Trước mắt ở huyện Sân quân Lương Sơn có chừng năm ngàn người, do Trương Sầm cùng Quan Thắng thống lĩnh. Tuy hai người đều có thuộc hạ, nhưng tất cả đều xem Trương Sầm là chủ tướng, Quan Thắng là phó tướng.
Nhưng từ sau khi bến tàu Hoàng Hà bị quan binh phục kích, sĩ khí quân Lương Sơn đi xuống, ngay cả Quan Thắng cũng bị đả kích, vẫn buồn bực không vui.
Buổi tối hôm nay, Trương Sầm đi vào đại trướng Quan Thắng, thân binh tiến lên hành lễ, Trương Sầm nhìn nhìn đại trướng hỏi: “Tướng quân của ngươi thế nào rồi?”
Thân binh lắc đầu, “Mấy ngày nay cảm xúc không tốt lắm, luôn luôn mượn rượu tiêu sầu.”
“Để ta đi khuyên nhủ hắn.”
Trương Sầm đi đến cửa trướng, một mùi rượu đậm đặc đập thẳng vào mặt. Hắn vén màn trướng, chỉ thấy Quan Thắng ngồi ở trước bàn uống rượu một mình, hắn đi lên cười nói: “Uống rượu mà không có đồ nhắm, Quan tướng quân đang uống rượu giải sầu à?”
tuy Quan Thắng có tửu lượng tốt, nhưng dù sao đã uống cạn ba bầu rượu lớn, nên cũng có vài phần men say. Y uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, rồi đập mạnh xuống bàn, “Mắt thấy chúng ta sắp bị diệt tới nơi, trong lòng làm sao có thể không lo buồn phát cuồng!”
Câu nói đó làm cho Trương Sầm hơi hơi có chút không vui, nói: “Chẳng qua là đánh bại một trận, thương vong ngàn hơn người, Quan tướng quân làm gì như thế uể oải?”
“Không phải vấn đề bại một trận, mà là đối thủ của chúng ta!” Quan Thắng thở dài.
“Đối thủ thì thế nào? Chúng ta liên tục đánh bại bốn lần quan binh bao vây tiễu trừ, giết địch hơn mười vạn. Dương Tiễn, Cao Cầu, Lương Trung Thư…ccòn có dạng đối thủ nào không gặp? Lần này đơn giản là Chủng Sư Đạo dẫn quân, một lão tướng đã sắp xuống mồ, thì có gì e ngại?”
“Ở trên chiến trường, ta tận mắt thấy Lý Duyên Khánh, trận chiến phủ Đại Danh lần này, hắn là chủ tướng quan binh.”
“Lý Duyên Khánh!”
Trương Sầm nhướng mày, “Chính là tên kỵ xạ (cưỡi ngựa bắn tên) rất lợi hại kia?”
“Không riêng tài cưỡi ngựa bắn tên lợi hại, còn cực giỏi mưu lược. Lần này trận chiến bến tàu, hiển nhiên chính là vây thành đánh viện binh. Toàn bộ một ngàn binh sĩ chỉ có một mình ta trốn trở về, đó là do hắn nên lúc trước cùng tham gia thi đấu cung mã mới tha cho ta một lần.”
Trương Sầm vẫn chưa hiểu được, Lý Duyên Khánh bất quá chỉ là một thằng nhóc mới ra khỏi cửa nhà, còn Quan Thắng coi như là thân kinh bách chiến, làm gì đến mức sợ hãi một Lý Duyên Khánh mà trở nên sa sút tinh thần như thế!
Trương Sầm thật ra là không hiểu Quan Thắng. Nguyên bản Quan Thắng cho rằng quan trường hắc ám, hắn vĩnh viễn không có ngày ngóc đầu lên, cho nên mới chán chường, giận dữ đi theo Tống Giang.
Nhưng lần này Quan Thắng nhìn thấy Lý Duyên Khánh, hắn bỗng nhiên phát hiện quan trường thật ra còn có một mặt khác. Do hắn gặp Cao Cầu là loại chủ tướng đố kị người tài này mới bị chèn ép, nếu hắn gặp được danh tướng như Chủng Sư Đạo, hắn cũng có thể được trọng dụng giống như Lý Duyên Khánh, có thể một mình dẫn quân đảm đương một phía.
lúc này Quan Thắng mới ý thức được mình nhìn vấn đề quá cực đoan, sớm đầu hàng quân Lương Sơn, chìm đắm vào con đường làm giặc, đoạn tuyệt tiền đồ của mình. Hiện tại hắn hối hận đã muộn, nếu hắn lại đầu hàng triều đình, làm sao triều đình có khả năng chịu dùng hắn?
