Hồng Anh Ký

Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 192
Thoát thân

❊ ❊ ❊

Dẫu cho A Phi có nghệ cao nhân gan dạ, đứng trước biển người như vậy cũng đành bó tay. Hơn nữa, cái gọi là "nghệ cao nhân gan dạ" của hắn vẫn chưa qua kiểm chứng thực chiến đầy đủ, A Phi chẳng hề muốn cùng lúc so tài cao thấp với cả trăm ngàn người chơi để kiểm chứng bản lĩnh của mình. Đừng nói là hắn, dù cho Đại Kiếm Thần hay Vân Trung Long đứng ở đây, cũng đều sẽ mềm nhũn cả chân. Ngoài chữ "chạy" ra thì không còn cách nào khác.

Thế là A Phi hét lớn một tiếng, dứt khoát quay người bỏ chạy. Phía sau hắn còn kéo theo Thu Phong Vũ, tốc độ tự nhiên không thể nhanh nổi. Chúng nhân dao kiếm cùng vung lên, A Phi đã cảm nhận được luồng hơi lạnh từ phía sau truyền tới, trong khi Thu Phong Vũ lại la hét om sòm, không biết là vì hưng phấn hay vì sợ hãi. "Keng keng" hai tiếng, gắng gượng đỡ được một đao một kiếm, cánh tay trái của A Phi lại có thêm hai vết thương nữa, hai nhát này không phải là vết thương xoàng, thương thế của A Phi bắt đầu chuyển từ nhẹ sang nặng.

"Làm sao bây giờ?", Thu Phong Vũ hét lớn. A Phi trong lúc bận rộn đáp trả một câu: "Sao tôi biết được... Á!", lời chưa nói dứt, sau lưng hắn đã trúng thêm một phi tiêu, chỗ cắm phi tiêu đang rỉ máu xèo xèo, A Phi liên tục kêu lên: "Xong đời rồi! Nhát này chắc phải treo máy mất!"

Thu Phong Vũ thở hổn hển nói: "Anh A Phi, treo máy thì treo thôi, dù sao cũng là trò chơi mà. Hôm nay chơi thật là kích thích!", A Phi lại không cam lòng nói: "Cô treo máy thì đương nhiên chẳng sao, tôi thì không được! Chết một lần là độ thuần thục võ công tổn thất rất lớn, sắp đến Hoa Sơn Luận Kiếm rồi, tôi không muốn lui bước vào thời điểm mấu chốt này. Cô leo lên lưng tôi đi!"

Thu Phong Vũ do dự hồi lâu, mếu máo: "Em mà đỡ ám khí cho anh thì chẳng mấy chốc cũng treo máy thôi. Thế này chẳng có ích gì cả!" A Phi nổi giận, quát: "Ai bảo cô đỡ ám khí cho tôi? Mau lên!", ngay sau đó A Phi làm một tư thế chống tay chân xuống đất, giống hệt một con chó. Thu Phong Vũ vẻ mặt kỳ quặc, e thẹn nói: "Anh A Phi, em lớn thế này rồi, trò chơi cưỡi ngựa hồi nhỏ sớm đã không chơi nữa." A Phi hộc ra một ngụm máu, đao kiếm phía sau đã tới trước mắt, nào còn thời gian giải thích, tay trái vơ lấy kéo Thu Phong Vũ lên lưng, hô một tiếng: "Bám chặt vào!", rồi lập tức khởi động tuyệt học khinh công.

Người chơi vừa đuổi kịp, đang lúc vui mừng sửa soạn tung một kiếm đâm tới, nào ngờ thân hình "Khổ Mệnh A Phi" khẽ động, thoáng cái đã biến mất trước mắt. Tất cả mọi người kinh hãi, có kẻ thốt lên: "Hệ thống hack rồi", "Công phu gì thế này", ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Thu Phong Vũ đang nằm sấp trên một sinh vật giống như con ngựa đang phi nước đại, mà sinh vật giống như "ngựa" kia ngoại hình kỳ quái, tần suất di chuyển của tứ chi nhanh đến mức nhìn không rõ, nhưng cái khí chất phong lưu ấy đã tố cáo thân phận của nó, chính là cao thủ đời thứ nhất - Khổ Mệnh A Phi.

