"Nhị trưởng lão, đa tạ người vừa rồi tương trợ, giúp ta dẫn dắt thiên lôi, đánh lạc hướng tên phản đồ Bạch trưởng lão." Khi Nhậm Vân Tông dẫn Vân Thiên Vũ và những người khác bước vào chính điện, thấy Nhị trưởng lão mặc trường bào màu đen rộng thùng thình đang ngồi đợi trong đại điện từ sớm, liền nhẹ giọng cảm ơn.
"Chuyện đó không có gì, nhưng Nhậm Vân Tông, ta có điểm không rõ, vì sao ngươi không bắt giữ hắn, lấy được ký ức trong não hắn, mà lại để hắn tự sát trước mặt mọi người?" Nhị trưởng lão có chút lười biếng dựa vào lưng ghế, khó hiểu hỏi.
"Bởi vì vừa rồi trong não Bạch trưởng lão, ta phát giác ra khí tức của cổ trùng, cho dù ta cưỡng ép xâm nhập vào linh hồn hắn cũng không thể biết được thông tin chân thực, cho nên ta mới để hắn tự sát, như vậy ít nhiều cũng khiến Thiên Vu giáo có chút kiêng dè chúng ta." Nhậm Vân Tông nói ra mục đích thực sự của mình.
"Cổ trùng? Tại sao trong não lão Bạch lại có cổ trùng? Chẳng lẽ lão Bạch đã sớm xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vẫn luôn bị cổ trùng chủ đạo ý thức?" Hắc trưởng lão trong lòng vẫn luôn đau xót cho cái chết của Bạch trưởng lão, trợn to mắt, phẫn nộ hỏi.
"Ừm, Bạch trưởng lão hẳn là đã sớm xảy ra chuyện ngoài ý muốn, xem ra tin tức mà Thiên Tông Đạo Viện ta điều tra được mấy năm trước không hề sai, Thiên Vu giáo có quan hệ với Vu tộc thần bí của Đại Hạ vương triều." Nhậm Vân Tông khẽ gật đầu nói.
"Vu tộc." Nghe Nhậm Vân Tông nhắc đến Vu tộc, lông mày Vân Thiên Vũ hơi nhướng lên, mà các vị trưởng lão cảnh giới Đạo Tôn của Thiên Tông Đạo Viện khi nghe đến Vu tộc, tất cả đều rơi vào trầm mặc.
"Nhậm Vân Tông, lúc ta đột phá Nhất cấp Đạo Tiên, ngươi không che giấu khí tức đột phá của ta, có phải là cố ý muốn mượn tay Bạch trưởng lão để truyền đạt thông tin ta đột phá cho Thiên Vu giáo không?" Nhị trưởng lão đang trầm tư, khẽ hỏi.
"Ừm, bởi vì ta sắp đột phá, ta thật sự không muốn giao thủ với Thiên Vu giáo vào lúc này, cho nên mới truyền đạt thông tin Nhị trưởng lão ngươi đột phá Nhất cấp Đạo Tiên cho Thiên Vu giáo, để bọn chúng không dám manh động." Nhậm Vân Tông khẽ gật đầu, thành thật nói.
"Nhưng viện trưởng, với thực lực hiện tại của ngươi,tùy thời (thời điểm nào) cũng có thể giáng xuống Lôi kiếp, mà dù ngươi có vượt qua Lôi kiếp, đạt tới Nhị cấp Đạo Tiên cảnh giới, ngươi cũng sẽ xuất hiện vài ngày thời kỳ suy yếu. Đến lúc đó, Thiên Vu giáo rất có thể sẽ đến phạm Thiên Tông Đạo Viện ta, cứu Đại trưởng lão đang bị trấn áp, khi đó Thiên Tông Đạo Viện ta vẫn sẽ rất nguy hiểm." Đại trưởng lão cau mày hỏi.
"Chuyện này ta hiểu, nhưng vừa rồi khi ta giả vờ độ kiếp đã cảm ứng một chút mọi người, cảm thấy Thiên Vu giáo hẳn là chỉ an bài Bạch trưởng lão quân cờ này, cho nên dù Thiên Vu giáo phát giác ta độ kiếp cũng không thể lập tức đến phạm, cộng thêm hộ sơn đại trận của Thiên Tông Đạo Viện ta, ta hẳn là có thể lợi dụng thời gian hữu hạn để vượt qua thời kỳ suy yếu." Nhậm Vân Tông khẽ gật đầu, có chút bất đắc dĩ nói.
