Hàn Môn Kiêu Sĩ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2589 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 285
Nắm Được Chuôi.

❊ ❊ ❊

Ở trước cửa phủ Lương Sư Thành, Lý Diên Khánh đưa thiệp mời cho thị vệ giữ cửa.

Thị vệ không dám thất lễ, lập tức quay người tiến vào trong phủ. Không bao lâu sau, một quản sự đại viện ra đón, chắp tay cười nói:

- Thái phó cho mời Lý thám hoa!

Lý Diên Khánh gật gật đầu, đi theo vào trong đại viện. Rất nhanh, hai người đã tới bên ngoài thư phòng của Lương Sư Thành. Đại Viện khom người cười nói:

- Mời Lý thám hoa ngồi tạm một lát, ta giờ đi thông báo cho thái phó!

Lý Diên Khánh lại một lần đi vào ngoại thư phòng củaLương Sư Thành. Căn phòng cơ bản không có thay đổi gì so với lần trước. Trên tường treo đầy bút tích thực thư pháp củaTô Thức. Một thị nữ dâng trà cho hắn. Chỉ trong chốc lát, bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Lương Sư Thành mặc một bộ quần áo rộng rãi chắp tay đi vào thư phòng.

Lý Diên Khánh liền vội vàng đứng lên hành lễ, nói:

- Học sinh tham kiến thái phó!

- Ha ha! Lý thám hoa khiến ta kinh ngạc quá đó.

Lương Sư Thành cười rạng rỡ, nói:

- Ta lần đầu tiên thấy có người văn võ đại tài như Lý thám hoa đấy.

- Thái phó đã quá suy nghĩ, học sinh thực không dám nhận!

- Tuyệt không quá khen, ngươi hoàn toàn xứng đáng, mau mời ngồi!

Lương Sư Thành cười híp mắt mời Lý Diên Khánh ngồi xuống. Lão sai thị nữ dâng trà thêm lượt nữa. Lương Sư Thành vừa cười nói:

- Lần trước giải cung mã, Lý thám hoa dũng đoạt vòng nguyệt quế, khiến rất nhiều người nhớ mãi không quên. Hôm qua Quảng Bình quận vương điện hạ hỏi dò ta về ngươi. Ta nói cho gã biết, ngươi thi đậu Thám Hoa, gã kinh ngạc há hốc mồm ra đấy. Gã muốn học ngươi chút kỹ thuật cưỡi ngựa bắn cung. Không biết Lý thám hoa có thời gian dạy cho gã không?

Hóa ra Lương Sư Thành tìm đến mình là vì chuyện này. Trong lòng Lý Diên Khánh thoải mái hơn. Hắn vội vàng hạ thấp người cười nói:

- Nếu chỉ là chỉ những chiêu thức đơn giản thì không vấn đề.

- Cũng không phải để Lý thám hoa chuyên môn dạy cho gã. Chỉ là chỉ những chiêu thức đơn giản thôi. Gã đơn giản chỉ là sùng bái Lý thám hoa quá ấy mà. Xế chiều hôm nay được không?

Lý Diên Khánh phát hiện vị Lương Sư Thành này có hơi nóng vội. Buổi sáng đưa hắn thiệp mời. Giữa trưa đòi gặp. Vừa mới đề cập tới việc Triệu Cấu học cưỡi ngựa bắn tên đã thu xếp học luôn buổi chiều. Không thể đợi thêm ngày nào nữa sao?

Bất đắc dĩ, Lý Diên Khánh đành phải đồng ý, nói:

- Học sinh nghe theo thu xếp của thái phó.

Lương Sư Thành cười ha ha, nói:

- Kỳ thật ta không có vội. Có điều Quảng Bình quận vương điện hạ quá sốt ruột. Gã muốn gặp luôn ngươi hôm nay. Ta không biết làm sao nên đành phải đồng ý.

- Không sao, dù sao ba ngày này ta đều có thời gian cả.

- Ta cũng biết mà.

Lương Sư Thành nhấp một ngụm trà, lại cười nhạt nói:

- Lúc phỏng vấn ở Đại Khánh Điện, Lý thám hoa nói muốn tham gia cuộc chiến Tây Hạ. Không biết làm sao ngươi biết triều đình muốn phát động chiến tranh đối với Tây Hạ?

Lý Diên Khánh có thể tìm được vô số cái lý do cho câu trả lời này. Ví như hắn có thể nói là do tự mình phân tích. Tuy nhiên, hắn biết Lương Sư Thành đang hỏi cái gì? Liên hệ người kia, hắn phải cẩn thận từng li từng tí mới được. Lý Diên Khánh trầm mặc chốc lát rồi nói:

- Ta nghe Đồng Thái úy đề cập tới việc này.

