Tháng Tư năm 1934, các khu vườn đã trở thành tổ cho những con ong tươi cười với những cây hạnh và những con bướm vẽ thêm màu sắc lên nền trời xanh trong của Tokyo. Những cây hoa anh đào nở rộ ganh đua nhau khoe sắc, lộng lẫy hơn cả những đoá hồng.
Hôm đó, người ta long trọng tổ chức lễ khánh thành bức tượng của Hachiko, còn chú chó lắng nghe bài diễn văn mà không biết chính xác những tiếng nhạc, tiếng huýt sáo, tiếng ca hát hỗn độn và cả đống người đang tụ tập ở quảng trường có nghĩa lí gì. Cũng vào buổi chiều ngày hôm đó, khi buổi lễ kết thúc và khi đồng hồ của ga điểm năm giờ hai mươi nhăm phút, Hachiko đứng dậy và vẫy đuôi. Nhưng kể cả trong dịp này, giáo sư Ueno cũng không bước xuống từ toa tàu. Nó quay lại, tiu nghỉu nằm xuống bên bệ đỡ của bức tượng của chính mình.
Vừa ném cho chú chó một chiếc bánh, bà Shuto vừa nói:
- Hãy kiên trì, Hachiko. Trong cuộc đời này cần phải kiên trì.
Đúng lúc đó xảy ra một việc mà cả ông trưởng ga lẫn Ibuki đều chưa từng tưởng tượng ra bao giờ. Ở khu nhà chờ, trong số những hành khách cuối cùng xuất hiện một người phụ nữ mặc kimono trang trọng màu nước biển.
Bà tiến lên từng bước một, cứ như thể đó là một việc nặng nhọc vô cùng, và lại gần nơi ông Sato đang trực.
Ông lễ phép đứng dậy:
- Thật là bất ngờ! Chúng tôi không ngờ lại được gặp bà ở đây đấy, phu nhân Ueno. Bà đã rời khỏi Shibuya này bao nhiêu năm rồi nhỉ?
Bà trả lời:
- Gần tám năm rồi ạ.
Giọng bà nghe khàn và buồn. Thật sự bà góa Ueno không thay đổi mấy. Đã tám năm trôi qua kể từ cái chết của giáo sư, ngoài mấy sợi tóc bạc và hai bọng mắt nhỏ, bề ngoài của bà vẫn y như trước đây.
Bà Yaeko ngạc nhiên thấy một con chó akita đang nằm trên đám cỏ trong sân ga, mắt nhìn xa xăm. Bà ngắm nghía nó một lúc. Rồi bà lại gần người bán báo đang kẹp một tệp Độc Mại Tân Văn dưới cánh tay và hỏi:
- Đó là Hachiko sao?
Anh này trả lời bà với tất cả lòng kính trọng:
- Vâng, thưa phu nhân Yaeko, chính là nó.
- Thế nó loanh quanh ở đây đã lâu chưa? Tôi đã cho nó về Hisai-Shi rồi cơ mà.
- Lâu lắm rồi, thưa phu nhân Ueno. Đã nhiều năm rồi.
Bà ngạc nhiên hỏi lại:
- Nhiều năm rồi ư?
- Nó chưa từng bỏ một ngày nào để đến chờ ông giáo sư. Bà cần biết điều này. Có hôm chúng tôi đã nói chuyện với cô Akari và chồng để hỏi thăm xem bà dạo này ra sao?
Bà kể:
- Ông giáo sư mang nó về khi nó được mấy tuần, và từ đó đến nay đã được chín năm rồi.
Người bán báo nói:
- Tôi nhớ chứ, kể từ đó nó chưa bỏ một ngày nào để tới đây, thưa bà Yaeko. Tất cả mọi người đều biết nó và chúng tôi thay nhau cho nó ăn, như bà thấy đấy, hôm nay người ta đã khai trương một bức tượng để tuyên dương nó.
Ngắm nhìn bức tượng bằng đồng ở giữa sân ga, ba vợ goá của ông giáo sư Eisaburo hỏi:
- Thế nó ngủ ở đâu?
- Chúng tôi không biết, nhưng không xa đây lắm đâu, vì khi mặt trời ló dạng, nó đã canh gác và chờ đợi ở đây rồi.
Đã chín năm trôi qua kể từ lần cuối bà thấy nó, Hachiko nay đã già. Khi thấy con chó bước đi khập khiễng và có vẻ như nhìn không còn rõ nữa, bà nói chắc nịch:
- Tôi sẽ mang nó đi.
