Đường phố cổ động. Cấm Thành mở cửa. Trên là trời dưới là người. Phượng ngậm kim bảng cưỡi rồng bay ra, mọi người hò reo như sấm dậy.
Oanh đã rời, rồng đã hóa, một đêm xe ngựa đầy thành. Nhà nhà tranh nhau nhìn hạc về trời.
- Hỉ thiên Oanh
Từ lúc xế chiều, theo tiếc trống lớn, cửa Tuyên Đức hoàng cung chậm rãi mở ra. Mười mấy tên quân kỵ cấm quân phất cờ phi từ trong phi ra. Bọn họ cưỡi ngựa đi trước, phía sau là hơn năm trăm tân khoa tiến sĩ.
Trong đó, ba người Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa mặc áo ngoài màu đỏ. những tiến sĩ khác mặc áo lục sắc. Trên đầu tất cả đều đội mũ sa, trên cắm trâm hoa, trước ngực có dải lụa hồng lớn. Tất cả đều cưỡi ngựa to lớn, khuôn mặt hơn hở. Cái gọi là “Khước ức kim minh trì thượng lộ, hồng quần tranh khán thục y lang” chính là đây. (Trên đường Kim Minh, đám con gái tranh nhau nhìn chàng áo xanh)
Dân chúng đã tranh nhau đứng đợi ven đường từ lâu. Ai cũng muốn tận mắt chứng kiến phong thái của các tân khoa tiến sĩ. Khi đoàn quân sĩ tử tuổi trẻ anh tuấn đi tới, dân chúng hai bên đường hò hét hoan hô vang dậy trời đất.
Niềm vinh quang to lớn khiến tâm trạng của mỗi sĩ tử đều lâng lâng sung sướng. Cưỡi ngựa dạo phố trong tiếng hoan hộ là giấc mộng của mỗi chàng sĩ tử đọc sách. Nhất là khi họ cưỡi những con ngựa cao lớn, mình mặc áo đỏ, đi trong tiếng gào thét kích động hâm mộ của hàng ngàn vạn cô gái trẻ tuổi. Mộng tưởng của các cô là có thể gả cho một trong những sĩ tử kia. Cảm giác đấy khiến cho mỗi tân khoa tiến sĩ đều thấy phiêu diêu như lạc vào cõi tiên.
Cùng với với đoàn cổ động sĩ tử còn có những chiếc “trạch tế xa” (Xe chọn rể). Tối hôm trước tiết mục chọn rể mới chỉ vừa mở màn. Đến hôm nay thì “chọn rể”
đã đến cao trào với quy mô lớn. Đây cũng là một cái lệ của khoa cử thời Tống. Nó mặc nhiên được triều Tống công nhận. Trong bầu không khí thích con rể là quan cao chức trọng, triều Tống mới có thể xuất hiện những kẻ như TrầnThế Mỹ. Mà cũng tuyệt đối cũng không phải chỉ có một người như TrầnThế Mỹ
Quan lớn A và quan lớn B gặp nhau trên đường, trong lòng cả hai đều là sự thấu hiểu.
- Huynh trưởng cũng đến chọn rể à?
- Làm thế nào được. Thiếu nữ nhà thêm một năm chờ đợi nữa là 20 cái xuân xanh. Năm nay không chọn được chàng rể vàng sẽ khiến người ta lo tới phát rầu.
- Ta cũng vậy đấy. Khoa cử ba năm mới có một lần. Hai lần là sáu năm. Bảo bối của ta cứ ỉ ôi khóc ròng kêu phải gả cho một anh tiến sĩ. Hôm nay ta cũng phải thân chinh ra đây đây.
- Cảm giác tiến sĩ năm nay hơi cứng tuổi.
- Tân khoa trạng nguyên Vương Ngang đã hai mươi chín tuổi. Con trai y đã mười một tuổi rồi. Bảng Nhãn Vương Giai là Giai Vương Triệu Giai, ai cũng hiểu không thể động vào đó. Thám Hoa Lý Diên Khánh là người đứng đầu trong cuộc thi cung mã. Hắn văn võ song toàn, nghe nói rất được thiên tử coi trọng. Năm nay hắn mới mười sáu mười bảy tuổi. Tiếc là tuổi hơi nhỏ một chút.
- Nhưng xem tuổi hắn dường như không nhỏ đâu. Tục ngữ có nói gái hơn ba. Ôm gạch vàng, con gái ta vừa hay hơn hắn ba tuổi.
Hai vị quan lớn nhìn nhau, mắt sáng lên. Quan lớn A vội vàng la to:
- Hiền đệ đừng tranh với ta. Hắn năm nay phải thuộc về ta.
- Ha ha, muốn tranh hắn đâu chỉ có ngươi với ta. Cái này phải xem duyên phận, ai giành được về tay.
