“Ai, thi triển Cô Quang Kinh Đào vậy mà vẫn không giết được ả.” Thiên Như Tuyết cảm giác được khí tức trọng thương của long ngư đã biến mất tại hoàn cảnh phức tạp ở đáy Đông Hải, khẽ thở dài một tiếng, có chút tiếc nuối nói, cũng không tiến hành truy sát vô hưu vô chỉ đối với đối phương.
“Ta nghĩ con long ngư kia sau khi kiến thức đến lực lượng công kích Cô Quang Kinh Đào mà Như Tuyết tỷ thi triển, chắc hẳn không dám lại tìm chúng ta gây phiền phức nữa đâu.” Vân Thiên Vũ thân thể hơi lóe lên, xuất hiện ở bên cạnh Thiên Như Tuyết, nhẹ giọng nói.
“Nếu nó dám xuất hiện lần nữa, ta tuyệt đối sẽ không cho nó cơ hội sống sót thêm lần nào nữa.” Trong ánh mắt Thiên Như Tuyết lộ ra một cõi sắc bén, lẩm bẩm nói.
Thời gian phi thoi, thời gian một tháng rất nhanh trôi qua, trải qua một tháng điều tức, Thiên Như Tuyết đã điều chỉnh trạng thái của bản thân đến mức tối ưu, lấy Thâm Hải Tiên Linh Quả ra, đi đến boong tàu cao nhất của Thiên Tinh Hải Luân.
Khi Thiên Như Tuyết nuốt Thâm Hải Tiên Linh Quả vào bụng, một cỗ lực hút đáng sợ hình thành trong cơ thể nàng, tựa như hắc động không gian vậy, cuồng nhiệt hấp thu linh khí xung quanh, dung nhập vào trong cơ thể.
Bởi vì lực hút do Thâm Hải Tiên Linh Quả tạo ra quá đáng sợ, vùng biển xung quanh Thiên Tinh Hải Luân bị dao động tạo thành một cỗ xoáy nước cường đại, hình thành phong bạo càn quét mấy chục dặm hải lý, khiến cho Vân Thiên Vũ không thể không điều khiển Thiên Tinh Hải Luân dừng lại hành trình, chăm chú nhìn khu vực boong tàu cao nhất hoàn toàn bị linh khí sền sệt thôn phệ.
“Ừm, có yêu thú đến gần.” Bị linh khí cường đại do Thâm Hải Tiên Linh Quả dẫn động thu hút, không ít yêu thú trong thâm hải lần lượt tiến lại gần Thiên Tinh Hải Luân, muốn chia sẻ linh khí.
“Gầm.” Đúng lúc mấy trăm con yêu thú liên tục nổi lên mặt biển đang kích động, nửa thân trên của Vân Thiên Vũ lập tức bành trướng lên, phát ra một tiếng long ngâm chấn động màng tai, càn quét hướng toàn bộ mặt biển, chấn hám mấy trăm con yêu thú, dọa chúng không dám đến gần Thiên Tinh Hải Luân, kinh hãi chui tọt vào trong đại hải.
Vân Thiên Vũ giúp Thiên Như Tuyết dọn dẹp sạch sẽ khu vực xung quanh Thiên Tinh Hải Luân, Thiên Như Tuyết đang điên cuồng luyện hóa Thâm Hải Tiên Linh Quả có thực lực tăng vọt từng đợt, rất nhanh đã đạt tới cảnh giới Nhị cấp Đạo Tiên đỉnh phong, năng lực nắm giữ thiên địa chi lực càng thêm cường đại.
“Ầm ầm ầm.” Khi Thiên Như Tuyết nhờ vào lực lượng của Thâm Hải Tiên Linh Quả mà đạt đến cực hạn cảnh giới, mây đen nghịt cuồn cuộn kéo đến như nước biển đang phi nước đại, bao phủ lấy đỉnh đầu Thiên Tinh Hải Luân, từng cỗ cuồng phong có lực lượng phá hủy cực mạnh liên tục càn quét ra từ trong mây đen, khuấy động mặt biển thành từng mảng lớn.