Người chơi ban đầu ngẩn người ra, rồi sau đó có kẻ "há" một tiếng, đứng đờ ra tại chỗ. Càng nhiều người hơn phát ra những tràng cười sặc sụa không thể kìm nén, thật sự là cười đến đau cả bụng. Vấn đề là người chơi vẫn phải tiếp tục đuổi theo, có kẻ vừa cười lớn vừa chạy được vài bước, lại không thể không dừng lại ôm bụng thở dốc lăn lộn tại chỗ, cảnh tượng chúng sinh muôn vẻ, đủ loại người đều có. Kẻ thì ôm bụng thở hồng hộc liên tục xua tay, kẻ thì cố nén xúc động muốn cười, mặt mày tím tái vung vẩy vũ khí miễn cưỡng đuổi theo, kẻ thì đơn giản là bị dọa cho sững sờ, mất đi động lực tiếp tục hội đồng, lẩm bẩm một mình.

"Cái quái gì thế?", đây là ý nghĩ đầu tiên của hầu hết người chơi.

Nhưng dù sao đi nữa, A Phi cũng đã mang theo Thu Phong Vũ kéo giãn được một khoảng cách với đám đông đang đuổi theo. Thu Phong Vũ hưng phấn hét lớn, cười ha ha nói: "Anh A Phi, chạy nhanh hơn chút nữa đi!", A Phi âm thầm hộc máu, nhưng dưới áp lực sinh tồn, lại càng bộc phát nội lực gấp mấy lần bình thường, dưới chân sinh phong... phải nói là bốn chân sinh phong, vèo một cái đã vọt ra xa, thế này đám đông lại càng không đuổi kịp, mọi người chửi bới ầm ĩ, nhưng cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn "Khổ Mệnh A Phi" như con chó đột phá vòng vây, hình ảnh duy nhất còn đẹp mắt, chỉ là Thu Phong Vũ đang ngồi trên lưng A Phi, lúc này khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đang đỏ bừng, bộ dáng đầy vẻ hưng phấn.

"Cái gã Khổ Mệnh A Phi này, ối dào, cười chết tôi rồi!"

"Đây là công phu gì? Ngũ Cầm Hí à?"

"Ngũ Cầm Hí có phải là võ công không vậy?"

"Đương nhiên rồi, võ học do danh y Hoa Đà đời thứ nhất sáng tạo ra."

"Nhưng trong Ngũ Cầm Hí có đoạn mô phỏng con chó à?"

"Chắc là có đấy... không thì ông giải thích thế nào?"

"Tiếc thật, Đồ Long Đao đã bị hắn mang đi rồi!"

"Ái chà, sao tôi thấy cô bé trên người hắn trông quen quen nhỉ!"

"Đương nhiên quen rồi, đó là tiểu mỹ nữ mới gia nhập Hoa Sơn Phái chúng ta, tên là Thu Phong Vũ. Đại sư huynh đối xử với cô ấy khá tốt, chết tiệt, sao lại đi chung với cái gã Khổ Mệnh A Phi này rồi."

"Khổ Mệnh A Phi, hắn có thôi đi không cơ chứ! Lần trước cướp mất Hồ Ly Tinh, lần này lại muốn mang đi tiểu mỹ nữ của Hoa Sơn. Mẹ kiếp, tôi phải giết hắn!"

"Đừng đứng đây gào thét nữa, mau về báo cho Đại sư huynh đi. Tin tức Đồ Long Đao xuất thế rất nhanh sẽ lan truyền khắp giang hồ. Đến lúc đó người tới chia một miếng bánh chắc chắn không ít đâu."

"Nói đúng lắm, phải đi báo cho Đại sư huynh thôi!"

... đã chạy xa không thấy tăm hơi đâu, A Phi tự nhiên không hề hay biết mình sắp phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng lớn hơn. Số phận luôn khiến người ta kinh ngạc như vậy, có lẽ chỉ là một câu nói bâng quơ của ai đó, đã kết nối Đồ Long Đao chưa từng xuất hiện với Khổ Mệnh A Phi. Lúc này nếu truy nguyên lý do ban đầu, e rằng đã không còn cách nào chứng thực. Khổ Mệnh A Phi giờ đây đã nằm trên đầu sóng ngọn gió, mấy triệu người chơi chỉ trong một thời gian ngắn đã ghi nhớ cái tên A Phi thật sâu trong lòng. Trong mắt mọi người, công thức: Khổ Mệnh A Phi = Đồ Long Đao, đã trở thành đáp án của một phương trình.

------《Hồng Anh Ký》------

"Anh đang ở đâu?"

