Hỗn Độn Võ Thần

Lượt đọc: 1172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 815
Đệ nhất Kiếm đạo VS Đệ nhất Chưởng đạo

❊ ❊ ❊

“Cái gì? Hắn chính là Thần Huy? Trẻ tuổi như vậy, trông có vẻ còn chưa tới hai mươi lăm tuổi nhỉ?”

“Tuyệt đối chưa tới, nghe nói năm nay mới chỉ hai mươi tư tuổi mà thôi. Đừng nhìn hắn chỉ có tu vi Thiên Võ Sư bát giai, nhưng lại có thể khiến Liễu Kiếm Sinh ba người tâm phục khẩu phục, đánh bại Đông Phương Hận, thực lực của hắn tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài.”

“Trời ạ, Thiên Võ Sư bát giai mà đã có thực lực này, thật sự khiến người ta khó mà tin nổi!”

Trong nháy mắt, mọi người đã bàn tán xôn xao, sau khi biết thân phận của Thần Huy, ai nấy đều chấn động vô cùng, miệng há hốc đến mức có thể nhét vừa một cái màn thầu.

“Không biết hắn đấu với Viên Kim Hầu thì ai lợi hại hơn?”

“Chuyện này khó mà phán đoán. Nếu tên Thần Huy kia thật sự đánh bại Đông Phương Hận, thì thực lực của hắn cũng là Thiên Võ Sư cửu giai vô địch. Muốn đánh bại Viên Kim Hầu không phải là chuyện dễ dàng, dù sao thực lực của kẻ trước đã rõ rành rành, thân phận đệ nhất Chưởng đạo thế hệ trẻ Đông Châu của hắn không phải là hữu danh vô thực.”

“Đúng vậy, nhưng chuyện này chắc không phải giả, Bắc Châu đã truyền khắp nơi rồi.”

“Vậy kết quả trận chiến này thật khó mà lường trước.”

Giây tiếp theo, mọi người lại bàn tán xem Thần Huy và Viên Kim Hầu ai mạnh ai yếu, dù sao Viên Kim Hầu cũng đã nổi danh từ lâu, danh bất hư truyền.

Ngược lại, Thần Huy lại là cường giả Kiếm đạo mới quật khởi, không tận mắt nhìn thấy, dù người khác nói có chân thật thế nào đi nữa cũng không dám tin hắn có thực lực này.

Nghe tiếng bàn tán xung quanh, Viên Kim Hầu lộ vẻ đắc ý, trên mặt hiện lên nét kiêu ngạo, nhìn Thần Huy với vẻ ngạo mạn rồi nói: “Hôm nay ta phải dạy dỗ ngươi một trận cho ra trò, để ngươi biết rằng có vài người không phải là kẻ mà ngươi có thể so sánh.”

“Nhưng tuyệt đối không phải là ngươi.” Thần Huy vô cảm nói.

“Đáng ghét.” Viên Kim Hầu gầm lên một tiếng, nhảy dựng lên, quát: “Có bản lĩnh thì theo ta ra ngoài thành quyết đấu.”

“Thần Huy (đại ca Thần Huy).” Thấy vậy, Thanh Hà và Tử Hà tỷ muội vội vàng ngăn cản.

“Yên tâm, ta sẽ không bị hắn đánh bại đâu. Hơn nữa ta cũng muốn xem thử, cái danh đệ nhất Chưởng đạo thế hệ trẻ Đông Châu của hắn rốt cuộc có thực lực thế nào, xem có phải là hư danh hay không.” Thần Huy thản nhiên phất tay nói.

Nói xong, Thần Huy nhìn về phía Viên Kim Hầu nói: “Đi thôi Kim Hầu.”

“Ta cứ cho ngươi đắc ý trước, lát nữa ta sẽ cho ngươi phải hối hận.” Viên Kim Hầu nghe vậy, tức giận đến mức mũi suýt méo đi, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế, lạnh lùng nói.

Nói đoạn, trên người hắn tỏa ra từng đạo quang hồ, như mũi tên dài bắn về phía ngoài thành.

“Vút!”

Thân hình Thần Huy như rồng, lượn lờ giữa không trung rồi đuổi theo.

“Ồ——!”

Mọi người đều xôn xao, không ngờ Thần Huy lại thực sự nhận lời thách đấu.

“Chúng ta cũng ra ngoài xem thử, xem tên Thần Huy này rốt cuộc có lợi hại như truyền thuyết hay không.”

“Đúng thế, Viên Kim Hầu dù sao cũng là cường giả Thiên Võ Sư cửu giai Vũ Địa, còn hắn chỉ là Thiên Võ Sư bát giai, chênh lệch tu vi quá lớn. Ta thấy phần nhiều là hắn không muốn mất mặt trước mặt cô nương Thanh Hà của Bích Hà Môn nên mới gồng mình lên thôi.”

