Hỗn Độn Võ Thần

Lượt đọc: 1172 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 880
Đột phá Cửu Giai Thiên Võ Sư

❊ ❊ ❊

Một kiếm này, ẩn chứa sức mạnh ý chí kiếm đạo tam giai của hắn, uy năng vô thượng.

Hơn nữa, còn được gia trì thêm sức mạnh thượng cổ.

Tổng hợp lại, sức mạnh tăng gấp bội, sắc bén vô song, xứng danh tuyệt đại phương hoa.

Trong chớp mắt, Thần Huy đã bị nhấn chìm.

Tiếng ầm ầm vang lên, tựa hồ như trời đất sụp đổ, mặt đất lún xuống, cỏ cây tiêu tan, sơn thạch vỡ vụn, khung cảnh tràn ngập cảm giác hủy diệt.

“Bất Hủ Bản Nguyên!”

Kiếm khí hủy diệt đáng sợ kia áp sát lại gần, Thần Huy đổ mồ hôi lạnh, gân xanh nổi lên, kinh mạch như dòng sông tuôn chảy, lập tức dùng Bất Hủ Bản Nguyên hộ thể.

Một tiếng “Xuy” vang lên.

Chỉ thấy y phục rách nát, bộ bảo giáp thượng phẩm đỉnh giai kia thế mà không thể chống đỡ được một kiếm này, bị cắt rách dễ dàng, một dòng máu tươi bắn vọt lên.

“Cái gì?”

Sắc mặt Thần Huy biến đổi dữ dội, lông tơ dựng đứng, cảm thấy chấn kinh. Bản thân không chỉ có Bất Hủ Bản Nguyên hộ thể, còn có bảo giáp thượng phẩm đỉnh cấp, cùng với nhục thân tứ giai sánh ngang thượng phẩm đê giai, vậy mà đều không thể chống đỡ nổi một kiếm này?

Bạo lui ra ngoài!

Hắn không dám nghi ngờ, nếu như bản thân không có Bất Hủ Bản Nguyên, hoặc không có bảo giáp thượng phẩm đỉnh giai hộ thân, liệu mình còn giữ được mạng không?

“Đỡ được rồi?” Trần Khôn Nam cũng kinh dị khôn cùng, thần sắc biến đổi một trận. Là người tu luyện bộ kiếm pháp này, hắn tự nhiên biết rõ sự lợi hại của nó, trừ phi là Chí Cường Giả nếu không căn bản không thể chống đỡ.

Yêu nghiệt!

Giờ khắc này, Thần Huy trong mắt Trần Khôn Nam, quả thực chính là sự tồn tại giống như yêu nghiệt.

Không thể tin nổi!

Một kiếm mà ngay cả Chí Cường Giả cũng không dám cưỡng ép chống đỡ, thế mà lại bị hắn đỡ được.

Chẳng lẽ mình thực sự không cách nào đánh bại hắn sao?

Lúc này, trong lòng Trần Khôn Nam nảy sinh một tia dao động, cái ý niệm kiên định không dời, vĩnh hằng bất biến kia, giờ phút này lại xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.

“Không, Thần Huy, ta phải đánh bại ngươi.”

Thần tình Trần Khôn Nam điên cuồng, hai mắt đỏ ngầu như máu, toàn thân như khoác một bộ huyết y, quanh thân đều có sức mạnh huyết mạch đang tuôn chảy, hắn rít gào, nắm chặt Sát Tâm Kiếm chém về phía Thần Huy.

Thần Huy là ma chướng trong lòng hắn, hắn nhất định phải đánh bại.

“Bành!”

Một kiếm cổ xưa chém xuống, Thần Huy lại bị chém lui, dưới chân xuất hiện hai vết cày.

“Ngang——!”

Trên không trung, Khí Vận Long của Trần Khôn Nam gào thét, dường như đang trợ uy cho chủ nhân.

Thế nhưng, Khí Vận Long thuộc về Thần Huy lại như bàn long vậy, đối với tiếng gào này không thèm đếm xỉa, ngay cả mí mắt cũng lười nhấp một cái.

“Hống hống hống.” Khí Vận Long gầm thét, phát tiết lửa giận trong lòng.

“Tuệ Hải Sát Lục!”

Trần Khôn Nam tóc dài bay múa, ánh mắt như kiếm, nơi nhìn qua, đều tan nát.

Một kiếm này, đăng phong tạo cực, hoàn mỹ viên mãn.

Tên là sát lục, nhưng không mang theo một chút sát lục khí tức, và dấu vết sát lục, ngược lại có một luồng vị từ bi, tựa như một vị cao tăng đắc đạo, đang cảm hóa tội nhân vạn ác.

Một mảnh kiếm quang nhu hòa bao bọc lấy Thần Huy.

“Xoạt!”

