Nguyên nhân chỉ có một, chính là đám học sinh lớp 2-5 này đồng loạt nổi loạn. Trước đây đám học sinh này tuy khó chiều nhưng cũng chỉ gói gọn trong phạm vi lớp học của mình, không gây ảnh hưởng lớn tới người khác, nhưng hôm nay rõ ràng đã khác với ngày thường.
Buổi sáng sau khi Diệp Bất Phàm rời đi, bọn chúng đã tập trung ra sân trường, bắt đầu bãi khóa biểu tình, yêu cầu nhà trường phải mời thầy Diệp trở lại.
Kiểu biểu tình tương đối văn minh này nhà trường vẫn miễn cưỡng có thể chấp nhận được, Trương Vân Tú và Thường Hạo tuy đã tới khuyên can nhưng cũng không quá để tâm.
Thế nhưng cảnh đẹp chẳng được bao lâu, đến buổi chiều đám học sinh này đã thay đổi thủ đoạn triệt để, hơn ba mươi người chia ra hành động, trong chốc lát cả trường trở nên hỗn loạn.
Thảm nhất vẫn là Thường Hạo, vì anh ta là chủ nhiệm lớp, mỗi nơi xảy ra chuyện đều gọi điện cho anh ta.
Đặc biệt hiện tại trong trường đang lan truyền tin đồn chính Thường Hạo đã hất cẳng Diệp Bất Phàm, nên các giáo viên khác đều rất bất mãn với anh ta. Tuy ngoài mặt không dám biểu lộ ra, nhưng cứ xảy ra chuyện là họ đều không hẹn mà cùng tìm đến anh ta.
"Thầy Thường, thầy mau xem đi, học sinh lớp thầy đốt hết giáo án của tôi rồi..."
"Thầy Thường, thầy dạy học sinh kiểu gì thế? Học sinh lớp thầy đánh 5 bạn học sinh lớp chúng tôi rồi..."
"Thầy Thường, thầy mau qua xem đi, học sinh nam lớp thầy đang xem phim người lớn trong lớp chúng tôi, thế này thì còn dạy dỗ kiểu gì?"
Thường Hạo bị những cuộc điện thoại làm cho đầu bù tóc rối, hết chạy đôn chạy đáo khắp nơi để "chữa cháy". Quan trọng nhất là đám học sinh đó nhìn anh ta như nhìn kẻ thù, không hề nể mặt chút nào, có đến nơi cũng chỉ nhận lấy sự nhục nhã, ấm ức.
Giờ đây anh ta hối hận đến xanh ruột, tự hỏi tại sao mình lại phải ôm cái chức chủ nhiệm lớp này vào người, chẳng phải là tìm chết sao?
Vốn tưởng Diệp Bất Phàm đi là chuyện tốt, không ngờ đây mới chỉ là bắt đầu của cơn ác mộng.
Anh ta vừa dựa vào cầu thang thở dốc thì điện thoại của hiệu trưởng Trương Vân Tú lại gọi tới: "Chủ nhiệm Thường, cậu mau qua đây ngay, học sinh lớp cậu đang mở đại nhạc hội trong văn phòng của tôi đây này, thế này thì tôi còn làm việc kiểu gì?"
Lúc này trong văn phòng hiệu trưởng, bảy tám học sinh đứng đầu là Hải Minh Tử và Ngô Tử Hào hoàn toàn ngó lơ sự tồn tại của hiệu trưởng, thản nhiên mở tiệc hát Karaoke ở đây.
Trương Vân Tú tức đến mức trợn trừng mắt, thế nhưng lại chẳng có cách nào với đám thiếu gia con nhà giàu này. Không nói đến ai khác, chỉ riêng một mình Hải Minh Tử thôi ông ta đã không dám đắc tội rồi.
Điều khiến ông ta tức giận nhất là, mỗi khi có người hát xong một bài là cả đám lại reo hò, còn đòi lên tặng hoa.
Mà những bông hoa đó đều là các loại cây cảnh quý giá ông đã chăm sóc nhiều năm trong văn phòng, cứ thế trơ mắt nhìn từng bông từng bông bị hái xuống.
Thường Hạo hổn hển chạy vào, quát tháo với nhóm người Hải Minh Tử: "Các em làm cái gì đấy, quá đáng lắm rồi, mau ra ngoài cho tôi, đừng cản trở hiệu trưởng làm việc."
"Ông là cái thá gì, đang nói chuyện với ai đấy?"
Ngô Tử Hào vừa nói vừa chẳng nể nang gì, đẩy mạnh vào ngực anh ta. Thường Hạo không kịp đề phòng, lảo đảo lùi lại mấy bước, ngồi bệt lên chậu xương rồng lớn mà Trương Vân Tú nuôi.
"Á!"
Gã này hét lên một tiếng thảm thiết xé lòng, vội vàng nhảy dựng lên, mông và tay đều đã bị đâm cho máu me be bét.
Thường Hạo gần như phát điên, run rẩy quát: "Các em thật quá quắt!"
Hải Minh Tử nói: "Chúng tôi quá quắt à? Trả thầy Diệp lại cho chúng tôi, chúng tôi sẽ ngoan ngoãn quay về học bài, bằng không thì đừng ai mong được yên ổn."
Thường Hạo đang tức đến không biết nói gì, đột nhiên một giáo viên chạy vào: "Chủ nhiệm Thường, thầy mau ra xem đi, xe của thầy bị vẽ bậy nát bét rồi."
"Cái gì? Chuyện gì xảy ra?"
