Không chỉ A Phi, mà ngay cả Tả Thủ Đao cũng biến sắc theo. Chỉ thấy trong cơn mưa tầm tã ấy, các người chơi đều ngồi bệt xuống đất, dường như mất hết sức lực. Không ít người còn ôm bụng lăn lộn gào thét trên mặt đất, miệng không ngừng kêu: "Mau lấy thuốc đi, đau chết mất!" "Ai có thuốc không?", nhưng nhiều hơn cả là những tiếng chửi thề kinh điển: "ĐM".
Ba trăm người chơi gần như đã đổ rạp xuống, đứng được chỉ còn lại một hai mươi người. Những người này cũng đang hoảng loạn không biết làm sao, họ đứng giữa đám đông đang lăn lộn trông thật lạc lõng, lại vừa cô độc hoang mang, cúi người xuống định đỡ lấy đồng đội bên cạnh nhưng lại chẳng biết nên làm gì. Không ai bảo họ phải làm thế nào cả. Khi những ánh mắt cầu cứu rơi vào nhóm Bộ Hành Yên Yên, sự cầu cứu biến thành vô vọng, vì họ phát hiện ra những nhân vật cốt cán như Bộ Hành Yên Yên, Nhất Chi Mai cũng đều đã đổ gục xuống, ngồi bệt trong vũng bùn lầy với vẻ mặt đau đớn.
"Độc!", A Phi và Tả Thủ Đao nhìn nhau, trong đầu hiện lên ý nghĩ đáng sợ này.
Không còn nghi ngờ gì nữa, họ đã trúng độc. Họ bị hạ độc tập thể. Ba trăm người chơi mà chỉ có mười mấy người không sao, còn lại tất cả đều dính chiêu. A Phi không tài nào hiểu nổi, kẻ địch đã hạ độc bằng cách nào? Không màu không mùi, không dấu hiệu, không khói bụi, độc dược từ đâu mà ra? Nếu là hạ độc tập thể, tại sao hắn và Tả Thủ Đao cùng mười mấy người kia lại không sao?
"Là nước!", Tả Thủ Đao bình tĩnh nói.
A Phi ngẩn người một lát, chợt bừng tỉnh, chỉ về phía con sông nhỏ bên cạnh: "Nước sông!"
Tả Thủ Đao gật đầu. Vừa rồi bọn họ hạ trại nghỉ ngơi tại đây, không ít người đã lấy nước sông để uống. Dòng sông nhỏ này trong vắt tận đáy, mọi người tuyệt đối không thể ngờ nước sông lại bị hạ độc. Người bình thường nghĩ rằng, một con sông nhỏ không thích hợp để hạ độc, dù gì sông cũng là sông, lượng nước trong đó không thể đong đếm bằng thùng. Muốn biến cả một con sông nhỏ thành sông độc thì phải tốn bao nhiêu thuốc độc chứ? Đây không phải là con số nhỏ, hơn nữa nếu nước sông bị nhiễm độc, cá bên trong chắc chắn cũng phải gặp chuyện, đằng này ở đây không thấy con cá chết nào, chẳng lẽ đối phương đã giấu hết cá đi rồi?
Mồ hôi A Phi tuôn ra ròng ròng, nếu đúng là như vậy thì sự thâm trầm và chuẩn bị chu đáo của đối phương quả thực quá đáng sợ. Đánh đổi và tốn công tốn sức đến mức này, có phải là để quét sạch bọn họ một mẻ hay không? Nghĩ đến đây, hắn cũng chẳng còn cách nào, vội vàng cầm chắc trường thương, tung người nhảy đến chỗ Bộ Hành Yên Yên. Những đệ tử cốt cán của Nga Mi này đều đã ngồi bệt xuống đất, hoàn toàn không còn vẻ giễu cợt trước đó. Những kẻ võ công cao cường như Nhất Chi Mai, Khổ Tiểu Quả cũng trúng chiêu, nằm trên đất chẳng còn chút phong thái cao thủ nào, Phong Y Linh thì nằm ườn ra, miệng không ngừng chửi bới: "Đứa nào hạ độc bà đây?"
Mà nòng cốt của nhiệm vụ lần này, đại sư huynh phái Nga Mi - Bộ Hành Yên Yên - sắc mặt tái nhợt, nhưng trong ánh mắt lại ẩn chứa sự hoảng sợ không thể kiềm chế.
"Thế nào, có cử động được không?", A Phi hỏi câu đầu tiên.