“Chưa nói đến điểm đó, ta lại khá tán thưởng sự gan dạ không sợ hãi Viên Kim Hầu của hắn, hy vọng hắn thực sự có thể so tài cao thấp với Viên Kim Hầu.”

Người xem thấy Viên Kim Hầu và Thần Huy ra ngoài thành quyết đấu, lập tức đi theo ra ngoài.

“Tỷ tỷ, chúng ta cũng đi xem đi.” Tử Hà nói.

“Đi.” Thanh Hà vội vàng nói.

Cùng lúc đó, tin tức Viên Kim Hầu và Thần Huy quyết đấu ngoài thành lập tức truyền khắp toàn bộ La Phù Sơn tựa như cơn gió, tức thì chỉ thấy từng bóng người bay ra khỏi thành.

Ngoài thành có một con đường lớn vô cùng rộng rãi.

Lúc này đã có hơn mười vạn người tụ tập xem trận chiến, và càng lúc càng có nhiều người kéo ra ngoài.

Chỉ thấy trên không trung, Viên Kim Hầu và Thần Huy hai người đối đầu, kẻ trước mặt vẻ mặt âm trầm, trong mắt có sát ý, còn kẻ sau lại vẻ mặt bình thản, dáng vẻ ung dung, dường như đối mặt với Viên Kim Hầu, đệ nhất Chưởng đạo thế hệ trẻ Đông Châu này, chẳng hề có chút áp lực nào.

“Hắn chính là Thần Huy?”

Một số võ giả lần đầu tiên nhìn thấy Thần Huy đều lộ vẻ chấn động, không ngờ Thần Huy lại trẻ tuổi như thế.

“Đúng vậy, chính là Thần Huy đánh bại Đông Phương Hận đó, giờ lại muốn quyết đấu với Viên Kim Hầu, đúng là nghé con mới đẻ không sợ cọp, tự cho rằng đánh bại Đông Phương Hận là có thể đánh bại bất kỳ ai.”

“Nói rất đúng, Đông Phương Hận kia chẳng qua chỉ là đệ nhất Kiếm đạo Bắc Châu. Mà Bắc Châu và Đông Châu chúng ta đều giống nhau, không lấy Kiếm đạo làm tôn, đều lấy Quyền đạo và Chưởng đạo làm bậc nhất. Thực lực của Đông Phương Hận ở Bắc Châu vào được top 20 đã là khá lắm rồi, đánh bại hắn cũng chẳng có gì đáng nói.”

“Còn Viên Kim Hầu lại khác, hắn là cao thủ đã thành danh nhiều năm, Thiên Võ Sư cửu giai vô địch. Sự tồn tại ở đẳng cấp này, trong thế hệ trẻ Đông Châu chúng ta, đều là người có thể chen chân vào top 15 đó!”

“Đúng vậy, ta thấy mười phần thì chín phần là tên Thần Huy này không phải đối thủ của Viên Kim Hầu.”

Mọi người lại bàn tán xôn xao, danh tiếng và thực lực của Viên Kim Hầu đã ăn sâu vào lòng người, còn Thần Huy lại giống như một người mới, ở Đông Châu chỉ có chút danh tiếng nhưng không được mọi người biết đến rộng rãi, tự nhiên không được mọi người đánh giá cao.

“Vù——!” Viên Kim Hầu hai chưởng mở khép, khí tức năng lượng mạnh mẽ vô song tỏa ra, càn quét bốn phương, có quang mang nuốt nhả, chưởng mang nặng như núi cao.

“Sức mạnh Tinh Thần?” Thần Huy hơi ngạc nhiên, không ngờ Viên Kim Hầu này lại tu luyện sức mạnh Tinh Thần.

Tuy nhiên, thứ Thần Huy tu luyện là sức mạnh Bắc Đẩu Tinh Thần, tuy cùng thuộc về Tinh Thần nhưng nếu xét về phẩm chất thì chắc chắn của Thần Huy cao hơn một bậc.

Cho nên hắn cũng chỉ hơi ngạc nhiên mà thôi.

“Nhóc con, để cho ngươi xem thủ đoạn của Viên Kim Hầu ta, để ngươi biết làm thế nào mà ta độc chiếm ngôi đầu ở Đông Châu này.” Viên Kim Hầu vô cùng đắc ý, bá đạo mà kiêu ngạo, chỉ là xem trọng hắn một chút thôi, chứ hoàn toàn không để Thần Huy vào mắt. Hắn tin rằng chỉ cần sát chiêu của mình tung ra, Thần Huy chỉ có nước bại trận.