Lương Sư Thành híp mắt cười nói:

- Nói chuyện với Lý thám hoa thật rất thoải mái. Ta thích thẳng thắn như vậy.

Lý Diên Khánh không nói gì. Trong lòng của hắn thầm mắng Lương Sư Thành âm hiểm độc ác. Vụ ám sát Dương Tiễn lần trước, trong lòng hắn vẫn luôn canh cánh.

Lương Sư Thành nhìn hắn một lát lại nói:

- Nếu như ta không có đoán sai, Đồng Thái úy là hi vọng ngươi vào Hộ bộ. Chỗ yếu nhất của lão chính là quyền kinh tế. Lão vẫn muốn đưa vào người vào Hộ bộ, ta nói đúng không?

Mặc dù Lương Sư Thành này âm hiểm độc ác, nhưng Lý Diên Khánh cũng không khỏi không bội phục sự khôn khéo vô cùng của lão. Lão thế mà vô cùng hiểu, Đồng Quán.

Lý Diên Khánh gật gật đầu, nói:

- Quả thực là như thế!

Nụ cười của Lương Sư Thành trở nên có chút ý vị thâm trường, nói:

- Nhưng Lý thám hoa hình như muốn đi con đường riêng của mình, không muốn nghe theo thu xếp của Đồng Thái úy.

Lý Diên Khánh trầm mặc, vấn đề này hắn không biết trả lời như thế nào cho phải.

Mặc dù hôm qua Lương Sư Thành không tham gia phỏng vấn, nhưng sau đó có người lập tức báo cáo cho lão kỹ càng. Cũng giống như Thái Kinh, Lương Sư Thành lập tức phát hiện chỗ kỳ lạ này. Lý Diên Khánh cũng không định làm quân cờ của Đồng Quán. Điều này cũng khiến Lương Sư Thành dấy lên suy nghĩ lôi kéo.

Lương Sư Thành hiểu rất rõ giá trị của Lý Diên Khánh. Đơn thương độc mã xử lý Dương Tiễn, lại tạo cuộc đối kháng giữa quân Lương Sơn với Dương Tiễn. Đây không phải điều mà người bình thường có thể làm được.

Một người cực kì có năng lực, lại đỗ cao khoa cử Thám Hoa. Đại tài như này quả thực hiếm thấy. Chỉ là Đồng Quán cũng chưa có ý thức được giá trị thực sự của Lý Diên Khánh.

Lương Sư Thành nhấp một ngụm trà, lại không chút hoang mang nói:

- Tha thứ ta nói thẳng, nếu Đồng Quán đã muốn thu xếp ngươi vào Hộ bộ, như vậy ngay từ đầu trước khoa cử lão đã bắt đầu rồi. Nhưng cho tới tận hôm nay, lão vẫn không có bất kỳ thu xếp gì. Ta cảm giác kỳ thật lão cũng không coi trọng ngươi. Có lẽ, lão cũng nhận ra Lý thám hoa không dễ khống chế. Cho nên, hắn rất do dự, ta nói đúng không?

Lý Diên Khánh cười cười, nói:

- Có thể là ta và Đồng Thái úy có cái nhìn không thống nhất về một số việc lớn. Ông ấy hi vọng liên minh với Kim để diệt Liêu, ta lại cho rằng đây là dẫn sói vào nhà, nên liên kết với Liêu chống lại quân Kim. Kết quả chúng ta có chút mâu thuẫn. Ta kiên quyết không chịu nhận sai. Trong cơn tức giận, ông ấy đuổi ta xuống xe ngựa. Có điều đây là chuyện xảy ra từ tháng chạp năm ngoái. Sau đó chúng ta đã không còn có liên hệ.

- Hơn một năm liền không liên lạc với ngươi sao?

Lý Diên Khánh lắc đầu, nói:

- Không có!

- Vậy thì đúng rồi. Ta nghe người ta nói, năm nay khoa cử Đồng Thái úy thu xếp cho phó chủ khảo Trương Văn Hiên chọn ra ba cái tên. Cả ba người đều thi đậu, nhưng cũng không có ngươi trong đó. Ta cảm thấy kỳ lạ là làm sao lão lại quên mất ngươi. Vạn nhất ngươi không thi đậu làm sao bây giờ? Giờ ta mới hiểu được nguyên nhân. Ta nghĩ Lý thám hoa cũng chắc hẳn nắm được điều này!

Chương 285.1: Nắm được chuôi.

Lý Diên Khánh cũng nhất thời hiểu ra, hơn một năm qua Đồng Quán chẳng quan tâm gì mình. Khoa cử cũng mặc kệ hắn. Hóa ra lão đã bỏ qua hắn.