"Nhậm Vân Tông, ta đột phá Nhất cấp Đạo Tiên cảnh giới, mở ra không ít ký ức truyền thừa, trong đó có một ký ức chính là rút ngắn thời gian thời kỳ suy yếu sau khi Đạo Tiên độ Lôi kiếp." Nhị trưởng lão đột nhiên lên tiếng, nói ra tin tức động trời.
"Nhị trưởng lão, người biết cách rút ngắn thời gian thời kỳ suy yếu?" Nghe Nhị trưởng lão nói, Nhậm Vân Tông vốn luôn điềm tĩnh không sợ hãi bỗng nhướng mày, lộ ra vẻ kinh hỉ nồng đậm hỏi.
"Ngũ hành tương sinh tương khắc, Lôi kiếp thuộc Kim, chỉ cần tìm được linh vật thuộc tính Hỏa, khi ngươi độ Lôi kiếp mà phục dụng, không chỉ có thể bảo đảm khi độ kiếp vạn vô nhất thất, mà còn có thể rút ngắn tối đa thời kỳ suy yếu sau Lôi kiếp." Nhị trưởng lão lên tiếng nói.
"Nhị trưởng lão, biện pháp Ngũ hành tương khắc mà người nói ta vốn cũng đã nghĩ tới, nhưng uy lực của Lôi kiếp quá đáng sợ, linh vật thuộc tính Hỏa thông thường căn bản không có tác dụng, mà linh vật thuộc tính Hỏa quá lợi hại sau khi phục dụng lại gây tổn thương quá lớn cho cơ thể, cho nên linh vật thuộc tính Hỏa thích hợp rất khó tìm." Nhậm Vân Tông nghe biện pháp Nhị trưởng lão đề cập, khẽ lắc đầu nói.
"Viện trưởng, có lẽ ta có thể giúp ngươi tìm được linh vật thuộc tính Hỏa thích hợp để chống đỡ Lôi kiếp." Phan Càn Vũ vốn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng nói.
"Càn Vũ, ngươi biết loại bảo vật này?" Nhậm Vân Tông có chút bất ngờ nhìn Phan Càn Vũ hỏi.
"Viện trưởng, ta nghĩ người hẳn là biết gia tộc ta là gia tộc Luyện Thú Phù, mà Tần gia thế giao của Phan gia ta cũng là gia tộc Luyện Thú Phù, trong nhà bọn họ có một đóa Thiên Hỏa Liên Hoa trân quý, mà Thiên Hỏa Liên Hoa này mỗi trăm năm kết hai mươi bốn hạt Hỏa Liên Tử, nếu chúng ta có thể lấy được một ít Hỏa Liên Tử, viện trưởng liền có thể mượn sức mạnh của Hỏa Liên Tử để chống đỡ đòn tấn công của Lôi kiếp." Phan Càn Vũ khẽ nói.
"Thiên Hỏa Liên Hoa, Thiên Hỏa Liên Hoa này quả thực là linh vật thuộc tính Hỏa hạng nhất. Nhưng Càn Vũ, theo ta được biết, Diễm Tâm Thành nơi Phan gia ngươi ở không mấy thái bình, có một thế lực muốn thôn tính Phan gia cùng Tần gia ngươi, không bằng ta phái vài tên trưởng lão đi cùng ngươi về, giúp Diễm Tâm Thành của ngươi giải trừ nguy cơ." Tuy Nhậm Vân Tông không muốn nhúng tay vào tranh chấp gia tộc của đệ tử đạo viện, nhưng trong thời kỳ đặc biệt này, Nhậm Vân Tông quyết định phái cao thủ đạo viện đến Diễm Tâm Thành, bình ổn nguy cơ Diễm Tâm Thành, cầu Tần gia vài hạt Hỏa Liên Tử.