Trong lòng hối hận giao nhau, ý chí tinh thần sa sút, lại không thể tìm người thổ lộ phẫn uất trong lòng, lúc này mới mượn rượu tiêu sầu.
Lúc này, một binh sĩ chạy tới, kề lỗ tai đối với Trương Sầm thấp giọng nói vài câu, Trương Sầm cả kinh, vội vàng nói với Quan Thắng: “Ngoài thành có chuyện, xin Quan tướng quân đi theo cùng ta!”
“Ta… ta tuân lệnh!”
Quan Thắng đứng lên, dưới chân lại loạng choạng, Trương Sầm thấy thế trong lòng mười phần bất mãn, giận quát mấy tên thân binh của Quan Thắng: “Đưa tướng quân của các ngươi làm tỉnh rượu, lập tức đưa đến thành bắc!”
Nói xong, hắn xoay người nhanh chóng rời đi, mấy tên thân binh vội vàng đi múc nước cho Quan Thắng rửa mặt tỉnh rượu
Trương Sầm suất lĩnh mấy trăm người tới cửa thành bắc, một gã Thống lĩnh bước lên phía trước chào.
“Tình huống thế nào?”
“Khởi bẩm tướng quân, kỵ binh quân địch đã thối lui, ở ngoài thành để lại một vật.”
“Là cái gì?”
“Ty chức cũng không rõ.”
Trương Sầm đẩy tên thuộc hạ, bước nhanh tới trên thành, thò người ra nhìn lại về dưới thành, dưới ánh trăng chỉ thấy cách cửa thành chừng trăm bước có đặt một cái gì đó giống như là ngăn tủ hoặc là bàn gỗ, trên mặt còn đặt một vật phẩm tối thui, còn lại thì không thể quan sát rõ.
Trương Sầm nhìn nhìn chung quanh, cũng không thấy có kỵ binh hoặc là mai phục, nhưng hắn vẫn không dám sơ ý, mệnh lệnh một binh sĩ ngồi ở trong giỏ tre thả xuống dưới thành đi xem.
Binh sĩ chạy đi qua, một lát sau chạy trở về hô lớn: “Là một cái bàn, ở trên có đặt một cái hộp gỗ.”
“Hộp gỗ có cái gì?”
“Ty chức không rõ lắm!”
“Đem hộp gỗ đưa đến đây!”
Không bao lâu, binh sĩ ngồi ở trong giỏ tre được kéo lên, y ôm trong lòng một cái hộp gỗ. Đám binh sĩ đem hộp gỗ đặt ở trên đất, mấy chục binh sĩ cầm thuẫn bài bảo hộ Trương Sầm, Trương Sầm thét ra lệnh: “Mở hộp gỗ ra!”
Một binh sĩ thật cẩn thận dùng mũi thương đẩy ra nắp hộp, tất cả mọi người lo lắng ngồi xổm xuống, sau một lúc lâu bỗng nhiên có người hô to: “Bên trong là một cái đầu người!”
Mọi người lúc này mới nhìn kỹ lại, quả nhiên là một cái đầu người, một binh sĩ chạy tới nhấc đầu người lên, bỗng nhiên hô to, “Là Dương Đô Thống lĩnh!”
Mọi người đều sợ hãi thất sắc không ngờ đó lại là Đô Thống lĩnh Dương Hùng? Trương Sầm đẩy mọi người ra, tiến lên nhìn kỹ, quả nhiên là đầu của Dương Hùngcảnh tượng trước mặt làm cho hắn sững sờ, Dương Hùng bị giết, như vậy ba ngàn quân đội của hắn đâu?
Lúc này, Quan Thắng đi lên trước thở dài nói: ” tất nhiên Quân đội Bác Châu đã bị diệt toàn quân, Trương tướng quân, ta cũng không nói gì sai, chúng ta đã gặp đối thủ khó chơi.”
Trương Sầm hừ một tiếng, nói: “Không ai được để lộ chuyện này. Ai dám để lộ, ta lấy cái mạng nhỏ của hắn!”
Hắn xoay người đi xuống dưới thành, lập tức ra lệnh: “Bảo ưng nô tới gặp ta, ta muốn phát thư chim ưng cấp tốc cho trại chủ!”
Từ huyện Sân đến huyện Tu Thành Vận Châu cũng không xa, giữa trưa ngày kế Tống Giang đã nhận được thư chim ưng cấp tốc của Trương Sầm đưa tới. Tin Dương Hùng bỏ mình, cái này làm cho Tống Giang sợ hãi biến sắc. Lúc này Lô Tuấn Nghĩa đã đến Tề Châu tụ tập binh lực, Tống Giang lòng như lửa đốt, vội vàng đi tìm Ngô Dụng thương nghị đối sách.