Ngay lúc này, Thần Huy đột nhiên trút bỏ Bất Hủ Bản Nguyên, tiện tay vứt bỏ bộ bảo giáp thượng phẩm đỉnh giai đã vỡ nát, để trần thân trên.

Chỉ thấy da dẻ hắn trắng nõn, trong suốt, tựa như ngọc chất, không có lấy một chút tì vết, mỗi tấc da thịt, mỗi tấc huyết mạch, đều tích súc sức mạnh bất hủ, tựa như một hạt giống sinh cơ, đang sinh trưởng phát dục.

Bất phá bất lập!

Giờ khắc này, Thần Huy cuối cùng cũng đã hiểu.

Từ khi đột phá thể chất tứ giai, Bất Hủ Bản Nguyên tiểu thành, mỗi lần giao chiến, Thần Huy đều kích phát sức mạnh Bất Hủ Bản Nguyên hộ thể, ỷ vào bảo giáp, thân xác rất khó bị tổn thương, không thể tiến thêm, đây chính là lý do vì sao thể chất mãi không thể đột phá đến ngũ giai. Đã muốn tu luyện thể chất, vậy thì không thể ỷ vào ngoại vật, phải dựa vào sức mạnh thể chất chân chính.

“Muốn phản kháng rồi sao?” Trần Khôn Nam cười lạnh nói.

“Đa tạ ngươi đã khiến ta minh ngộ.” Thần Huy mỉm cười nói.

“Ừm.” Trần Khôn Nam nghe vậy, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.

“Chiến!”

Một tiếng gầm vang lên, chỉ thấy Thần Huy hai tay nắm chặt Vô Hư Kiếm bước tới, một kiếm chứa đựng đầy đủ sức mạnh thể chất, không chút hoa mỹ chém xuống.

Một tiếng “Bình” vang lên.

Vô Hư Kiếm chém thẳng vào Sát Tâm Kiếm trong tay Trần Khôn Nam, tia lửa bắn tung tóe, kiếm quang lan tỏa, kiếm khí văng khắp nơi.

“Khách khách khách!”

Chỉ thấy cơ thể Thần Huy vặn xoắn, kinh mạch trên bề mặt cơ thể như có vạn con giun đang bò lổm ngổm, xương cốt ma sát vào nhau, khí huyết đang trùng tẩy.

Thân thể hắn, đang xảy ra biến hóa.

“Ông ông ông.”

Khí huyết trong cơ thể gầm thét, mỗi tấc nhục thân đều đang giãn nở, mỗi giọt máu tươi đều đang nhảy nhót.

Từng đạo vân họa huyết mạch từ bề mặt cơ thể Thần Huy chui ra, như những tinh linh đang nhảy múa trên bầu trời.

“Đây là cái gì?”

Trần Khôn Nam cả kinh, cảm nhận được một luồng sức mạnh đe dọa, luồng đe dọa đó đến từ Thần Huy trước mắt, vẫn đang không ngừng sinh sôi.

“Sát Lục Quy Tâm Đáo Thương Mang!”

Nhịp tim đập nhanh, Trần Khôn Nam không dám chậm trễ, miệng quát lớn, niệm ra một đoạn câu, đan điền trong cơ thể vang lên tiếng đùng đùng, như đang gõ trống ngọc vậy.

Một luồng sức mạnh thuần túy đến nguyên thủy, từ trong cơ thể Trần Khôn Nam tuôn ra, tấn công Thần Huy bằng một phương thức man rợ.

“Oanh!”

Ngay trong thời khắc sinh tử tồn vong này, một luồng khí tức mênh mông cuồn cuộn từ trong cơ thể Thần Huy xông thẳng lên trời, một đạo khí thể màu trắng bao quanh xoay tròn, như thanh vân thẳng tắp bay lên.

“Bành.”

Khoảnh khắc tiếp theo, lại một tiếng bành vang lên, truyền từ phía Thần Huy.

Đây là một sức mạnh nhục thân mang tính bùng nổ.

“Ngũ giai thể chất!”

Ngay tại giây phút này, sức mạnh thể chất của Thần Huy, đột phá ngũ giai.

Ực! Ực! Ực!

Chuyện này vẫn chưa kết thúc, đan điền trong cơ thể Thần Huy phập phồng, chân nguyên sôi trào, khí tức bốc hơi, tựa như mây trời phiêu miểu, hà quang bắn tung, kỳ quang xông lên, vân hà vụ ải, bao phủ toàn thân, khiến hắn dường như là trích tiên giáng trần.

Trên mặt Thần Huy lộ ra vẻ cuồng hỉ.

“Ầm ầm!”

Một luồng sức mạnh bá đạo, sắc bén, cường hoành, từ trong cơ thể Thần Huy bùng phát ra.

Cửu Giai Thiên Võ Sư!

