Hàn Môn Kiêu Sĩ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 3043 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 446
Gia Yến Tào Phủ

❊ ❊ ❊

Đi vào cửa lớn, đập ngay trước mắt là tòa lầu đỏ sẫm cao 3 trượng, khí thế nguy nga hùng vĩ, mái ngói xanh cong vút. Dưới ánh sáng mặt trời lấp lánh như ánh sáng của bảo thạch. Mặc dù Tống triều phân cấp chặt chẽ, nhưng mặt khác lại tương đối rộng rãi, không quá so đo hành động, trong các phủ quyền quý có rất nhiều tòa lầu cao, tòa lầu này của Tào phủ mặc dù hùng vĩ, nhưng lại kém xa Lục hạc đường của Thái kinh phủ. Lục hạc đường cao bốn trượng chín thước, đứng từ trên nhìn xuống, người giống như kiến vậy.

Mặc dù trên danh nghĩa, Tào phủ cũng là ba tiến hai viện, nhưng phòng ốc dày đặc, có khoảng hơn ngàn gian, hẻm nhỏ trong phủ chằng chịt, bốn phương thông suốt, nếu không có người dẫn đường thì rất dễ bị lạc. Yến hội hôm nay ở trung đình, chính là đặt ở dưới lầu lộng lẫy, chia làm chủ đường trong lầu và phó đường ngoài lầu

Lý Diên Khánh là vãn bối, lại không có gia thế hiển hách, cũng không phải quan to triều đình, đương nhiên chỉ ngồi phó đường. Phó đường phân thành hai khu vực đông, tây, mỗi khu có 40 bàn, chủ yếu là xem xét phân bàn theo nam, nữ. Mặc dù chia làm hai khu nhưng thực tế vẫn là liền với nhau, chỉ có điều nữ thì ngồi bên phía tây, nam thì ngồi phía đông, có thể vươn cổ nhìn, thuận tiện chọn đối tượng, hoặc là những người có tình ý thì có thể liếc mắt nhìn.

Người Tống đối với hôn nhân khá là thoải mái, chỉ cần trong cùng tầng lớp, nếu như hai bên lưỡng tình tương duyệt, báo cáo phụ mẫu xong thì có thể thành chính quả. Đối với thanh niên nam nữ, du ngoạn ngoại thành hoặc là các loại ngày tụ tập chính là cơ hội giao lưu, bồi dưỡng tình cảm.

Nhưng loại yến hội thế gia này, lại thường là thời cơ để phụ mẫu nhìn con rể hoặc con dâu, hoặc là phụ mẫu hai bên gặp mặt, chỉ cần điều kiện không quá kém, thông thường đều là vui vẻ hợp tác, hài lòng đi về.

- Diên Khách, bàn của đệ ở đây. Từ giờ đến lúc khai tiệc vẫn sớm, đệ ở trong phủ đi dạo, chỉ cần cửa không khóa đều có thể vào!

Tào Thịnh giúp Lý Diên Khánh tìm chỗ ngồi, y quả thực rất bận, liền lập tức cáo từ rời đi.

Lý Diên Khánh ngồi xuống chỗ của mình. Tống triều thình hành bàn bát tiên, một bàn ngồi tám người, mà trong chủ đường một bàn chỉ ngồi bốn người. Lý Diên Khánh ngồi xuống trước chỗ của mình, phía trước có biển tên hắn.

Hiện tại vẫn sớm, trên bàn gần như chưa có ai ngồi, chỉ có mấy ông già ngồi nói chuyện phiếm vơi nhau, còn những chỗ khác là thị nữ hoặc nô bộc đang bận rộn bày bàn tiệc.

Lý Diên Khánh liền đứng lên, thuận theo đường chính đi về phía đông, vừa rồi hắn nhìn thấy phía đông có một vườn hoa lớn, bên đó có nhiều người trẻ tuổi.

Mấy ngày nay Lý Diên Khánh cũng thuê phòng trọ, cho nên hắn cũng có hứng thú với phòng trạch. Đối với một quan nhỏ như hắn, nhiều nhất cũng chỉ có thể thuê một căn nhà 3 đến 5 mẫu, so với Tào phủ 300 mẫu, thì giống như một trời một vực, hơn nữa Tào phủ lại không thể so sánh được với Thái Kinh và Vương Phủ, càng không thể so sánh với Vương phủ Hoàng tộc. Chỉ nhìn từ gia trạch, Lý Diên Khánh đã cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Lối kiến trúc của triều Tống khác với triều Đường. Thời Đường coi trọng kiến trúc đơn giản, mà kiến trúc thời Tống lại có hai đặc điểm, một là cực kỳ tinh xảo để biểu thị độc mạo mới, hai là theo đuổi phong cách lâm viên. Từ đình Thương Lãng ở Tô Châu có thể lờ mờ nhìn ra lối kiến trúc triều Tống.

