Dịch giả: Nguyễn Phương Loan

Hachiko - Chú Chó Đợi Chờ

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13. Ga Shibuya, Tokyo – Tháng 4 Năm 1935

❊ ❊ ❊

Các bác sĩ thú y Nhật cho rằng tuổi thọ tối đa của một con chó giống akita là mười tuổi. Hachiko đã sống được mười một năm mấy tháng. Mười năm trong số đó nó dành để chờ giáo sư Eisaburo Ueno bởi vì ông đã hứa sẽ đến đón nó ở ga Shibuya, và nó chờ ở đấy vì một lí do hết sức giản đơn: ông giáo sư đã hứa với nó như thế.

Chiều hôm đó, mùng tám tháng Ba, Hachiko đang nằm dưới một toa tàu cũ. Trời lạnh đến cắt da cắt thịt, lạnh như đóng đinh vào tim. Bốn chân nó run rẩy, nhưng kể cả như vậy nó vẫn đứng dậy và tiến vào ga. Nó tiến lên chậm rãi giữa những đường ray hướng về Shibuya, một con đường mà trí nhớ của nó đã quen thuộc bởi vì nó đã đi qua đây chính xác là ba nghìn năm trăm linh ba lần. Điều đó đồng nghĩa với gần mười năm dưới những màn tuyết của tháng Hai, dưới những cơn gió của tháng Mười Một và những cơn mưa của tháng Tư.

Thế nào là mười năm lạnh lẽo, đói khát, không có niềm vui, thất vọng và vỡ mộng? Không là gì. Không là gì cả, nếu như buổi chiều hôm đó, Hachiko có thể gặp lại giáo sư Ueno. Do đó, mặc dù buổi chiều hôm đó gần như tối đen và lạnh cóng vì tuyết rơi, nó vẫn đứng trước cửa ga Shibuya như mọi ngày. Ibuki và ông trưởng ga nhìn thấy nó đến và nói chuyện với nhau:

- Nó đi khập khiễng. Một mắt không nhìn thấy nữa.

Ông trưởng ga Sato nói:

- Tội nghiệp. Có lẽ nó không qua khỏi tối nay.

Ibuki lại gần nó, vuốt ve đầu nó và cố gắng lôi nó về phía nhà kho, nơi mà cuối cùng nó cũng được hưởng một chút hơi ấm của máy sưởi, nhưng Hachiko không từ bỏ. Nó đứng chôn chân vào nền đất và nếu như ai muốn làm cho nó di chuyển chắc sẽ phải cần đến một cái xẻng.

Hôm đó, Hachiko sủa với tất cả mọi người chào nó như muốn từ biệt. Những người cuối cùng rời khỏi nhà ga sau khi bà Shuto thu dọn hàng họ là Ibuki và ông trưởng ga Sato, nó nhìn họ như thế đó là lần cuối cùng nó được nhìn thấy họ sau mười năm chia sẻ ngần ấy buổi chiều chờ đợi. Vào lúc nửa đêm, tuyết bắt đầu phủ dày trên người nó, nhưng nó vẫn nằm trước cửa.

Sự tĩnh lặng đeo bám nỗi cô đơn của nó bị phá vỡ bởi một cơn gió cắt da cắt thịt như một con dao sắc, cắm sâu vào cơ thể đói khát của nó. Nó lim dim đôi mắt vì những bông tuyết không cho nó nhìn cánh cửa, nhưng nó vẫn ở nguyên chỗ cũ, vì nhỡ đâu có thể chính vào đêm đó giáo sư sẽ quay về.

Mũi nó đông cứng lại và run rẩy. Nó là người duy nhất biết điều đó, nhưng sự sống của nó đang tắt dần như một ngọn nến hay một que hương đã tỏa thơm trong đền và chỉ còn lại tro tàn.

Đột nhiên, giữa màn sương của mùa đông đang phủ kín những tuyến đường sắt, nó nghe thấy tiếng còi tàu từ xa vọng lại. Tiếng còi phát ra từ một con tàu đang chậm chạp tiến đến giữa màn tuyết, một việc lạ lùng, vì con tàu cuối cùng đã đến Shibuya cách đó tới ba giờ và trong ga cũng không còn ai nữa, kể cả ông trưởng ga Sato hay bà Shuto hay Ibuki, tất cả đã ra về, vừa đi vừa nguyền rủa cái lạnh.

Hachiko cố gắng vểnh tai lên, nhưng tim nó đập rất chậm. Sự sống còn sót lại trong cơ thể nó nhỏ giọt ra ngoài theo nhịp điệu của con tàu đang rầm rập tiến vào ga. Nhưng đó là con tàu mà Hachiko chưa từng thấy bao giờ ở Shibuya, bởi vì nó có màu trắng và vàng.

Ống khói của nó như được làm bằng vàng, những khung cửa sổ tỏa sáng chói mắt và nếu ai đã nhìn thấy nó, họ sẽ nói rằng bánh xe được làm bằng thủy tinh.

Hachiko cũng không nhìn thấy con tàu, bởi vì nó đã nhắm mắt để không bao giờ phải mở ra nữa.

Trong vài giây, không có chuyện gì xảy ra cả. Người ta chỉ nghe thấy những tiếng huýt gió do hơi nước thoát ra từ đầu máy vừa phanh lại trên sân ga. Có vẻ như chẳng có hành khách nào xuống tàu, và rồi những đám mây cùng sương mù dần tan đi, mở ra một bầu trời đầy sao, như bị vẩy lên những đốm màu xanh và trắng.