Cuối cùng, vào giây phút này, Thần Huy đột phá Cửu Giai Thiên Võ Sư.

Một luồng sức mạnh khí tức thuộc về Chí Cường Giả, tỏa ra từ trên người Thần Huy, chiến khí cuồn cuộn, chiến khí liên miên, khí tức mênh mông, tựa như biển sâu vậy.

Chỉ thấy, Thần Huy mỉm cười, Vô Hư Kiếm tiện tay vung lên.

Một tiếng “Phập” vang lên.

Đòn tấn công của Trần Khôn Nam trong nháy mắt tan rã, khí hải cổ xưa kia vỡ vụn.

“Bình!”

Cơ thể hắn run rẩy, trên mặt lộ ra sự kinh sợ không thể ngăn cản, toàn thân khí huyết gầm thét, “oa” một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

Sau đó, hắn như bị trọng kích, bay ngược ra ngoài.

Trần Khôn Nam đại bại!

Đối quyết lần thứ ba, vẫn là Thần Huy chiến thắng.

Trần Khôn Nam nằm dưới đất, y phục rách nát, trên người đầy rẫy vết kiếm, máu tươi chảy ra, thảm không nỡ nhìn.

“Điều này sao có thể?”

Hắn mặt đầy mờ mịt, hai mắt không cam lòng, không dám tin, Thần Huy thế mà lại đột phá Cửu Giai Thiên Võ Sư vào lúc này, sức chiến đấu đạt đến trình độ sánh ngang Chí Cường Giả.

Điều này còn khó chịu hơn cả giết hắn.

“A!” Hắn tức giận gào thét, phát tiết oán hận trong lòng.

Thấy vậy, Thần Huy thu hồi Vô Hư Kiếm, xoay người rời đi.

“Đợi đã, ngươi giết ta đi!” Trần Khôn Nam khó khăn bò dậy, nhắm đôi mắt lại, khuôn mặt đầy vẻ quyết tử.

“Cứ thế từ bỏ rồi sao?” Thần Huy nhàn nhạt nói, “Dù là lần đầu, hay lần thứ hai, ngươi bại dưới tay ta, đều là muốn sau này đánh bại ta, sao đến lần thứ ba, ngươi lại mất đi đấu chí rồi?”

“Ta, ta….” Trần Khôn Nam nghe vậy, há miệng không nói nên lời.

“Ta đợi lần khiêu chiến tiếp theo của ngươi.” Thần Huy bình tĩnh nói.

Muốn tìm một đối thủ quá khó, nhất là đối thủ kiếm đạo.

“Thần Huy, ngươi là người mà Trần Khôn Nam ta khâm phục nhất trong đời.” Trần Khôn Nam chắp tay nói.

“Xoạt!”

Chỉ thấy hắn nhanh chóng chui vào rừng núi, ẩn giấu thân hình.

Thần Huy thấy vậy nhạt cười một tiếng, cũng hướng ra ngoài đi tới.

Trong một thoáng, Thần Huy đã bay ra ngoài nghìn dặm.

Tu vi đột phá Cửu Giai Thiên Võ Sư, Thần Huy cảm thấy thần thanh khí sảng, ngay cả lỗ chân lông cũng có thể nuốt nhả thiên địa linh khí.

Hiện tại, hắn cuối cùng cũng đã có thực lực tranh phong.

Dù đối mặt với Đông Phương Hận và những người khác, cũng dám đánh một trận.

“Không biết thực lực hiện tại của ta so với Chí Cường Giả thì thế nào?” Trong mắt Thần Huy tinh mang lóe lên, lầm bầm nói.

“Đông Phương Hận!”

Trong đầu hiện lên cái tên này, kẻ này thù dai nhớ kỹ, tâm địa hiểm độc, dù Thần Huy không đi tìm hắn, hắn cũng sẽ tìm đến Thần Huy.

Thay vì ngồi chờ chết, chi bằng chủ động xuất kích!

Nghĩ đoạn, Thần Huy quyết định đi tìm Đông Phương Hận.

Có thể giết hắn, thì không để lại hậu họa.

Thần thức phóng ra, Thần Huy tìm kiếm dấu vết của Đông Phương Hận.

“Hống, thằng nhãi loài người đáng chết, chịu chết đi!” Đột nhiên, một bàn tay Ma Thiên che trời phủ xuống, vậy mà là một tôn Nhị Giai Ám Ma Đế đang giết về phía Thần Huy.

“Tìm chết!” Thần Huy lạnh giọng nói.

“Xoạt!”

Hư Kiếm quét ngang ra, kiếm khí xông tận trời cao, vượt qua trăm trượng không gian, chém tôn Nhị Giai Ám Ma Tộc này thành hai nửa, sạch sẽ gọn gàng.

Đương nhiên, ma hạch cũng được Thần Huy thu lấy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:724
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.