông kêu thảm một tiếng, ngã lăn ra đất. Gã cố bò dậy, nhưng cơn đau dữ dội ở bụng dưới khiến gã co quắp lại như con tôm, căn bản không đứng nổi.
Lúc này gã mới biết mình gặp phải cao thủ, vừa rồi người ta là nhường nhịn chứ không phải sợ hãi.
Ngô Tử Hào bị tát một cú trời giáng, lúc này mới hoàn hồn lại. Cậu ta chẳng phải cao thủ võ lâm gì, cũng không bàn tới nghĩa khí giang hồ, chuyện “thừa lúc cháy nhà đi hôi của” cậu ta làm còn hăng say hơn bất kỳ ai. Cậu ta xông tới, vung nắm đấm nện túi bụi vào người đàn ông đang nằm dưới đất.
“Đồ khốn kiếp, cho mày rảnh rỗi không có việc gì làm nên ra ngoài dã chiến…”
“Cho mày cái thói ngang ngược, nói đánh người là đánh người…”
“Cho mày cái thói không tôn trọng thầy tao…”
Vừa nói cậu ta vừa đánh, tay chân không chút nương tình, đấm nào ra đấm nấy, trút hết nỗi uất ức khi bị đánh bên phía Hàn Lập lúc nãy. Gã đàn ông kia chỉ biết ôm chặt đầu, cố gắng che chắn khuôn mặt.
“Mau dừng tay, các người không được đánh anh ấy, các người có biết anh ấy là ai không?”
Người đàn bà kia ôm đống quần áo, che chắn cơ thể trắng nõn nà của mình, cứ đứng bên cạnh la hét nhưng tuyệt nhiên không dám lại gần ngăn cản.
Mà gã đàn ông kia co quắp dưới đất, muốn phản kháng nhưng không đủ khả năng, chỉ có thể kêu gào thảm thiết.
Diệp Bất Phàm lên tiếng: “Được rồi, dạy dỗ một chút là được rồi, chúng ta đi thôi.”
Thầy đã lên tiếng, Ngô Tử Hào lại bồi thêm một cước thật mạnh vào mông gã đàn ông, nhổ bãi nước miếng rồi mới bỏ đi.
“Sau này muốn lăn giường thì đi khách sạn, đừng có mà ra ngoài chạy rông, bằng không ông đây thấy lần nào đánh lần đó.”
Nói xong, cậu ta cùng Diệp Bất Phàm rời khỏi khu rừng nhỏ, đi về phía trường học.
“Thầy, hôm nay thật sự sảng khoái quá, đi cùng thầy đánh người đúng là đã ghiền.”
Ngô Tử Hào nói, gương mặt vẫn còn lộ vẻ phấn khích.
“Vừa rồi là vì tên kia quá ngang ngược nên mới dạy dỗ, chứ không được lấy việc đánh người làm niềm vui.”
“Em biết rồi thầy.” Ngô Tử Hào chợt nhớ ra điều gì đó, nói: “Thầy có thấy người đàn bà lúc nãy trông hơi quen mặt không, đặc biệt là dáng người kia thật sự quá nóng bỏng.”
“Không biết, thầy không để ý.”
Diệp Bất Phàm quả thật không mấy để tâm đến người đàn bà đó, thậm chí còn chẳng nhìn thẳng lấy một cái.
Ngô Tử Hào lắc đầu nói: “Ai mà biết được, có lẽ là do xem phim người lớn nhiều quá rồi.”
Diệp Bất Phàm nói: “Chúng ta nhanh chóng quay lại đi, sắp đến giờ biểu diễn rồi.”
Tại trường học, mọi người đã dựng xong sân khấu cho buổi lễ kỷ niệm 10 năm, ánh đèn nhấp nháy, vô cùng rực rỡ.
Phía sau sân khấu là hai chiếc lều dựng tạm, một cái để các học sinh khác thay đồ, một cái là phòng nghỉ dành riêng cho hai ngôi sao lớn là Mã Thiệu Võ và Tiết Bảo Liên.
Lưu Quyền ngồi trên ghế sofa trong phòng nghỉ, vẻ mặt phấn khích, nói với Thường Hạo bên cạnh: “Chuẩn bị thế nào rồi?”
“Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ có tiết mục của lớp 12/5 là chưa báo lên, tôi đoán tên đó chắc chẳng diễn được gì đâu.”
“Không cần để ý, cứ để hắn diễn thế nào thì diễn, đằng nào sớm muộn gì cũng mất mặt thôi.”
Lưu Quyền nói: “Hai ngôi sao lớn đã đến chưa?”
Đây mới là trọng tâm mà hắn quan tâm, chỉ khi Mã Thiệu Võ và Tiết Bảo Liên đến, hắn mới thấy tự tin, mới nắm chắc phần thắng trong vụ cá cược hôm nay.
Thường Hạo nói: “Nghe giáo viên phụ trách tiếp đón nói là đã đến rồi, nhưng bảo là muốn cảm nhận không khí trường học nên đi dạo xung quanh, đã đi về phía sườn núi sau trường rồi.”
Hai người đang nói chuyện thì đột nhiên bên ngoài đám đông xôn xao, hai bóng người hối hả bước vào, trên mặt đeo khẩu trang và kính râm, chính là Mã Thiệu Võ và Tiết Bảo Liên.