Lý Diên Khánh có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng ra cái danh tiểu thám hoa của hắn lại bị vô số nhà quan cao quyền quý nhắm vào. Tất cả đang đợi ông con rể vàng bên hồ Kim Minh là hắn.
Cả đám sĩ tử đi dạo một vòng. Sau khi nhận được bao nhiêu là hoa tươi và lời khoa trương tán tụng, cả bọn đi ra đến hồ Kim Minh ở Tây Thành. Ở phía Tây Nam có hai khu vườn ngự uyển, một gọi là hồ Kim Minh, hai gọi là Quỳnh Lâm Uyển. Cả đội men theo con đường dọc bờ Kim Minh là tới Quỳnh Lâm Uyển.
Chỉ thấy bên hồ Kim Minh có đến trăm chiếc xe ngựa hoặc xe trâu. Bên cạnh mỗi chiếc xe có khoảng mười mấy gia đinh. Người nào người đó đều vô cùng kích động. Hiện giờ bọn họ không dám động thủ. Đợi ngự yến kết thúc, khi các tiến sĩ quay trở về thành mới là thời cơ cướp rể tốt nhất của họ.
Triệu Giai dùng roi ngựa chỉ xe ngựa phía xa nói với Lý Diên Khánh:
- Đoán chừng hiện đệ là đối tượng trọng điểm tranh đoạt của bọn họ đấy. Khi về phải cẩn thận nhé.
- Ta không tin bọn họ có thể bắt được ta.
- Ha ha. Đây cũng không phải vấn đề võ nghệ có thể giải quyết. Dưới có dây thừng buộc ngựa. Trên lại có lưới đánh cá. Ngươi có thể trốn được thương đao, nhưng không trốn được tên bắn tỉa. Trốn được phía đông nhưng không trốn nổi cả phía Tây đâu.
- Thế thì phải làm thế nào?
Triệu Giai mỉm cười, nói:
- Nếu như ngươi thực sự không muốn bị bắt rể. Ta có thể hiến cho ngươi một cách.
Lý Diên Khánh vội vàng chắp tay, nói:
- Triệu huynh, xin chỉ giáo.
- Ngươi để ý một chút phụ hoàng ta và Thái tướng quốc. Chỉ cần bọn họ rời đi, nhất là Thái tướng quốc, thì đó sẽ là tín hiệu động thủ. Đó là lúc các quan cao quyền quý kia xông vào bắt rể. Lúc đó nhất định đừng ham mỹ vị ở bàn tiệc mà phải trốn ngay. Trốn trên nước ấy.
- Trốn trên nước?
Lý Diên Khánh quả thực kinh ngạc. Nhưng trông điệu bộ Triệu Giai không có vẻ gì đùa giỡn cả.
Triệu Giai cười cười, nói;
- Tân khoa tiến sĩ là con rùa vàng quý hiếm nhất Biện Kinh. Không chỉ có các vị quan quyền cao chức trọng mới muốn cướp rể mà còn có một số hào môn có địa vị tương đối thấp cũng muốn mượn chức danh tiến sĩ để nâng cao địa vị của mình. Những kẻ có thể vào Quỳnh Lâm Uyển cướp rể ít nhất cũng phải tầm quan tứ phẩm trở lên. Còn những vị quan phẩm cấp thấp hơn hoặc những nhà giàu kia thì phải vây ở bên ngoài. Ngươi cho rằng chỉ có mấy trăm xe ngựa xe trâu ư? Ngươi chạy được đám quan lớn, nhưng không chạy nổi đám hào môn nhà giàu đang vây ở vòng ngoài đâu. Thế nên, lần nào đám tiến sĩ vào Quỳnh Lâm Uyển cũng là một lần trải nghiệm. Trừ phi ngươi đã thành hôn, không muốn bỏ người vợ tào khang thì bọn họ không làm gì được. Chứ những tiến sĩ chưa thành hôn đều tìm thấy nhạc phụ của mình vào lúc này đấy.
- Triều đình mặc kệ sao?
Chương 282.1: Bên hồ Kim Minh
- Người ta chỉ là muốn đem con gái gả cho ngươi thôi mà. Chỉ cần hai bên tình nguyện, triều đình làm sao quản nổi? Nếu như ngươi sống chết không chịu, đối phương còn có thể ép buộc ngươi hay sao? Chỉ có điều đến lúc đó, rất nhiều sĩ tử đều sẽ không chịu được cám dỗ mà đồng ý thôi!