Lý Diên Khánh đi về hướng đông, hai bên trên đường đi chỉ thấy phòng trạch đều là đính vàng dát ngọc, mái hiên xanh ngọc, bốn phía tường đất phấn hồng, hai lần khắc thế lan ngọc, giống hệt động phủ thần tiên.

Qua một cây cầu cửu khúc, hắn đi vào vườn hoa lớn ở trung đình, khu vườn này ước chừng khoảng hai mươi mẫu, Tào gia dẫn một dòng sông nhỏ từ Kim Thủy vào, uốn lượn khắp cả tòa trạch phủ, lại chảy ra Kim Thủy. Nhưng mà trong phủ bởi vì có sông mà tràn đầy linh khí, hai bên bờ sông cỏ xanh biếc, hàng liễu rủ tươi tốt. Vào mùa xuân hạ, các loài hoa quý trăm hoa khoe sắc. Hiện tại, mặc dù là tháng 8, nhưng kim quế đang nở rất nhiều, cả tòa trạch phủ tràn ngập hương thơm nồng đậm của hoa quế.

Hai bên bờ của dòng sông nhỏ được tô điểm bởi các loại đình đài lầu các, từng toà hoa viên nhỏ phân bố bên trong. Lúc này đang là thời tiết chính thu, thanh niên nam nữ đang đứng bên ngoài, tụ tập thành từng đám nói chuyện vui cười. Bọn họ đều là con em của Công Huân thế gia, rất quen thuộc lẫn nhau, dễ dàng tụ tập thành một chỗ, cơ bản là đều đứng thành đám vòng tròn, riêng Lý Diên Khánh là không ai biết, chỉ có thể dạo chơi thong thả, thưởng thức cảnh sắc trong hoa viên.

- Lý hiền đệ Lý Diên Khánh!

Lý Diên Khánh dừng bước, hắn nghe thấy có người gọi tên mình vừa quay đầu lại, chỉ thấy Tào Tính đang thở hồng hộc chạy tới.

- Hóa ra là Tào huynh!

Lý Diên Khánh dừng chân, cười nói:

- Không phải Tào huynh đứng bên ngoài chỉ huy xe sao?

- Vừa tiếp nhận nhiệm vụ mới, thất thúc kêu ta đi chăm sóc hiền đệ?

- Thất thúc của huynh?

- Không phải vừa rồi cùng vào phủ với huynh sao?

giờ Lý Diên Khánh mới hiểu, hóa ra Tào Thịnh là lão thất, hắn nhịn không được cười nói:

- Huynh có bảy thúc phụ?

- Bảy người.

Tào Tính gãi đầu thở dài một tiếng.

- Ai! Có bảy thúc phụ, tức là phía sau còn một đống đệ đệ, muội muội.

Lý Diên Khánh thấy y khá thú vị, cười hỏi:

- Không biết Tào huynh có biểu tự không?

- Chưa có! Năm sau, sau khi Nhược quan mới có, huynh có thể gọi ta là tiểu tam lang, người trong phủ đều gọi ta là vậy.

- Ta cũng không có, huynh gọi ta Diên Khánh là được.

Lý Diên Khánh nhìn nam nữ trẻ tuổi đang đứng tốp năm tốp ba trong vườn hoa, hắn hơi kỳ quái hỏi thăm:

- Có câu ta không biết có nên hỏi hay không, yến hội hôm nay, dường như phần lớn đều là người trẻ tuổi, sao lại như vậy?

Tào Tính ngạc nhiên nhìn hắn một cái, cười hỏi:

- Diên Khánh thành thân chưa?

- Trong nhà có một cô tiểu thiếp, nhưng chưa lấy vợ.

- Vậy ngươi tới nơi này là đúng rồi, những thế gia chúng ta thường xuyên tụ hội, hoặc là sinh nhật mừng thọ, ngày lễ gì đó, đại khái cứ nửa năm sẽ có một lần tụ hội kiểu này. Mọi người thay phiên làm chủ, gọi là Thước Hội. Thật ra chính là sáng tạo cơ hội gặp mặt cho nam nữ trẻ tuổi, nói thông tục một chút, chính là hội ra mắt, như vậy là hiểu rồi chứ?

Chương 446.1: Gia yến Tào phủ

Lúc này Lý Diên Khánh mới chợt hiểu, khó trách đều là nam tài nữ sắc, hóa ra là hội ra mắt.