"Viện trưởng, tuy tên phản đồ ẩn giấu trong đạo viện đã bị vạch trần, nhưng ta nghĩ hiện tại gần Thiên Tông Đạo Viện hẳn là có không ít tai mắt của Thiên Vu giáo, nếu mấy vị trưởng lão của Thiên Tông Đạo Viện ta cùng rời khỏi đạo viện, nhất định sẽ thu hút sự chú ý của bọn chúng, gây ra phiền phức không cần thiết, cho nên vẫn là để ta đi cùng Càn Vũ trở về, giải trừ nguy cơ Diễm Tâm Thành đi." Vân Thiên Vũ khẽ đề nghị.
"Thiên Vũ, theo ta biết, thế lực đồ mưu Diễm Tâm Thành kia thiện (am) trường Ngự Thú, là một thế lực không thể xem thường, chỉ có hai người các ngươi quay về Diễm Tâm Thành quá nguy hiểm." Nhậm Vân Tông ngày càng xem trọng Vân Thiên Vũ, có chút không yên tâm nói.
"Yên tâm đi viện trưởng, ta và Càn Vũ trở về không thành vấn đề, chúng ta nhất định sẽ trong thời gian ngắn nhất tiêu diệt thế lực ác đồ mưu Diễm Tâm Thành, mang Hỏa Liên Tử trở về." Vân Thiên Vũ tràn đầy tự tin cam đoan.
"Lão đại, ta cũng muốn đi Diễm Tâm Thành cùng các ngươi." Viên Tiểu Khê trời không sợ đất không sợ, lớn tiếng kêu lên.
"Không được Tiểu Khê, gần đây con phải đi theo sư phụ tu luyện, không được tùy tiện ra ngoài nữa." Nhị trưởng lão nghiêm khắc lớn tiếng nói.
"Được rồi, Thiên Vũ đã ngươi có lòng tin, vậy thì để hai người các ngươi lặng lẽ rời khỏi Thiên Tông Đạo Viện đi tới Diễm Tâm Thành. Không tệ Thiên Vũ, nếu các ngươi gặp phải kẻ địch không thể đối kháng, nhớ lập tức truyền tin cho ta, ta sẽ phái người đi tới giúp ngươi." Nhậm Vân Tông nhìn thẳng vào Vân Thiên Vũ, cảm nhận được trong mắt hắn tràn đầy tự tin, cuối cùng gật đầu đồng ý.
"Sư phụ." Bĩu cái miệng nhỏ, vẻ mặt không vui Viên Tiểu Khê nhìn thấy Nhậm Vân Tông đồng ý cho Vân Thiên Vũ và Phan Càn Vũ đi Diễm Tâm Thành, đáng thương gọi.
"Không được là không được, được rồi Tiểu Khê, bây giờ con đi theo sư phụ vào Tiểu Càn Khôn Giới tu luyện đi." Nhị trưởng lão vẻ mặt nghiêm khắc nói, khống chế thiên địa chi lực cưỡng ép trói buộc Viên Tiểu Khê đang đáng thương, mang theo nàng rời khỏi chính điện trước tiên.
"Viện trưởng, Đại trưởng lão, chư vị, ta và Càn Vũ cũng trở về chuẩn bị đây, đợi sau khi trời tối, chúng ta sẽ rời khỏi Thiên Tông Đạo Viện, lặng lẽ đi tới Diễm Tâm Thành." Sau khi Nhị trưởng lão mang theo Viên Tiểu Khê rời đi, Vân Thiên Vũ lập tức đứng dậy nói.
"Tốt, Thiên Vũ, Càn Vũ, nếu gặp phải phiền phức không thể giải quyết, nhớ kỹ tuyệt đối không được cậy mạnh, an toàn của bản thân các ngươi là quan trọng nhất." Nhậm Vân Tông khẽ gật đầu, dặn dò.
"Yên tâm đi viện trưởng, chúng ta hiểu." Nói xong, Vân Thiên Vũ và Phan Càn Vũ rời khỏi chính điện từ sớm, xuyên qua cơn mưa tầm tã, trở về viện tử nơi ở chuẩn bị.
"Càn Vũ, ngươi vẫn ổn chứ." Trở về viện tử nơi ở, Vân Thiên Vũ cảm thấy cảm xúc của Phan Càn Vũ có chút bất thường, quan tâm hỏi.