Bộ Hành Yên Yên lắc đầu: "Hệ thống báo nội lực bị phong ấn, trạng thái cơ thể hư nhược, không thể sử dụng bất kỳ võ công nào. Kéo dài... kéo dài mười phút."
A Phi kinh hãi: "Mười phút... có bị mất máu không?"
"Không mất", Bộ Hành Yên Yên trả lời.
A Phi nghe xong lại càng kinh hãi, không mất máu thì sẽ không chết, trừ khi có kẻ thừa cơ tấn công. Chỉ cần trong mười phút này có kẻ ập đến, ba trăm người này gần như không có khả năng phản kháng. Nghĩ đến đây, tim A Phi đập loạn, hắn lớn tiếng: "Tả Thủ Đao, còn những anh em đang đứng, mau tập trung lại đây, cẩn thận có kẻ đánh lén!"
Không cần A Phi phải nói, mọi người trong lòng sớm đã nghĩ đến điểm này, nhưng khi không có ai chỉ huy... Câu nói của A Phi bỗng chốc trở thành ngọn hải đăng. Mười mấy người đang đứng đều rút vũ khí ra chạy tới, bao vây lấy Bộ Hành Yên Yên. Cô ta là mục tiêu của nhiệm vụ lần này, chỉ cần cô không chết, nhiệm vụ sẽ không thất bại, đạo lý này ai cũng hiểu. A Phi nhìn qua, mười mấy người, mười nam tám nữ, cộng thêm hắn và Tả Thủ Đao, vừa đúng hai mươi người.
Hiệu quả của liều độc này thực sự quá tốt, biến đội ngũ ba trăm người trong chớp mắt thành một đội nhỏ chỉ còn sức chiến đấu của hai mươi người. Đúng lúc này, mưa càng lúc càng lớn, trời đất một mảng tiêu điều, tầm nhìn phía xa không thể nhìn rõ, cứ như cảnh trong phim vậy, nơi nơi đều toát lên vẻ quỷ dị.
A Phi tim đập thình thịch, quay đầu nói: "Huynh Tả Thủ Đao..."
Tả Thủ Đao "xoảng" một tiếng rút trường đao ra, ánh mắt đảo một vòng, chằm chằm nhìn vào một cái cây lớn phía bên trái. A Phi nhìn theo, ở đó chẳng có gì cả, chỉ có cảnh mưa gió cây lay. Nhưng A Phi biết Tả Thủ Đao nhất định sẽ không hành động vô căn cứ, thế là hắn vận nội lực vào tai, cố gắng lắng nghe phía đó. Quả nhiên, trong tiếng gió mưa, dường như có tiếng bước chân "bạch bạch", tiếng bước chân hỗn loạn chẳng khác nào vô số người đang chạy tới.
"Có người tới!", A Phi hét lên, chỉ về hướng đó.
Mọi người hoảng loạn, ánh mắt đều đổ dồn về phía đó. Không chỉ hai mươi người này, những người nằm trên đất cũng quay đầu nhìn lại. Phong Y Linh đã không còn rên hừ hừ nữa, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn về phía đó, không biết đằng sau cái cây sẽ xuất hiện đối thủ như thế nào. Vài nhịp thở sau, một bóng người không phụ sự mong đợi từ từ xuất hiện, dẫm lên nước từng bước đi tới.
Nón lá, áo tơi, một thanh trường kiếm cầm trong tay. Người đó xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, nón lá che khuất khuôn mặt hắn, nước mưa chảy dọc theo áo tơi, chảy xuống thanh kiếm, chảy vào trong lòng mọi người.
Tim mọi người đều treo lên tận cổ họng, cảnh tượng này thực sự quá kích thích, quá "giang hồ". Chỉ trong những bộ phim võ hiệp cổ điển mới xuất hiện khung cảnh như thế này: sát thủ bước ra từ trong mưa, giữa trời đất chỉ còn lại thanh kiếm đó. Đây là thanh kiếm giết người, đây là thanh kiếm đoạt mệnh, đây là một thanh kiếm rất "giang hồ".
"Cần phải ngầu vậy không!", A Phi gần như rên rỉ nói, một luồng khí thế trong ngực hắn bị đốt cháy. Đây là chốn giang hồ mà hắn hằng mơ ước, đây là khung cảnh mà hắn ngưỡng mộ nhất.