Tào Tính lại nói thản nhiên:

- Sở dĩ những thế gia công huân chúng ta có thể kéo dài trăm năm, quan trọng ngay ở đoàn kết, cơ sở của đoàn kết chính là hôn nhân. Mặc dù bên ngoài chế giễu Thước Hội của chúng ta, nhưng chúng ta hiểu rõ, không có liên hệ hôn nhân, các đại thế gia đã tan rã lâu rồi.

Lý Diên Khánh cũng hiểu được, triều Tống do quan văn làm chủ triều chính, trước có tập đoàn quan văn, sau có hoàng quyền và tập đoàn ngoại thích, những thế gia công huân này sống trong khe hẹp, họ muốn giữ được địa vị xã hội, chỉ có thể liên kếtlại, hình thành một đoàn thể có sức ảnh hưởng. Thông gia chính là lựa chọn tất nhiên của họ, điều này cũng giống như môn phiệt thế gia Tùy Đường Bắc Ngụy, chỉ là tình thế khiến họ phải đoàn kết.

Chẳng qua dưới sự xung kích của Bắc Tống diệt vong, giai tầng xã hội xảy ra biến động mạnh. Dù là Hoàng tộc, ngoại thích, hoạn quan hay là những thế gia công huân này đều xuống dốc, chỉ có tập đoàn quan văn là lớn mạnh. Tần Cối chính là người cầm lái tập đoàn quan văn lúc ấy.

Lý Diên Khánh gật đầu:

- Ta có thể hiểu được!

Tào Tính thấy hắn hiểu được, trong lòng cũng vui mừng, cười nói:

- Thật ra chúng ta cũng không khép kín như vậy, lựa chọn đầu tiên của mỗi nhà đều là Tiến Sĩ. Nếu không giành được Tiến Sĩ, chỉ có thể suy nghỉ tới dòng dõi và tài phú. Tiến Sĩ Thám Hoa giống như Diên Khánh, vừa trẻ tuổi lại chưa lấy vợ, tới tham gia yến hội lần này, sao ta có cảm giác giống như dê vào miệng cọp?

Lý Diên Khánh cũng cảm thấy vấn đề nghiêm trọng, vội vàng nhỏ giọng cảnh cáo gã:

- Không cho phép ngươi tuyên dương ta chưa lập gia đình, ta chỉ tới tham gia yến hội, ăn uống no đủ rồi rời đi, không có ý gì khác.

- Yên tâm đi! Ta tuyệt đối sẽ không lộ ra đâu.

Tào Tính cười híp mắt, gã làm sao lại để lộ được chứ? Chuyện tốt như vậy hẳn là Tào gia đi đầu, trong đầu gã bắt đầu nhanh chóng suy nghĩ, xem muội muội nào của mình có thể đánh động Lý Diên Khánh?

- Cao Sủng và Phan huynh đâu?

Lý Diên Khánh chợt nhớ tới hai người bạn của Tào Tính.

- Bọn họ… không biết bọn họ chạy đi nơi nào?

Tào Tính không yên lòng, gã còn đang suy nghĩ hai muội muội lựa chọn cuối cùng, người nào thích hợp hơn?

Đi dạo một vòng trong vườn hoa, Lý Diên Khánh hơi nhàm chán, liền cười hỏi:

- Nơi này có trò chơi gì vui không?

Mắt Tào Tính đảo quanh, lập tức nghĩ tới một chuyện, cười nói:

- Có một trò chơi rất thích hợp với ngươi, ngươi đi theo ta!

Tào Tính dẫn hắn đi về phía hậu trạch:

- Giờ đi tới hậu trạch sao?

Lý Diên Khánh thấy phương hướng không đúng.

- Không phải hậu trạch, ngươi không vào được hậu trạch, chúng ta đi văn đường!

Lý Diên Khánh mơ hồ đoán được, chắc chắn liên quan tới đọc sách.

Lúc sắp đến hậu trạch, liền thấy một đám phu nhân đang đi ra từ trong rừng hoa quê nở rực rỡ, đang cười nói đi về phía họ.

- Hỏng bét!

Tào Tính bỗng nhìn thấy mẫu thân của mình, gã không dám né tránh, đầu phải đứng ven đường.

Mẫu thân của Tào Tính là Phan thị, là dâu trưởng của Tào gia. Nhiệm vụ chủ yếu của nàng hôm nay là đi cùng một đám phu nhân. Lúc này nàng trông thấy nhi tử ven đường, liền cười nói với đám phu nhân

- Tiểu Tam lang nhà ta đang ở phía trước!