"Thiên Vũ, ta không sao, chỉ là nghĩ đến sau khi về nhà phải đối quyết với đại ca ta, trong lòng có chút phiền não." Phan Càn Vũ hít sâu một hơi, nặn ra một nụ cười nói.
"Càn Vũ, điều cần đối mặt thì trước sau gì cũng phải đối mặt, từ bi chỉ mang lại tai họa sát thân cho chính mình, hơn nữa chúng ta quay về, ta nhất định sẽ giải trừ độc tố trong cơ thể vị hôn thê của ngươi, để hai người được ở bên nhau." Vân Thiên Vũ nhẹ giọng khuyên nhủ.
"Cảm ơn ngươi Thiên Vũ, ta nghỉ ngơi một lát là tốt rồi, không cần lo lắng cho ta." Nghĩ đến Tần Uyển Oánh đang trúng kịch độc, hôn mê bất tỉnh, sự phiền não trong lòng Phan Càn Vũ dần dần bị nỗi nhớ nhung thay thế, khẽ gật đầu.
"Ừm Càn Vũ, ngươi đi nghỉ ngơi đi, đến tối ta gọi ngươi xuất phát." Nói xong, Vân Thiên Vũ và Phan Càn Vũ trở về phòng của mình.
Trở về phòng, Vân Thiên Vũ lập tức lấy truyền tin châu ra, lần lượt truyền tin cho Tuyệt Kiếm, Tuyệt Đao vừa mới tới Thiên Lôi Sơn Mạch, để hai người bọn họ một mình đi tới Diễm Tâm Thành chờ mình.
Sở dĩ Vân Thiên Vũ chỉ để Tuyệt Kiếm, Tuyệt Đao đi tới Diễm Tâm Thành, mà không để Hạc Thiên Nhai ba người đi cùng, là chuẩn bị khảo nghiệm lòng trung thành của Tuyệt Kiếm, Tuyệt Đao đối với mình, nếu hai người chuyến này có thể toàn tâm toàn ý làm việc cho mình, Vân Thiên Vũ mới thực sự yên tâm về hai người.
Nhưng nếu hai người vẫn tâm tồn dị tâm, vậy thì Vân Thiên Vũ sẽ không tiếc bất cứ giá nào, mượn nhờ sinh mệnh khế ước để tiêu diệt hai người, trừ hậu họa.
Khoảng hơn sáu tiếng đồng hồ trôi qua, trời sắc dần dần âm u xuống, mà cơn mưa tầm tã bên ngoài vẫn không ngừng rơi, hội tụ thành từng dòng suối nhỏ chảy trong núi Thiên Tông.
"Càn Vũ, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi." Vân Thiên Vũ thay một thân kình trang màu đen đứng ngoài phòng Phan Càn Vũ, nhẹ giọng kêu lên.
"Ừm." Phan Càn Vũ cũng mặc một thân hắc trang nhẹ nhàng mở cửa phòng bước ra, trải qua hơn sáu tiếng đồng hồ nghỉ ngơi, trạng thái của Phan Càn Vũ đã hồi phục không ít, đi theo Vân Thiên Vũ nhanh chóng rời khỏi Thiên Tông Đạo Viện.
Bởi vì Phan Càn Vũ đã đạt được thành tích không tồi trong cuộc thi Luyện Thú Phù của Tứ Đại Đạo Viện, nhận được một viên đan dược trân quý, khi trở về đạo viện, Nhậm Vân Tông lại ban thưởng hậu hĩnh cho hắn, cho nên Phan Càn Vũ hiện tại đã sớm đột phá tới Nhất cấp Đạo Thánh cảnh giới, có thể ngưng tụ ra Anh dực để bay lượn.
Hai người xuyên qua đêm mưa tối tăm, lặng lẽ rời xa Thiên Tông Thành, liền lập tức bay về phía Diễm Tâm Thành ở biên giới Tây Túc Quận. Khi hai người phi hành suốt chặng đường khoảng một ngày rưỡi, Vân Thiên Vũ đeo mặt nạ da người và Phan Càn Vũ bay đến biên giới Diễm Tâm Thành, từ từ đi về phía Diễm Tâm Thành.