Chương 404.1: Hai quân giằng co
Nét mặt Ngô Dụng rất khó coi. Trong thời gian ngắn ngủn mười ngày, binh lực Hà Bắc liền giảm mạnh một nửa, cuối cùng chỉ còn lại có năm ngàn quân đội, nhưng ngay cả đối phương cụ thể có bao nhiêu quân đội cũng không rõ ràng.
Sau một lúc, Ngô Dụng thở dài nói: “Đối phương tập trung binh lực, binh lực chúng ta lại phân tán, cho nên đối phương mới có thể tiêu diệt từng bộ phận. Hiện tại binh lực chúng ta đều tập trung ở huyện Sân, dựa vào thành vững chắc mà thủ, trừ khi đối phương có gấp mấy lần binh lực, nếu không bọn họ công không được huyện thành, cứ như vậy hình thành thế giằng co.”
Tống Giang lúc này mới rõ ràng ý tứ của Ngô Dụng, nhưng vẫn cảm thấy có chút khó hiểu liền hỏi: “Vì sao quân sư không đề nghị rút quân về bờ nam Hoàng Hà?”
“Chủ yếu là năm ngàn binh lực đối với chúng ta có ý nghĩa cũng không lớn. Nếu rút về, lúc này mới có ý nghĩa chúng ta thất bại ở Hà Bắc, ta lo lắng sẽ ảnh hưởng tới sĩ khí.”
Tống Giang khoanh tay đi vài bước, cuối cùng chấp nhận suy nghĩ của Ngô Dụng, “Quân sư nói đúng, chủ lực quan binh chậm chạp không đến, chính là đang chờ Hà Bắc chúng ta bị thua, sĩ khí bị nhục. Khi đó đại quân mới đánh tới, sĩ khí đã chiếm ưu thế. Bởi vậy có thể thấy được quả thật không thể dễ dàng buông tha Hà Bắc, tử thủ huyện Sân, nhưng ta đang suy xét, chúng ta có cần tăng binh Hà Bắc hay không?”
Ngô Dụng gật gật đầu, “Có thể tăng binh, lại thuận tiện triệu hồi Quan Thắng về. Trương Sầm nói cũng có phần cảm xúc của hắn, nhưng mặc kệ có phải là sự thật hay không, huyện Sân nên giữ lại một chủ tướng vẫn tốt hơn, tướng quân nghĩ sao?”
“Có thể. Để cho Trương Sầm toàn quyền phụ trách phòng ngự Hà Bắc!”
Tống Giang cùng Ngô Dụng thương nghị một lát, cuối cùng quyết định xuất năm ngàn quân trợ giúp huyện Sân, cũng điều hai mươi chiếc quân thuyền năm trăm thạch, vận chuyển binh sĩ qua Hoàng Hà.
….
Trời còn chưa sáng, hoàng cung Biện Kinh trong điện Đại Khánh đèn đuốc sáng trưng. Hôm nay là ngày mùng một tháng ba, mỗi đầu tháng triều đình sẽ các cử hành một lần đại triều, toàn bộ quan viên thất phẩm trở lên đều phải tham gia.
Năm rồi triều đình bị Thái Kinh nắm giữ, thường thường chỉ là một loại hình thức, chúng thần tụ cùng một chỗ, có việc thượng tấu, không việc tan triều, cho dù có thương nghị triều vụ, cũng chỉ là một ít việc nhỏ không quan trọng, trên cơ bản không mất bao nhiêu thời gian. Trời chưa sáng triều đã tan.
Nhưng từ khi Thái Kinh bãi tướng, Dư Thâm cùng Bạch Thì Trung thay phiên chủ trì đại triều, tình huống liền có cải thiện, một ít sự vụ quân chính quan trọng cũng bắt đầu xuất hiện ở trong đại triều. Ví dụ như đầu tháng hai thảo luận tình hình cứu trợ tai nạn cùng hiện trạng các nơi năm trước, mười lăm tháng hai báo cáo xây dựng Hà Bắc Tây Bắc, đầu tháng ba lại thảo luận vân chuyển lương tiền quan thương các nơi.
Hôm nay triều đình trọng điểm tập trung ở tình huống chuẩn bị thảo phạt quân Lương Sơn. Dựa theo kế hoạch, ở cuối tháng ba đại quân chủ lực triều đình đi đến tây lộ Kinh Đông, tiêu diệt loạn phỉ Lương Sơn chiếm cứ ở các châu bắc bộ Sơn Đông.
Đây là lần đầu tiên từ sau khi ý chỉ thảo phạt quân Lương Sơn đưa ra, thảo luận tình huống quân đội chuẩn bị chiến tranh.