Lý Diên Khánh không khỏi cười khổ một tiếng nói:

- Ta cảm thấy thái phó nói đúng. Ông ấy kỳ thật cũng không coi trọng ta. Có thể con người ta đây từ lúc cha sinh mẹ đẻ đã không thích hợp làm quân cờ cho người khác.

Lương Sư Thành cười hờ hờ, nói:

- Thật thú vị, quan gia vốn định cho ngươi làm Trạng Nguyên, nhưng Thái tướng quốc cho rằng ngươi là người Đồng Quán, kiên quyết phản đối. Cuối cùng ngươi mới ủy khuất đứng ở vị trí thứ ba. Nếu như lão biết ngươi thực ra không phải là người của Đồng Quán, rất có thể còn sẽ gả con gái yêu cho ngươi.

- Thái phó nói đùa, học sinh hiện tại cũng không muốn cân nhắc việc hôn nhân.

- Thật sao?

Lương Sư Thành cười như không cười nhìn Lý Diên Khánh, nói:

- Lời này của ngươi chỉ sợ sẽ làm cho Sư Sư cô nương đau lòng.

Sắc mặt Lý Diên Khánh lập tức thay đổi. Hắn giật mình nhìn thẳng sang Lương Sư Thành.

Lương Sư Thành uống trà, thản nhiên nói:

- Ngay cả ta cũng phải bội phục dũng khí của Lý thám hoa. Sư Sư cô nương là nữ nhân quan gia đấy. Ai ở Biện Kinh này không biết điều đó. Biết bao vị hoàng thân quốc thích cũng không có ai dám có ý đồ với nàng. Duy chỉ có Lý thám hoa lại dám ngủ lại Sư Sư Tú Lâu tối hôm qua. Lý thám hoa thật sự là không phải người thường vậy!

Nói đến đây, ánh mắt sắc bén của Lương Sư Thành nhìn chăm chú vào Lý Diên Khánh với vẻ âm trầm lạnh lùng.

Sau lưng Lý Diên Khánh lập tức rỏ mồ hôi lạnh. Nhất định trong phủ Sư Sư có người tại giám sát bí mật nàng. Nếu không Lương Sư Thành làm sao lại biết? Đây mới là nguyên nhân thực sự Lương Sư Thành tới tìm hắn.

Lúc này, Lương Sư Thành híp mắt cười nói:

- Lý thám hoa, chúng ta lúc trước hợp tác rất vui sướng. Ta không thích sử dụng người khác như quân cờ. Ta ưa thích làm giao dịch hơn. Chi bằng chúng ta lại giao dịch một lần đi?

Chẳng trách Lương Sư Thành lại được xưng là ẩn tướng ở cuối thời Bắc Tống. Tâm cơ và bàn tay người này người bình thường quả thực không thể so sánh. Lần nào cũng chỉ một tay vừa vặn bóp trúng cổ người khác.

Lý Diên Khánh cười khổ một tiếng, nói:

- Dù cho như thế nào, ta muốn cảm tạ thái phó đã nhọc công như vậy.

- Ha ha! Tiện tay mà thôi thôi. Chu Bang Ngạn cùng Sư Sư cô nương quá thân cận. Quan gia cũng không yên lòng mà! Ta nói cho ngươi, trong phủ Lý Sư Sư từ trên xuống dưới đều là người của ta cả. Chúng giám sát nhất cử nhất động của nàng. Thực ra ta đã sớm biết việc của ngươi và Lý Sư Sư. Nếu không phải tối hôm qua ngươi vượt qua ranh giới cuối cùng, có lẽ ta sẽ tiếp tục giữ yên lặng.

- Quan gia biết không?

- Nếu như quan gia biết, ngươi còn ngồi ở chỗ này sao? Ta không nói, quan gia vĩnh viễn sẽ không biết.

Lý Diên Khánh trầm mặc một lát, nói:

- Thái phó hi vọng ta làm chuyện gì?

Lương Sư Thành lắc đầu, nói:

- Lý thám hoa, ngươi quá coi thường mình rồi đấy. Ngươi đừng coi mình là thích khách. Những việc thô bỉ kiểu đó không cần ngươi làm. Ta cảm thấy ngươi có thể làm đại sự.