Hai mươi người đồng loạt rút vũ khí, đối mặt với gã vừa bước ra từ trong mưa. A Phi còn đang nóng lòng muốn thử, nghĩ xem tên đó sẽ tấn công như thế nào. Sau khi xuất hiện, người đó dừng lại cách mọi người vài chục mét, ánh mắt hắn xuyên qua nón lá nhìn mọi người vài cái, bỗng chốt cất giọng khàn khàn: "Bộ Hành Yên Yên, ta nhận lời ủy thác của người khác tới giết ngươi."
Dù đang ngồi trong bùn lầy, dù đã trúng độc, đại sư huynh phái Nga Mi vẫn phong thái không giảm, dõng dạc nói: "Các hạ là ai, có thể cho biết đại danh?"
Người đó cười một tiếng: "Ta là một sát thủ, sát thủ khi giết người thì không có tên, chỉ có giao dịch."
Bộ Hành Yên Yên nói: "Đã là giao dịch thì chắc chắn bàn được, huynh đệ cứ ra giá, người kia trả ngươi bao nhiêu để giết ta, ta trả gấp mười lần cho ngươi."
Sát thủ cười hì hì: "Ngươi không trả nổi đâu." Nói xong câu này, hắn lại nói tiếp: "Đừng hòng trì hoãn thời gian, mười phút là đủ để giết ngươi rồi."
A Phi không thể nhịn được nữa: "Đừng có nói khoác, chúng ta đông người thế này, ngươi chỉ có một mình, làm màu cái gì!"
Người đó khựng lại, ngập ngừng một lát mới nói: "Ta tuy chỉ có một mình, nhưng cũng chỉ giết một người."
Mọi người đều biết hắn muốn giết ai, nên vô thức dồn lại phía Bộ Hành Yên Yên. A Phi trong lòng vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ sát thủ mình gặp nhiều rồi, hầu hết đều nấp trong góc khuất, bất ngờ hiện thân một kích đoạt mạng, đâu có ai quang minh chính đại lộ diện, chỉ mặt gọi tên nói muốn giết một người như thế này. Chẳng lẽ hắn thật sự tự tin đến vậy, một mình có thể dưới sự bảo vệ của hai mươi người này mà ra tay hạ sát Bộ Hành Yên Yên?
Ngay khi A Phi đang nghi ngờ, bên tai hắn lại truyền đến một trận tiếng động xào xạc, nhưng là từ đám cỏ bên kia. Nếu không phải A Phi vẫn duy trì trạng thái vận nội lực vào tai, có lẽ thật sự đã không nghe thấy. Trong lòng hắn chợt lóe lên một ý nghĩ, lập tức giật mình.
Hầu như là phản xạ có điều kiện, hắn tung người nhảy sang bên trái Bộ Hành Yên Yên, hét lớn: "Cẩn thận bên trái có người đánh lén!"
Dứt lời, từ trong bụi cỏ liền truyền đến một trận tiếng vo ve, vô số điểm đen phá vỡ sự cản trở của nước mưa, xoay tròn, phát ra tiếng rít chết chóc, lao thẳng về phía nơi Bộ Hành Yên Yên đang đứng.
Ám khí!
A Phi không phải lần đầu tiên nhìn thấy cuộc tập kích ám khí quy mô lớn như thế này, hôm hắn tỷ thí với Hùng Hán Tử, chính là đã được thấy sự lợi hại của ám khí Đường Môn, thế là hắn không chút suy nghĩ dùng chiêu "Già Phong Đang Vũ", để phòng ngừa vạn nhất, hắn vận hai lần nội lực thi triển "Phân Quang Thác Ảnh", che chắn toàn bộ vùng diện tích lớn trước mặt.
Trong tiếng keng coang loạn xạ, vô số người kêu lớn, dường như đã bị ám khí bắn trúng. Còn A Phi thì cảm nhận được sự chấn động của trường thương và lực đạo truyền đến từ ám khí, hắn có cảm giác đợt ám khí này đã bị chặn lại, Bộ Hành Yên Yên phía sau hắn hẳn là vô sự.
Quang hoa thu lại, tựa như con công xòe đuôi trong mưa thu lại lông vũ. Đất đai đầy vết xước, tựa như vừa bị bão quét qua. Người chơi vốn đã trúng độc, đợt tấn công ám khí này tuy A Phi đã chặn được một mảng trước mặt, nhưng những người đang nằm trên đất kia không thể tránh khỏi, ngay lập tức có người hóa thành ánh sáng trắng, rốt cuộc đã mở ra cánh cửa tử vong đầu tiên của nhiệm vụ.