“Khởi bẩm bệ hạ, trước mắt chuẩn bị chiến tranh tiến triển thuận lợi, năm ngày trước đã hoàn thành huấn luyện thể lực, hiện tại đang tiến hành huấn luyện quân trận, mười hôm sau có thể hoàn thành huấn luyệnsau khi động viên quân đội liền có thể đi đến Vận Châu tiễu phỉ.”
thanh âm Chủng Sư Đạo hùng tráng có lực, nghe như tiếng chuông đồng, làm mỗi một vị quan trên triều đều cảm nhận được lòng tin của hắn, “Trừ bỏ quân đội ra, các loại vật tư lương thảo cũng đã đủ. Một trăm chiếc thuyền lớn vận chuyển đang dừng ở ngoài năm trượng trên sông, một khi đại quân xuất phát, đội tàu cũng sẽ tùy thời khởi hành, vi thần sẽ dựa theo kế hoạch đúng giờ xuất binh.”
Triệu Cát khẽ gật đầu, lại hỏi: “Hà Bắc có tin tức không?”
Vài ngày trước, triều đình nhận được tấu chương của Lương trung Thư, nguy cơ thành Đại Danh đã giải, quan quân cứu viện chiến lực mười phần sắc bén, liên tục đánh bại quân Lương Sơn. Quân Lương Sơn đành phải co đầu rút cổ về huyện Sân, tin tức này làm triều đình cứ chiến là bại vô cùng hưng phấn, ngay cả Thiên tử Triệu Cát cũng chú ý tình huống Hà Bắc.
Chủng Sư Đạo tiến lên bẩm báo: “Khởi bẩm bệ hạ, đêm qua vi thần nhận được chiến báo mới nhất, Lý Duyên Khánh dẫn quân ở Liêu thành Bác Châu toàn diệt ba ngàn quân Lương Sơn, tướng Dương Hùng bị trảm. Cho đến lúc này, phỉ quân Bác Châu đã toàn quân bị diệt.”
nhất thời không khí trong triều đình nóng bỏng hẳn lên, Triệu Cát tinh thần đại chấn, vội vàng nói: “Quân tình trọng đại như thế, vì sao không còn báo sớm?”
“Vi thần mới nhận được lúc canh hai, chuẩn bị triều hội chấm dứt liền báo cho bệ hạ!”
Triệu Cát tâm tình tốt, gật gật đầu nói: “Mấy ngàn quân đội có thể tung hoành Hà Bắc, giết cho phỉ binh quăng mũ cởi giáp, thật sự là tài lương đống của trẫm, cũng là Chủng lão tướng quân dùng người có cách, hẳn nên trọng thưởng!”
Lúc này, Thái tử Triệu Hoàn nói: “Phụ hoàng có điều không biết, Lý Duyên Khánh ở Tây Hạ nhiều lần lập công lớn, nhưng không được phong thưởng gì, đối với hắn thật sự bất công, hy vọng phụ hoàng có thể tính cả chiến công Tây Hạ mà phong thưởng một lần.”
Triệu Cát cũng nghĩ tới việc này, liền hỏi: “Xu Mật Viện cùng Ngự Sử đài điều tra đã có kết quả chưa?”
Ngự Sử Trung Thừa Trình Hi bước ra khỏi hàng nói: “Ngự Sử đài điều tra đã chấm dứt, Thị Ngự Sử đang trên đường quay về. Theo vi thần được tin tức, Lý Duyên Khánh quả thật có tình huống lập công chưa báo cáo.”
“Xu Mật Viện đâu?”
Cao Thâm bước ra khỏi hàng tấu: “Khởi bẩm bệ hạ, Xu Mật Viện điều tra cũng đã chấm dứt, Diêu Trọng Bình thừa nhận công tác thống kê chiến công sơ hở, làm cho chiến công của một bộ phận tướng sĩ chưa được báo cáo, trong đó bao gồm Lý Duyên Khánh, hai ngày nữa vi thần sẽ đệ trình báo cáo chính thức.”
Triệu Cát hừ một tiếng, trước mặt văn võ cả triều hắn không tiện nổi nóng, lạnh lùng nói: “Trong vòng 3 ngày Ngự Sử đài cùng Xu Mật Viện phải đệ trình báo cáo chính thức, là ai để lọt báo cáo chiến công, phải nghiêm khắc truy tra trách nhiệm, không thể bỏ qua, bãi triều!”
Nói xong, hắn vung tay áo lên, xoay người rời đi từ cửa hông, Điện Trung Thiếu Giám hô lớn một tiếng, “Bãi triều!”