- Ơ! Nửa năm không gặp, Tiểu Tam lang ngày càng anh tuấn, nghe nói đã đính hôn với tiểu nữ nhi Thạch gia rồi?

- Đầu năm đã đính hôn rồi, qua năm sẽ chính thức cưới.

- Đáng tiếc! Ta cảm thấy Tiểu Tam lang xứng với nữ nhi của ta hơn.

Các quý phụ ồn ào, đều tán dương Tào Tính.

Phan thị nghe được vậy thì cảm thấy vui vẻ, đi tới hỏi nhi tử:

- Tại sao Tam nhi ở chỗ này?

- Bẩm mẫu thân, Thất thúc để hài nhi đi cùng khách quý.

‘Khách quý!”. Phan thị nao nao, ngẩng đầu nhìn lại Lý Diên Khánh bên cạnh, thấy hắn hết sức trẻ tuổi, không biết nha nội nhà ai, thế nào cũng không gọi được hai chữ ‘khách quý’.

- Vị nha nội này là… ?

Lúc đầu Lý Diên Khánh giả bộ như thưởng thức hoa quế, nhưng trưởng bối người ta chú ý tới mình, hắn đánh tiến tới khom mình hành lễ:

- Vãn bối Lý Diên Khánh tham kiến bá mẫu!

- Hóa ra là ngươi!

Trong đám quý phụ bỗng nhiên vang lên một giọng nói lanh lảnh.

Lý Diên Khánh biết hỏng chuyện rồi, vừa rồi hắn đã nhìn thấy thê tử của Cao Thâm, cho nên mới quay đầu đi chỗ khác ngắm hoa quê, hiện giờ vẫn bị người ta nhận ra.

Hắn ngẩng đầu, thấy Cao phu nhân mở to mắt, mặt mũi kinh ngạc nhìn mình. Hắn đánh cười khổ một tiếng, lại khom người hành lễ:

- Vãn bối tham kiến phu nhân!

Lúc đầu Cao phu nhân vẫn rất thích Lý Diên Khánh, nhưng Lý Diên Khánh gặp mặt giả ngốc khiến cho thất bại. Về sau Cao Phu nhân phát hiện chân tướng, cực kỳ oán hận Lý Diên Khánh. Nhưng con gái và con rể nàng được Lý Diên Khánh cứu ở huyện Thang Âm, khiến cho nàng tràn ngập cảm kích đối với Lý Diên Khánh. Cảm xúc trong lòng nàng đối với Lý Diên Khánh rất phức tạp, buồn bực, hối hận, cảm kích, thất vọng, đủ loại cảm xúc đan xen một chỗ.

Mẫu thân Tào Tính thấy cô mẫu biết Lý Diên Khánh, liền cười hỏi:

- Nhị cô biết vị Lý nha nội này sao?

- Ta sao có thể không biết hắn, người ta là Thám Hoa Lang Tiến Sĩ khoa cử năm ngoái.

Cao phu nhân hậm hực nói.

Đám quý phụ lập tức thốt lên. Người trẻ tuổi này lại là Tiến Sĩ Thám Hoa Lang, lập tức có mấy phu nhân vây quanh Lý Diên Khánh hỏi:

- Lý Thám Hoa đã lấy vợ chưa?

Tào Tính căng thẳng, không chờ Lý Diên Khánh mở miệng, liền lôi Lý Diên Khánh ra khỏi vòng vây của các phu nhân, liên tục nói:

- Chúng ta còn có việc gấp, các vị thẩm thẩm, xin lỗi rồi!

Gã cũng không đoái hoài chào hỏi mẫu thân, kéo Lý Diên Khánh chạy đi:

- Chạy mau! Ta đang cứu mạng ngươi.

- Tiểu Tam lang này, tại sao lại gấp như vậy, một chút lễ phép cũng không hiểu, sau này ta sẽ cẩn thận dạy dỗ hắn, để hắn bồi tội với mọi người.

Mẫu thân Tào Tính không nhịn được, vội vàng xin lỗi mọi người.

Cao phu nhân nhìn thoáng qua bóng lưng Lý Diên Khánh, nói với giọng sâu sắc:

- Ta đoán chừng vị Lý Thám Hoa này còn chưa cưới vợ, Tiểu Tam lang sợ chúng ta cướp rể!

Soạt!

Mấy chục cặp mắt hạnh cùng sáng lên, cùng nhìn về phía bóng lưng Lý Diên Khánh.

ự, Văn học phương Đông Nguồn: vipvandan.vn, tangthuvien.com TVE-4u.org
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.