"Ngươi muốn đi đâu?"
"Muốn nhập Vô Cùng môn."
"Ha ha ha, hay cho một câu muốn nhập Vô Cùng môn, nên nhập vào môn hạ của ta."
"Vì sao?"
"Đạo sinh một, một sinh hai, hai sinh ba, ba sinh vạn vật, bần đạo chính là ba, là cái vô cùng của Đạo."
"Đệ tử Quảng Thành Tử bái kiến lão sư."
---❊ ❖ ❊---
"Quảng Thành Tử trở về, muốn nhập Vô Cùng môn." Đạo nhân cười lắc đầu, "Đào hoa trên Đào Sơn năm đó, nở thật đẹp a!"
"Sư tôn, người đang lo lắng cho sư đệ sao?" Đạo nhân lớn tuổi hơn hỏi, giọng điệu có chút sa sút.
Đạo nhân cười cười, "Người tốt tự có trời phù hộ, vi sư không lo."
"Sư tôn chẳng phải nói sư đệ chuyến này đi chắc chắn sẽ gặp nhiều nguy nan sao?"
Đạo nhân mỉm cười: "Nam Cực, đại sư bá của con có một câu nói rất hay, họa là nơi dựa của phúc, phúc là nơi ẩn nấp của họa, phúc họa của sư đệ con, ở tại trời, ở tại mệnh, chứ không nằm ở vi sư."
Nam Cực dường như có điều ngộ ra, hồi lâu sau, hướng về đạo nhân cúi đầu hành lễ: "Đệ tử thụ giáo."
Đạo nhân không biết nghĩ tới điều gì, sắc mặt hơi biến đổi, sau đó lại thở dài một tiếng.
Nam Cực đạo nhân khẩn trương hỏi: "Sư tôn vì sao thở dài? Có phải Nam Cực khiến người thất vọng rồi không?"
Đạo nhân lắc đầu, nói: "Không phải tại con, chỉ vì vi sư quên nhắc nhở sư đệ con một chuyện quan trọng."
"Vậy đệ tử đi đuổi theo sư đệ về." Nam Cực đạo nhân vội vàng nói.
"Thôi vậy." Đạo nhân xua tay nói, "Thiên ý như vậy, không cần cưỡng cầu."
Chuyện mà kẻ đã trảm tam thi, tu vi gần như Thánh Nhân như ông cũng có thể quên, chính là thiên ý.
"Nam Cực à! Côn Lôn trên dưới chỉ còn lại hai thầy trò chúng ta." Đạo nhân nhìn mấy đóa phù vân cô quạnh nơi chân trời, hơi lộ vẻ tiêu điều nói một câu.
"Sư tôn... người... người có phải nhớ đại sư bá và sư thúc rồi không?" Nam Cực luôn hầu hạ bên cạnh đạo nhân là người hiểu rõ nỗi áy náy trong lòng thầy mình nhất.
Đạo nhân im lặng cười khổ một tiếng, Tam Thanh phân gia, một người hành tẩu nhân tộc, một người viễn chinh hải ngoại, một người đi xa hơn một người, thiên nhai hải giác, lòng đã xa, Đạo cũng xa rồi.
---❊ ❖ ❊---
Phía đông Bột Hải, chẳng biết cách bao nhiêu ức vạn dặm, có một đại hác, thực ra là cốc không đáy, phía dưới không đáy, tên là Quy Khư.
Nước bốn biển không ngừng chảy vào Quy Khư, nước Quy Khư lại không tăng thêm một phân, không giảm đi một hào, chỉ vì Quy Khư trên tiếp Thiên Hà, dưới thông Cửu U, là nơi vạn thủy hồi lưu.
Trong Quy Khư có năm tòa thần sơn: Đại Dữ, Viên Kiều, Phương Trượng, Doanh Châu, Bồng Lai.
Năm tòa thần sơn, núi với núi, trên dưới chu quanh ba vạn dặm, cách nhau trăm vạn dặm, thần sơn không gốc, phiêu hốt bất định, chỉ có Phù Tang Đại Đế Đông Vương Công từng hợp sức chúng tiên định trụ được Bồng Lai, bốn tòa thần sơn còn lại vẫn chưa từng hiện thế.
Thỉnh thoảng có đại năng vào biển tìm núi, hoặc trăm năm, hoặc ngàn năm, không một ai nhìn thấy, có lẽ là thời cơ chưa tới, có lẽ là chủ nhân của nó chưa đến, cuối cùng đều là công dã tràng.
Giữa thiên địa mịt mờ, trên làn khói sóng bao la, một chiếc thuyền nằm ngang trôi nổi, trên chiếc thuyền cô độc đơn sơ, một vị khách đang câu cá một mình.
Người câu cá đầy vẻ phong sương đã phiêu bạt mấy chục năm, cần câu trong tay hắn không đổi, nhưng mồi trên lưỡi câu dưới nước không biết đã thay bao nhiêu lần, hôm qua là một con rồng, hôm nay là một con giao long.
"Ục ục... ục ục..."
Nơi thả câu, nước biển cuồn cuộn, nước máu trào ra, loáng thoáng có tiếng giao long ai oán truyền ra từ dưới nước, người câu cá lại nhắm nghiền hai mắt, dường như không hay biết, cứ như vậy không biết đã qua bao lâu, người câu cá như tỉnh mộng mà kéo cần câu, lưỡi câu ra khỏi mặt biển, câu vẫn là câu, nhưng mồi đã mất rồi.
Người câu cá chẳng hề để ý mà vươn vai một cái, đột nhiên, hắn rung tay, lưỡi câu trong tay phá không mà ra.
"Xoẹt"
Dây câu xẻ bầu trời làm đôi, Thanh Y câu khách đã xuất hiện trong khe nứt, cần câu trong tay hắn hóa thành lợi kiếm đâm ra.
"Soạt"
Một phiến sáu màu hà quang vừa mới quét bay lưỡi câu phi kiếm hung hiểm vô cùng kia, thanh trường kiếm còn nguy hiểm hơn đã tới.