“Thế sao?” Thần Huy ngạo nghễ với trời cao, đứng giữa đất trời, chỉ nhàn nhạt nói một câu, khóe miệng đã cong lên một nụ cười lạnh lẽo. Trong lòng hắn đã hạ quyết tâm phải dạy dỗ tên Viên Kim Hầu này một trận cho ra trò, làm nhụt nhuệ khí của hắn, đồng thời cũng để người tu luyện Đông Châu biết được sự lợi hại của Thần Huy hắn.

“Vút!”

Nghĩ đoạn, Thần Huy vung tay, Bắc Đẩu Kiếm rơi vào lòng bàn tay, thân hình kiếm quang chói lòa bao bọc lấy hắn, như thể Kiếm Thần giáng thế, muốn trảm yêu trừ ma vậy.

Trong trận chiến với Đông Phương Hận, Thần Huy đánh bại hắn, giành được sự công nhận của ba người Liễu Kiếm Sinh.

Hôm nay, hắn muốn dẫm lên thân thể của Viên Kim Hầu, khiến tất cả thanh niên Đông Châu đều biết Thần Huy hắn là đệ nhất nhân xứng đáng.

Vốn dĩ Thần Huy cũng đang tìm cơ hội, không ngờ vừa buồn ngủ đã có người đưa gối, tất nhiên Thần Huy sẽ không khách khí.

Tuy nhiên, Thần Huy cũng không hề khinh suất, dù sao đối thủ cũng là Viên Kim Hầu, đệ nhất Chưởng đạo thế hệ trẻ Đông Châu, kẻ tồn tại ở mức Thiên Võ Sư cửu giai vô địch. Muốn đánh bại hắn không phải là dễ dàng, hơn nữa Thần Huy cũng không biết Viên Kim Hầu này có thủ đoạn gì.

Chưa biết mới là đáng sợ, cho nên lúc bắt đầu Thần Huy không hề bộc lộ ra thực lực siêu cường.

Mà Viên Kim Hầu cũng tồn tại tâm tư như vậy, trong mắt hắn, căn bản không coi trọng Thần Huy, chỉ là một Thiên Võ Sư bát giai mà thôi, so với hắn thì quả thực không cùng một đẳng cấp đối thủ.

Những người như vậy, hắn đã không biết chém giết, đánh bại bao nhiêu kẻ rồi.

Nhưng điều khiến hắn phẫn nộ chính là Thần Huy lại dám đi cùng người phụ nữ mà mình yêu thích, quả thực là tội không thể tha.

Trong lòng hắn đã coi Thanh Hà là người phụ nữ của riêng mình.

Kẻ nào dám đi cùng với người phụ nữ của hắn, kẻ đó phải bị loại bỏ. Mà phương pháp tàn độc nhất, tất nhiên chính là trước mặt người phụ nữ này, nhục mạ hắn thật thậm tệ.

Vì vậy, trên mặt Viên Kim Hầu lộ ra nụ cười mèo vờn chuột.

Dù Thần Huy có thi triển kiếm thuật đáng sợ thế nào đi nữa, trong mắt hắn đều không đáng một xu. Còn về thanh kiếm trong tay Thần Huy, thì càng như sắt vụn đồng nát, bởi vì hắn là người tu luyện Chưởng đạo, một đôi bàn tay chính là binh khí của hắn. Mà với tư cách là đệ nhất Chưởng đạo thế hệ trẻ Đông Châu, bàn tay của hắn càng là vô kiên bất tồi.

Điểm này, Thần Huy vừa mới giao thủ với hắn đã cảm nhận được.

Trong lòng cũng thầm gật đầu, tên Viên Kim Hầu này kiêu ngạo thì kiêu ngạo thật, nhưng quả thực có tư bản để kiêu ngạo. Ý chí Chưởng đạo ở mức nhị giai, nhưng sức mạnh thể chất của hắn lại vô cùng mạnh mẽ, thế mà đạt tới đỉnh phong tam giai, thấp thoáng có dấu hiệu đột phá tứ giai.

Hắn là người có sức mạnh thể chất mạnh mẽ nhất trong số vô vàn thiên tài mà Thần Huy từng gặp.

Chỉ điểm này thôi, cũng đủ khiến Thần Huy không dám xem thường hắn.

“Phù phù phù——.” Cơ thể hắn tuy không vĩ ngạn, thậm chí là có chút gầy gò, nhưng từng tấc cơ bắp đều vô cùng cân đối. Những khối cơ bắp căng cứng thấp thoáng hiện lên dấu hiệu như muốn làm căng cả y phục. Máu huyết của hắn dường như đã có sinh mệnh, theo bàn tay lướt qua không gian mà nhảy múa, mỗi một giọt máu đều ẩn chứa sức mạnh đáng sợ, vang lên từng tiếng phù phù.

Từng đạo chưởng ngân kéo ra từ lòng bàn tay hắn, tiếng xé gió không lớn, nhưng lại vang lên có tần suất tựa như tiếng tim đập vậy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:724
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.