Nói đến đây, Triệu Giai lại hạ giọng nói:
- Diên Khánh, ngươi cũng không hiểu, rất nhiều tiến sĩ kỳ thật đều đang đợi giờ khắc này. Việc thi đậu tiến sĩ không chỉ với mục đích làm quan, mà cũng vì có thể kiếm được ông bố vợ tốt. Nếu không nhiều năm như vậy vất vả học hành vì cái gì? Ngươi không bằng lòng, nhưng tuyệt đại bộ phận tiến sĩ đều bằng lòng.
Lý Diên Khánh nhớ tới Chu Xuân. Chu Xuân chẳng phải là như thế sao. Vừa mới bắt đầu bị bắt rể lòng đầy căm phẫn, về sau không chịu được dụ dỗ nên đồng ý. Mà vận khí Cao gia cũng không tệ lắm. Chu Xuân thi đậu tên thứ hai mươi trong thi đình, vượt qua đồng hương Võ Bang Xương và Dương Độ.
Lý Diên Khánh quay đầu nhìn các sĩ tử khác một chút. Thấy nhiều người nhìn sang xe ngựa hai bên với vẻ chờ mong. Xem ra Triệu Giai nói không sai. Những người này cũng đều muốn nhân cơ hội này tìm chỗ dựa phía sau vững một chút. Đơn giản là coi trọng danh vọng và gia sản của nhạc phụ tương lai.
Lý Diên Khánh không khỏi nhìn về mặt hồ xa xa. Trong lòng hắn quả thực phát rầu. Trốn trên mặt hồ, chẳng lẽ là muốn mình bơi để bỏ trốn hay sao?
Lúc này, Lý Diên Khánh nhìn thoáng qua Triệu Giai. Đột nhiên trong đầu nảy ra ý hay.
Quỳnh Lâm yến thu xếp ở ven hồ hồ Kim Trì. Yến hội đã chuẩn bị sẵn sàng. Đồ ăn là các loại cao lương mỹ vị. Rượu đều là các loại quỳnh tương ngọc dịch. Cốc chén ngọc lưu ly, đồ sứ thượng đẳng quan, thìa muôi vàng, đũa ngà voi nạm vàng. Từng đội từng đội cung nữ như như bướm bay lượn quanh các bàn.
Các tiến sĩ tự vào chỗ của mình. Tuy nhiên thiên tử chưa đến, mọi người đành phải chịu ôm bụng đói khát kiên nhẫn chờ. Một hồi lâu, bỗng nghe một tiếng chuông ngọc gõ vang. Đám người nhao nhao đứng dậy. Thiên tử Triệu Cát trên chiếc thuyền có cả mười mấy cung nữ hoạn quan đã đến. Hoàng đế xuống thuyền, đằng sau còn đi theo hơn mười quan lớn trọng thần.
Dưới sự dẫn dắt của Quang Lộc Tự Khanh, Triệu Cát ngồi xuống vị trí chủ vị. Phía sau đại thần cũng nhao nhao vào chỗ. Lúc này, Triệu Cát cười khoát khoát tay, ra hiệu cho đám sĩ tử ngồi xuống.
Hoàng đế đứng lên, tay nâng chén, cất tiếng trầm mà trong sáng, chậm rãi:
- Lại là một lần đến Quỳnh Lâm Uyển, trẫm lại được gặp một những trụ cột quốc gia mới. Các ngươi mười năm học hành gian khổ, mới có thành tựu của ngày hôm nay. Từ hôm nay trở đi, các ngươi đều là môn sinh thiên tử, là môn sinh của trẫm. Rồi sắp tới tất cả sẽ đi khắp thiên hạ quản lý giang sơn cho trẫm, bảo vệ con dân. Trẫm chỉ có một kỳ vọng đối với các ngươi. Đó chính là thanh liêm tự kỷ luật, yêu dân như con. Nào! Vì buổi tối tuyệt vời như đêm nay, mọi người cùng nhau uống chén này!
Cả đám người nhao nhao nâng chén uống một hơi cạn sạch. Triệu Cát chỉ nhấp môi tượng trưng rồi bỏ chén xuống. Tiếng chuông gõ vang, đại yến Quỳnh Lâm chính thức bắt đầu.
Đám tiến sĩ bắt đầu ăn uống thỏa thích. Lý Diên Khánh vừa uống rượu vừa nhìn chăm chú lên thiên tử Triệu Cát. Chỉ gặp thiên tử chỉ Thái Kinh bên cạnh nói hai câu rồi đứng dậy lên thuyền rời đi. Thái Kinh đại diện thiên tử tiếp tục mở tiệc chiêu đãi tiến sĩ.
Lại sau một lúc lâu sau, ngay cả Thái Kinh cũng nhấp nhổm. Lý Diên Khánh đã nhìn ra Thái Kinh có vẻ muốn rời đi, liền vội vàng thấp giọng nói với Triệu Giai:
- Ta đi tiểu tiện một chút.
Triệu Giai mỉm cười, nói:
- Đi thôi! Đi thôi! Mau trốn.