Lương Sư Thành chắp tay đi tới trước cửa sổ. Lão nhìn qua ngoài cửa sổ lạnh lùng nói:

- Từ sau khi Dương Tiễn chết, quan gia đã hoài nghi và bắt đầu lãnh đạm đối với ta. Người còn không tiếc việc nâng đỡ Lý Ngạn vốn cùng võ đài với ta. Điều buồn cười là, Lý Ngạn này vẫn là người bản thân ta nhìn trúng sẽ là người nối nghiệp. Giết Dương Tiễn, gã trở thành đại nội tổng quản. Giờ gã lại muốn đối đầu với ta. Có phải ta làm chuyện ngu xuẩn khiêng đá nện chân mình hay không?

- Thái phó là muốn ta giết Lý Ngạn?

Lương Sư Thành lắc đầu, nói:

- Ta mới vừa nói rồi, không cần ngươi làm thích khách. Giết Lý Ngạn sẽ chỉ làm ta hoàn toàn bị đày vào lãnh cung mà thôi. Mặc dù ta hận không thể đem cái thứ tạp chủng đó chém thành muôn mảnh.

Ngừng một chút, Lương Sư Thành nhìn chăm chú lên Lý Diên Khánh nói:

- Ta rất rõ ràng ngươi muốn cái gì? Ta sẽ để cho ngươi muốn gì được đó. Để ngươi trở thành phụ tá đắc lực, bảo hộ ngươi không phải chịu sự trả thù của Đồng Quán. Tuy nhiên ta hi vọng có một ngày ngươi có thể báo đáp ta. Có một ngày khi ta cần quân đội bảo hộ, ngươi và quân đội của ngươi có thể xuất hiện kịp thời.

Lý Diên Khánh trầm mặc một lát, bình tĩnh nói:

- Nếu như thái phó hiện tại cần quân đội, hẳn là có người cũng sẽ đứng ra chứ!

- Là có người sẽ đứng ra, nhưng chỉ cần quan gia nói câu nào, người đó sẽ trở tay chặt đầu của ta ngay lập tức.

Lương Sư Thành bật cười lạnh lẽo, nói:

- Nhưng ngươi thì sẽ không như vậy. Ngươi không rõ cướp đi quan gia nữ nhân sẽ có vị như thế nào. Dù ngươi có ân cứu mạng, người ta cũng sẽ giết ngươi không chút do dự. Ta sở dĩ cùng ngươi làm giao dịch này, cũng bởi vì ngươi đã không còn đường có thể đi.

Lý Diên Khánh yên lặng gật gật đầu, lại hỏi:

- Thái phó cần ta lúc nào xuất thủ tương trợ?

- Ta cũng không biết, có lẽ ngày nào đó, khi Thái tử cùng quan gia sử dụng bạo lực, ta sẽ cần trợ giúp của ngươi.

- Vậy bây giờ thì sao? Thái phó dự định giúp ta thế nào?

Lương Sư Thành nhìn Lý Diên Khánh chăm chú. Lão chậm rãi nói:

- Ta nói với ngươi như vậy nhé! Ba ngày sau, Sư Sư cô nương sẽ mười tám tuổi. Quan gia đã đợi ngày này rất lâu. Một khi hắn phát hiện Sư Sư đã không còn tấm thân trinh nữ, hai người các ngươi đều không sống được. Cho nên ngươi chỉ có thời gian ba ngày. Ngươi mang nàng đi, còn lại hậu sự ta đến xử lý, thế nào? Ta không có đem ngươi làm quân cờ chứ!

Lý Diên Khánh trầm thấp thở dài, nói:

- Chúng ta làm theo như nhu cầu!

- Như vậy là đúng rồi. Giữa người và người là như vậy. Nói dễ nghe một chút thì gọi là giúp đỡ lẫn nhau. Còn nói trắng ra là thì chính là lợi dụng lẫn nhau. Chỉ là rất đáng tiếc a! Đồng Quán nhìn lầm. Mất đi nhân tài như thế này, một ngày nào đó lão sẽ hối hận.

Lương Sư Thành đi lên trước vỗ vỗ Lý Diên Khánh bả vai, nói:

- Vào cung với ta đi! Đi bảo Quảng Bình quận vương điện hạ luyện tiễn một chút.

Lý Diên Khánh trầm tư chốc lát nói:

- Cho ta về trước đã được không? Ta muốn thu xếp một chút. Sau đó ta sẽ trực tiếp tới hoàng cung.

- Ngươi muốn thu xếp cái gì?

Lương Sư Thành hỏi vẻ không hiểu.

- Thu xếp cho Sư Sư lập tức rời đi kinh thành.

Lương Sư Thành không ngờ Lý Diên Khánh quả quyết như vậy. Lão không khỏi tán thưởng cười nói:

- Ngươi quả nhiên là một người có thể làm được việc lớn.

ự, Văn học phương Đông Nguồn: vipvandan.vn, tangthuvien.com TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.