Thường Hạo giật nảy mình, chiếc BMW 7 series màu đen đó là anh ta mới mua, tốn hơn 1 triệu đấy.
Vị giáo viên kia nói: "Mấy em học sinh lớp thầy đang tụ tập đánh bài Tiến lên ở bãi đỗ xe, ai thua là vẽ một con rùa lên xe thầy, bây giờ đã có mấy chục con rồi."
"Tôi..."
Thường Hạo nghe xong suýt chút nữa hộc máu, cũng chẳng buồn để ý tới Hải Minh Tử và đám người kia nữa, vội vàng cắm đầu chạy về phía bãi đỗ xe.
Khi đến nơi, anh ta thấy bảy tám nam sinh đang tụ tập tại đây, người cầm đầu đánh bài là Đường Minh, Chu Minh Vũ và Lương Tri Kiệt, mấy người còn lại đứng vây quanh hò hét cổ vũ.
Đường Minh cầm bộ bài trên tay, hưng phấn hét lên: "Ba bom, một xuân thiên! Mỗi đứa bay phải vẽ 16 con rùa, hai đứa tổng cộng là 32 con, bắt đầu đi."
Thường Hạo nhìn lại chiếc BMW 7 series đang đỗ bên cạnh, một nửa thân xe đã bị vẽ đầy rùa lớn rùa nhỏ, khiến anh ta đau xót đến chảy máu tim.
"Dừng tay, mau dừng tay lại cho tôi!"
Anh ta vội vàng lao tới chắn phía sau chiếc xe, quát đám người Đường Minh: "Làm gì đấy? Các em không được động vào xe của tôi."
Anh ta chỉ là con trai của cựu thị trưởng, túi tiền không mấy dư dả, trước đó vì để theo đuổi Lục Bán Hạ mà phải cắn răng mua chiếc xe này, gần như đã vét sạch số tiền tiết kiệm của mình.
Đường Minh đứng dậy, nhìn anh ta với vẻ giễu cợt nói: "Họ Thường kia, chẳng phải thầy tự nhận là chủ nhiệm lớp chúng tôi sao?
Xe của chủ nhiệm cho học sinh chơi đùa một chút, học tập hội họa, thế này thì có gì không tốt?"
Chu Minh Vũ hùa theo: "Đúng vậy, chủ nhiệm Thường thầy đừng có keo kiệt thế chứ? Chỉ là một chiếc xe thôi mà, làm gì mà căng thẳng thế?"
Lương Tri Kiệt nói: "Sự thật chứng minh luyện tập vẫn hơn không luyện, thầy nhìn mấy con rùa nhỏ tôi vẽ phía sau kìa, đẹp trai chưa, đẹp hơn mấy con phía trước nhiều.
Nếu vẽ hết cả cái xe này, biết đâu tôi có thể tham gia cuộc thi vẽ tranh, không chừng còn giành được giải thưởng quốc tế gì đó đấy."
"Không được, ai cũng không được động vào xe của tôi nữa."
Thường Hạo nói xong liền cuống cuồng lấy chìa khóa xe, mở cửa nhảy lên, phóng xe chạy mất dạng.
Chu Minh Vũ nhìn theo bóng lưng anh ta, vẻ mặt khinh bỉ: "Cái loại này mà cũng đòi làm chủ nhiệm lớp chúng ta, cũng nên tự soi gương xem mình là loại gì đi."
Đúng lúc này, tiếng chuông tan học vang lên trong tòa nhà giảng đường, tất cả giáo viên trong trường đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng ngày hôm nay cũng đã qua.
Lương Tri Kiệt hỏi: "Chúng ta có tiếp tục không?"
"Người ta tan làm rồi, chúng ta cũng không cần thiết, ngày mai tiếp tục." Đường Minh nói, "Đi thôi, tôi mời mọi người đi uống rượu, nhân tiện bàn xem ngày mai làm thế nào cho căng hơn."
Sau giờ học, bọn họ cùng với nhóm nòng cốt như Hải Minh Tử, Ngải Mỹ Lệ đi tới khách sạn lớn ở cổng trường, thuê một phòng bao, mấy người vừa ăn vừa bàn bạc ngày mai phải quậy phá thế nào mới có thể ép nhà trường mời thầy Diệp trở lại.
Mấy người đang ăn uống, đột nhiên cửa phòng bao mở toang, bảy tám người đàn ông mặc đồ đen xông vào.
Đường Minh nhíu mày: "Các người là ai? Định làm gì?"
Đám người này vốn là những thiếu gia con nhà giàu kiêu ngạo phóng túng, căn bản chẳng hề để đám người trước mắt vào mắt.
Người đàn ông mặc đồ đen đứng đầu chẳng hề thèm đếm xỉa đến cậu ta, quát thuộc hạ phía sau: "Ra tay, bắt hết đi."
Dứt lời, đám người mặc đồ đen kia không nói hai lời liền xông lên hành động, hơn nữa bọn họ ai nấy đều là cao thủ.
Trong nhóm Chu Minh Vũ chỉ có mỗi Đường Minh là người luyện võ, nhưng đáng tiếc trên người còn mang thương tích, căn bản không có chút khả năng kháng cự nào.
Chớp mắt một cái, tất cả đều đã bị trói chặt như đòn bánh tét, miệng cũng bị nhét khăn bịt lại.
Người đàn ông đứng đầu khoát tay: "Mang đi!"
Đám đại hán kia mỗi người xách một đứa, trực tiếp vác ra ngoài.