Lý Diên Khánh đứng dậy đi về phía nhà xí. Hắn đi đến bên cạnh một tên binh sĩ. Tên lính liền dẫn hắn đi.
Sau một lúc lâu, Lý Diên Khánh không thấy đâu nữa, chỉ có binh sĩ một mình trở về. Tên lính lại đeo đao đứng sau lưng Triệu Giai. Triệu Giai sửng sốt một chút, quay đầu nói vẻ không vui:
- Ta không cần ngươi hộ vệ, mau biến đi!
Binh sĩ mỉm cười, nói:
- Điện hạ không đi, ta sao có thể đi?
- Tiếng nói này.
Triệu Giai nhìn kỹ lại. Hóa ra tên binh sĩ mặc giáp mang nón trụ này lại là Lý Diên Khánh hóa trang thành. Không biết hắn dùng cái gì bôi mặt mà làn da trở nên ngăm đen. Lại thêm sắc trời đã tối, không nghe tiếng nói, căn bản không nhận ra hắn tới.
Triệu Giai không khỏi vừa bực mình vừa buồn cười. Tên này cũng là thông minh, thế mà lại dùng kế sách thay mận đổi đào.
Lúc này, đã bắt đầu có quan viên bưng chén rượu đi xuống, nói chuyện phiếm lôi kéo làm quen với đám tiến sĩ. Ngự Sử Trung Thừa Vương phủ bưng chén rượu đi vào trước bàn Lý Diên Khánh. Muốn gặp Lý Diên Khánh không thấy, trong lòng của hắn ngạc nhiên, liền vội hỏi Triệu Giai:
- Điện hạ, Lý Thám Hoa đi đâu?
Triệu Giai cười nói:
- Hẳn là Vương Trung Thừa cũng có con gái muốn gả cho Lý Thám Hoa à?
- Con gái của ta còn tuổi nhỏ, chỉ là cháu gái của ta đã mười tám tuổi, chưa lấy chồng. Ta cảm thấy nàng cùng Lý Thám Hoa trai tài gái sắc.
Không đợi hắn nói xong, Hữu Kiêu Vệ đại tướng quân, Kim Thành Quận công Phan Kỷ chạy tới, vội vàng hỏi:
- Xin hỏi Lý Thám Hoa đi đâu?
Vương phủ cũng cuống lên, hỏi:
- Lý Thám Hoa là ta đặt gạch trước sao Phan công lại có thể chặn ngang thế?
- Nói bậy! Cái này phải là Lý Thám Hoa tự quyết định chứ đâu phải chuyện mua cá mua tôm. Không có cái gì nói về chuyện tới trước hay tới sau.
Lúc này lại có hai vị đại thần chạy tới, hỏi:
- Lý Thám Hoa đi đâu?
Triệu Giai chỉ về phía nhà xí, cười nói:
- Vừa rồi hắn đi tiểu tiện. Có lẽ bị ai vượt lên trước cướp mất rồi thì phải!
Cả đám người vội vã, tranh nhau chen lấn chạy về phía nhà xí. Triệu Giai quay sang Lý Diên Khánh đứng ngay sau lưng hắn cười một tiếng:
- Ngươi cám ơn ta sao đây?
Lý Diên Khánh thấy càng ngày càng nhiều quan quyền quý bắt đầu tiến vào Quỳnh Lâm Uyển bắt vợ nên cũng hoảng. Hắn thấp giọng nói:
- Chúng ta mau rời nơi này đi, chuyện đó nói sau!
Triệu Giai cười ha ha, đứng lên nói:
- Đi theo ta!
Lý Diên Khánh cải trang binh sĩ đeo đao theo sát đằng sau Triệu Giai. Triệu Giai đi tới bên hồ trực tiếp đến một chiếc thuyền. Đây là thuyền chờ riêng của y. Lý Diên Khánh cũng nhảy lên, thúc giục người chèo thuyền:
- Mau lái thuyền.
Lúc này, bên trong Quỳnh Lâm Uyển đã thành một đám hỗn loạn. Các tiến sĩ tuổi trẻ anh tuấn bị mấy vịi quan viên tranh đoạt. Ngay cả Trạng Nguyên Vương Ngang cũng bị mấy quan viên vây quanh, khuyên y về nhà ly hôn.
Triệu Giai khẽ cười nói:
- Trốn được mùng một chứ, tránh không khỏi ngày rằm. Vài ngày tới đại thần tới cầu hôn sẽ có thể đạp phá hỏng cửa nhà ngươi đấy. Ta khuyên Diên Khánh trước tiên tìm một nơi ẩn nấp mới ổn.
Lúc này, tâm hồn Lý Diên Khánh đã bay tới nơi hắn mong mỏi từ lâu.