Trong chính giây phút ấy, khi Hachiko nhắm mắt lại để không bao giờ mở ra nữa, cánh cửa nhà ga từ từ mở ra và một cây gậy đầu bịt bạc bắt đầu gõ lên vỉa hè.

Người vừa đến cười nói:

- Chú mày vẫn ở đây ư, Hachiko? Ta đã biết mà. Cậu bé ngoan. Ta xin lỗi vì hôm nay chú mày phải chờ lâu hơn một chút, chỉ tại ta đã bị lỡ chuyến.

Hachiko mở mắt ra và nó không thể tin vào thứ nó trông thấy trước mặt. Nó đã chờ mười năm để được gặp lại ông. Nhưng cuối cùng ông ở đó, ở chính nhà ga này. Giáo sư Eisaburo Ueno, giống như Hachiko từng biết, không hề quên nó. Ông ở đó, vừa xuống chuyến tàu của niềm vui, hạnh phúc và hi vọng. Hachiko định phàn nàn nhưng nó không dám nói gì khi thấy một bàn tay quen thuộc đang vuốt ve trên mình nó. Giáo sư Ueno thì thầm với nó:

- Nào, chúng ta đi nào. Hôm nay mày có thể theo ta lên tàu. Ta đã hứa là một ngày nào đó mày sẽ được lên tàu mà, mày có nhớ không? Và những lời hứa trịnh trọng sẽ được thực hiện.

Hachiko run rẩy đứng dậy và bám dính lấy hai ống quần ông. Cả hai dần dần leo lên các bậc thang của nhà ga Shibuya cũ kĩ. Họ đến sân ga và lần đầu tiên Hachiko được nhìn thấy con tàu. Nhưng trước khi leo lên tàu, giáo sư dừng lại một lúc, bởi vì từ một căn nhà gần đó vọng lại một giọng hát trong trẻo, êm ái, và tươi sáng của một cô kĩ nữ đang hát một bài hát phổ thông:

Tuyết chầm chậm rơi, mưa đá chầm chậm rơi.

Rơi rơi không ngừng, chất cao thành đống.

Núi đồi, ruộng đồng đội mũ bông trắng như tuyết.

- Chú mày có nghe thấy bài hát đó không, Hachiko? Đấy là cô Sasaki. Cô ấy hát vẫn khá hay nhỉ. Không, đừng đứng yên ở đó. Hôm nay chú mày sẽ đi với ta. Chú mày có nhớ rằng có lần ta đã hứa sẽ mang chú mày đi biển không? Ngày đó đã đến rồi đây. Đó là một lời hứa trịnh trọng và sẽ không bao giờ bị xoá bỏ. Chú mày hiểu, đúng không? Không bao giờ.

Hachiko nhìn ông chủ và với một cú nhảy, nó đã lên được chọn tàu vàng, rồi nó rúc vào lòng giáo sư như nó đã làm khi mới được vài tháng. Một lần nữa, nó cảm nhận được hơi ấm của đôi tay ông trên lưng nó. Giáo sư cười còn Hachiko ngủ thiếp đi ngay lập tức khi hai bàn tay ông vuốt ve nó. Người nó run lên một lúc, vì đó là kí ức đầu tiên về giáo sư mà nó có, kí ức đến từ thời mà nó còn chưa biết gì, nhưng nó cũng không quan tâm đến chuyện đó, bởi hơi ấm ấy làm nó thấy ấm lòng.

Đầu máy hú lên thong thả báo hiệu con tàu đang rời khỏi ga hướng về phương nam. Khói bốc lên từ ống xả tràn ngập khu phố, còn một cột khói trắng như tuyết dần phủ mờ bầu trời đen sì của Tokyo.

Vài giờ sau, khi mặt trời bắt đầu ló rạng giữa màn sương của ngày hôm đó, ngày mùng chín tháng Ba năm 1935, khi những chồi non đầu tiên của hàng cây hạnh đã bắt đầu xoè nở và tuyết trên núi Phú Sĩ sáng lóa lên trong bóng tối, ông trưởng ga Sato bắt gặp Hachiko đang nằm trước cửa ga. Nó đã trải qua một đêm chờ giáo sư Ueno và đó là lần cuối cùng nó phải chờ đợi trong đời.

Liền sau đó, Ibuki cũng tới, người anh như đông cứng lại khi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Hai người bê nó lên và bắt đầu sụt sịt vì Hachiko đã lạnh cóng như một bông tuyết.

Khi họ đặt con chó trong nhà ga, ông trưởng ga Sato bật khóc, hết thảy những người khác cũng vậy, anh Ibuki, bà Shuto khi đến mở cửa hàng, cô kĩ nữ Mio Sasaki đang trên đường về nhà, ông chủ hiệu tạp hóa Matsumoto và bà bán cá Fujiwara, khi biết tin Hachiko đã chết. Dần dần, hàng chục hành khách cùng vây quanh chú chó akita và ngày hôm đó, rất nhiều người đã lỡ tàu.

Bà Shuto vừa lau nước mắt vừa nói:

- Việc chờ đợi đã kết thúc rồi. Việc chờ đợi đã kết thúc rồi, Hachiko ạ.

Có một điều mà không ai trong số họ biết được, đó là cách Shibuya rất nhiều cây số, trên bờ cát vàng óng ả của một bãi biển trải dài tít tắp, vị giáo sư nông nghiệp già đang dạo bước và bên cạnh ông, đúng như ông đã trịnh trọng hứa, một chú chó đang sủa vui vẻ khi đạp chân trên sóng.

Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.