- Tôi không nghĩ là nó muốn đi khỏi đây, thưa bà Yaeko. Nó sẽ đợi giáo sư đến ngày mà...
Bà xen ngang:
- Thật chua xót. Thật chua xót quá.
Bà Yaeko tiến tới chỗ Hachiko đang nằm, bà đứng trước mặt nó và nhìn nó hồi lâu. Đầu tiên con chó không để ý tới bà mà vẫn chăm chú nhìn ra cửa ga, nhưng sau đó nó ngửi thấy hương sen thoang thoảng, làm nó quay lại khoảng thời gian hạnh phúc nhất với đồ ăn nóng trên bếp lửa và những bàn tay mềm mại vuốt ve, nó ngước lên nhìn.
Bà Yaeko nhận ra ngay rằng con chó gầy guộc, không được ai chăm sóc, và bẩn thỉu. Lông của nó, trước cứng và khỏe, nay đã rụng cả nắm, còn trên đầu có một vết thương cũ đã lên sẹo. Môi dưới xệ xuống và hàm đã mất mấy cái răng, chắc chắn là do không được ăn uống đầy đủ. Thêm vào đó, có vẻ như nó không còn vểnh tai trái lên được nữa, cái tai cụp xuống bất động trên đầu nó. Kể cả như vậy, nó vẫn giữ nguyên cái nhìn đó. Khi nhận ra người phụ nữ, nó đứng lên để đến bên bà một cách nặng nhọc, như thể đang gánh tất cả mọi vấn đề của nước Nhật trên vai vậy. Bà đưa tay vuốt đầu nó rồi nói:
- Xin chào, Hachiko. Mày vẫn chờ ông ấy à?
Con chó sủa lộn và liếm tay bà. Bà là người mà nó nhớ, người đã sống cùng nó và giáo sư Eisaburo Ueno trong ngôi nhà nhỏ có khu vườn đầy hoa cúc và phiền lộ, cạnh quán trà của bà Kokona, nơi có treo một cái đèn xanh ngoài cửa mà ông chủ nó hay đến để nghe những chuyện ngồi lê đôi mách.
Với vẻ phiền muộn, bà Yaeko cho Hachiko ăn một cái bánh và nói với nó:
- Chúng ta đi nào! Chắc hôm nay mày chưa ăn gì hả?
Con chó nằm xuống bên cạnh và bà Yaeko vuốt ve lưng nó.
- Hôm nay ta sẽ ở lại đợi ông ấy cùng mày nhé, mày thấy sao?
Hachiko bắt đầu gặm cái xương mà ông Matsumoto đã mang cho nó khi đến đón mấy cô con gái ở nhà ga. Trong hai giờ đồng hồ, bà ngồi ở quảng trường, nhìn ngắm những người bán hàng, những người bán trà và các cô kĩ nữ đến ga Shibuya. Bà Yaeko ở đó, giống như thứ ánh sáng xanh xao của những chiếc đèn đường đang nhuộm lên những bức tường của nhà ga, trong khi âm thanh kèn kẹt của những con tàu trở nên xa dần.
Trong thời khắc đó, rất nhiều hành khách lại gần Hachiko, gãi đầu nó hay cười với nó, nhưng nó vẫn nhìn đăm đăm vào cánh cửa lúc mở ra, lúc đóng vào, phát ra những tiếng động của kim loại mỗi khi có người đi qua. Nó chờ nghe tiếng gõ của cây ba toong của giáo sư Eisaburo Ueno.
Có một ngày nào đó, ông đã nói với nó rằng tất cả những nghệ nhân đạt đến đỉnh cao trong nghệ thuật cắm hoa ikebana đều có chung một đặc điểm, đó là tất cả những gì họ thấy chỉ là một bông hoa và tất cả những gì họ mơ đến là trăng. Giáo sư, như mọi người đều biết, không bao giờ nói sai cả. Tuy Hachiko không có đủ kiên nhẫn để cắm hoa ikebana, nó cũng mơ đến một vầng trăng.
Vào lúc sáu rưỡi, khi Hachiko già nua gối đầu trên thảm cỏ mà ngủ, bà Yaeko khó nhọc đứng dậy và đi vào ga để quay về nhà Chizuko ở Bunkyo. Bà không hề ngoái đầu lại, vì bà biết mình sẽ không cầm lòng được.