Trên một ngọn núi nào đó. Hộp tin nhắn của A Phi đã nổ tung, bất kể là người quen hay không quen, đều gửi tới câu hỏi này. A Phi dở khóc dở cười, dứt khoát không thèm xem tin nhắn hệ thống, xóa sạch tất cả. Sau đó ngồi bệt xuống đất lau mồ hôi.

Thu Phong Vũ cười tủm tỉm bôi thuốc cho hắn, vừa nói: "Anh A Phi, khinh công của anh lợi hại thật!", A Phi lườm nguýt nói: "Lợi hại? Lợi hại mà tôi còn bị thương nặng thế này đây! Hôm nay đúng là mọi sự bất lợi, trước khi ra cửa lẽ ra tôi nên xem lịch vạn niên, từ trước tới giờ chưa từng bị nhiều người chém như vậy, á, cô nhẹ tay thôi!"

Thu Phong Vũ thắt nút băng gạc y tế trên người hắn, cười nói: "Đây có phải là Thần Hành Bách Bò không? Tuy tư thế hơi khó coi một chút... hi hi, nhưng uy lực không hề giảm sút. Đây chắc cũng là tuyệt học nhỉ, anh A Phi, giờ anh có hai bộ tuyệt học rồi, trên giang hồ cũng hiếm thấy lắm đấy! Lần Hoa Sơn Luận Kiếm này, anh nhất định sẽ nổi danh thiên hạ!" A Phi thở dài, nói: "Giờ tôi đã nổi danh lắm rồi. Trên giang hồ hiện tại còn ai không biết đại danh của tôi? Tôi thực sự phát hỏa rồi đây, sao lúc nào cũng liên quan tới Đồ Long Đao thế không biết? Kỳ Kỳ, cô mau off game đi, đừng có lảng vảng trong game mãi, dù sao cũng ảnh hưởng đến việc học."

Thu Phong Vũ lè lưỡi, nói: "Biết rồi. Chắc cũng đến giờ hẹn với mẹ rồi, em off game trước đây. À đúng rồi, mẹ bảo tối nay anh đến ăn cơm, lâu lắm rồi anh không tới."

A Phi không nói gì chỉ xua xua tay, Thu Phong Vũ gật đầu rồi rời khỏi game. Trên ngọn núi lúc này chỉ còn lại một mình A Phi, một cơn gió thổi qua khiến A Phi rùng mình, chợt cảm thấy lành lạnh. Hắn thở dài, kiểm tra trạng thái hệ thống, nhận ra mình vẫn đang ở tình trạng trọng thương, muốn hồi phục hoàn toàn ít nhất cần vài tiếng đồng hồ nữa. Hiện tại không thể vào thành Tương Dương tìm bác sĩ được, hắn tin rằng chỉ cần mình lộ diện, chắc chắn sẽ bị vô số người đánh thành cái sàng.

"Haizz, rốt cuộc thì có liên quan gì tới Đồ Long Đao chứ?", A Phi thở dài lần thứ N, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn bầu trời không một bóng mây. Bầu trời trong game vốn luôn thay đổi, hiếm khi có thời tiết đẹp thế này. Nhưng A Phi chẳng có tâm trạng nào để thưởng thức cảnh đẹp vạn dặm một màu này, trong lòng hắn chính là mưa dầm kéo dài.

"Liên quan thì đương nhiên là có!"

Một giọng nói bất ngờ vang lên từ phía xa, A Phi toàn thân run lên bần bật. Nhảy dựng lên mở to mắt nhìn qua, chỉ thấy một bóng người từ sau gốc cây cổ thụ chậm rãi bước ra, người nọ dáng người cao gầy, trong tay lại xách theo một thanh đại đao lạnh lẽo. A Phi cứng đờ cả người, ánh mắt chậm rãi di chuyển lên khuôn mặt người đó, sau khi nhìn rõ, bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm.

"Hóa ra là cô", câu này nói ra vô lực, A Phi trong lòng nhẹ nhõm, rồi lại nằm xuống.

Người nọ bước lên vài bước, nhìn A Phi từ trên xuống dưới, nói: "Sao nhìn thế nào cũng không thấy trên người anh có Đồ Long Đao. Này, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?"

A Phi ánh mắt đờ đẫn nhìn bầu trời, nói: "Tôi mà biết chuyện gì xảy ra thì đã không bị chém ra thế này rồi. Cô tới làm gì, Tả Thủ Đao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:181
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.