Quần áo Tiết Bảo Liên tuy hơi xộc xệch nhưng tạm chấp nhận được, còn Mã Thiệu Võ trông thảm hại không nỡ nhìn, bộ âu phục trắng ban đầu giờ in đầy dấu giày.
Lưu Quyền đứng dậy đón lấy, kinh ngạc hỏi: “Hai vị ngôi sao lớn, đây là có chuyện gì vậy?”
Mã Thiệu Võ nói: “Đừng nhắc nữa, bọn tôi vốn định dạo quanh trường các cậu, không ngờ an ninh ở đây tệ quá, lại gặp phải lưu manh.”
Hắn ta tức đến muốn nổ phổi. Vốn dĩ hắn và Tiết Bảo Liên là cặp bạn giường khá hợp ý, đã lâu không gặp, hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội gặp mặt nên nảy sinh ý định ra sườn núi sau trường tìm chút kích thích làm chuyện dã chiến.
Kết quả vừa mới bắt đầu không bao lâu thì bị Diệp Bất Phàm và Ngô Tử Hào bắt gặp. Tên này vốn cậy mình có chút võ nghệ muốn trút giận, ai ngờ lại bị đánh như chó.
Sự thật chứng minh, võ công của hắn chỉ dùng được trên phim ảnh, còn thực tế thì chẳng có tác dụng gì cả.
Nếu đổi thành dịp khác, chắc chắn hai người bọn họ đã quay mông bỏ đi rồi, nhưng hôm nay thì không được, dù sao thì Lưu Quyền cũng là em vợ của ông chủ bọn họ, không thể cho người ta leo cây được.
Không còn cách nào khác, hai người chỉ đành cắn răng đi đến đây, nhưng cũng không thể nói thật, đành bịa ra chuyện gặp phải lưu manh.
Thường Hạo kinh ngạc nói: “An ninh ở chỗ chúng tôi luôn rất tốt, sao lại có lưu manh được?”
Lưu Quyền cũng nói: “Đúng vậy, hai vị ngôi sao lớn, đây là tình huống gì thế?”
Mã Thiệu Võ bực dọc nói: “Tôi và Bảo Liên vốn định dạo quanh trường học, cảm nhận không khí trường học, hoài niệm cảm giác đi học ngày xưa.
Ai ngờ đột nhiên gặp phải hai tên lưu manh, chúng muốn trêu ghẹo Tiết Bảo Liên, tôi có lý luận với chúng vài câu, kết quả hai tên đó liền thẹn quá hóa giận, ra tay đánh người.
Tôi cân nhắc mình là người của công chúng, không muốn so đo với loại người thấp kém, kết quả bị đánh thành thế này đây.”
“Sao lại có hạng người như vậy được?” Thường Hạo nói: “Ông Mã, ông không nên cân nhắc nhiều như vậy, loại người này nên dạy cho một bài học nhớ đời, rồi giao cho cảnh sát xử lý.”
Lưu Quyền cũng phụ họa: “Đúng đó, ông Mã, ông vẫn là quá lương thiện, đối với loại người này sao có thể khách khí được.”
Mã Thiệu Võ uất ức đến chết, cái gì mà khách khí, rõ ràng là đánh không lại người ta mà thôi.
Tiết Bảo Liên nói: “Dù sao chúng tôi cũng là người có học thức, sao có thể so đo với mấy tên lưu manh xã hội đó được.”
“Đúng đúng, hai vị có học thức cao.” Lưu Quyền nói: “Hai vị nghỉ ngơi một chút, ổn định tâm trạng rồi thay đồ, sắp đến giờ hai vị lên sân khấu biểu diễn rồi.”
Mã Thiệu Võ và Tiết Bảo Liên tuy trong lòng khó chịu nhưng cũng không còn cách nào khác. Đúng lúc này, từ ngoài lều đi vào hai người, chính là Diệp Bất Phàm và Ngô Tử Hào.
Thấy buổi biểu diễn sắp bắt đầu, Diệp Bất Phàm muốn qua hỏi về việc lớp mình lên diễn, không ngờ vừa vào cửa đã nhìn thấy hai người đang ngồi trên ghế sofa.
Nhìn thấy dáng vẻ chật vật của Mã Thiệu Võ, cậu lập tức nhận ra đây chính là hai kẻ dã chiến trên sườn núi lúc nãy.
Thế giới này thật là nhỏ, không ngờ lại gặp nhau nhanh như vậy.
Trong lều đèn đuốc sáng trưng, Ngô Tử Hào nhìn rõ mặt hai người, lập tức kêu lên: “Các người là Mã Thiệu Võ và Tiết Bảo Liên?”
Cậu ta khác với Diệp Bất Phàm, rất rành rọt về các loại minh tinh, chỉ liếc mắt đã nhận ra hai người. Hèn gì lúc nãy thấy người đàn bà kia hơi quen mắt, hóa ra là “nữ thần trong mộng” của cánh đàn ông - Tiết Bảo Liên.
Lúc này Mã Thiệu Võ cũng đã nhận ra hai người họ, sau một thoáng ngẩn người liền lập tức gầm lên giận dữ: “Chính là hai tên lưu manh này đã đánh tôi.”