“Thiên Vũ, phía trước có một hòn đảo, ta đi nơi đó độ kiếp, ngươi ở đây đợi ta.” Cảm nhận được lôi kiếp của mình sắp giáng xuống, Thiên Như Tuyết lập tức truyền âm cho Vân Thiên Vũ.
“Được rồi Như Tuyết tỷ, viên Hỏa Liên Đan này tỷ cầm lấy, sau khi phục dụng có thể làm giảm độ khó độ kiếp, rút ngắn thời kỳ suy yếu sau khi độ kiếp.” Vân Thiên Vũ gật gật đầu, giao một viên Hỏa Liên Đan cho Thiên Như Tuyết.
“Cảm ơn.” Nhận được Hỏa Liên Đan do Vân Thiên Vũ tặng, Thiên Như Tuyết khoanh chân ngồi trên boong tàu cao nhất của Thiên Tinh Hải Luân nhẹ nhàng lắc lư thân thể, trong chớp mắt đã biến mất khỏi khu vực boong tàu của Thiên Tinh Hải Luân, xuất hiện trên một hòn đảo nhỏ cô độc cách đó mười mấy hải lý, điều chỉnh trạng thái chờ đợi lôi kiếp của mình giáng xuống.
Mà ngay lúc Thiên Như Tuyết chuẩn bị độ kiếp, hai còn yêu thú cường đại qua mặt Vân Thiên Vũ, lặng lẽ đến gần khu vực Thiên Như Tuyết độ kiếp, ẩn giấu trong thâm hải, chờ đợi nàng độ kiếp xong thì tiến hành kích sát.
“Ầm ầm ầm.” Theo thời gian từng chút trôi qua, mây đen đỉnh đầu Thiên Như Tuyết càng lúc càng dày, từng tiếng lôi minh chấn động màng tai liên tục phát ra trong mây đen, phá nát thảm thực vật trên hòn đảo cô độc.
Tiếng lôi minh trong mây đen vần vũ suốt hơn ba canh giờ, cuối cùng, một đạo thiên lôi đáng sợ to bằng vại nước xé toang tầng mây đen đang cuồn cuộn cuộn trào, công kích về phía Thiên Như Tuyết đang khoanh chân ngồi trên hòn đảo cô độc, trực tiếp nuốt chửng lấy nàng.
“Lôi kiếp thật cường đại, uy lực tứ trọng lôi kiếp này e là gấp mấy lần tam trọng lôi kiếp.” Cảm nhận được uy lực lôi kiếp của Thiên Như Tuyết cực lớn, Vân Thiên Vũ đứng đằng xa trên Thiên Tinh Hải Luân thầm lẩm bẩm trong lòng, kỳ vọng Thiên Như Tuyết thuận lợi vượt qua lôi kiếp, đột phá đến cảnh giới Tam cấp Đạo Tiên.
Lôi kiếp có lực lượng phá hủy khủng bố sau khi nuốt chửng Thiên Như Tuyết, liền điên cuồng quán chú vào trong cơ thể nàng, tôi luyện nhục thể của nàng, nâng cao thực lực bản thân nàng.
Hòn đảo cô độc nơi Thiên Như Tuyết đang đứng chịu sự công kích của đệ nhất trọng lôi kiếp, bắt đầu kịch liệt chiến đấu, từng đạo vết nứt rõ mồn một liên tục lan tràn trong hòn đảo cô độc, từng mảng lớn thảm thực vật biến mất.
Đệ nhất trọng lôi kiếp của Thiên Như Tuyết vần vũ khoảng hơn nửa canh giờ thì tiêu tan dần, mà trải qua sự tẩy lễ của đạo thiên lôi thứ nhất, nhục thể của Thiên Như Tuyết không chỉ không bị tổn thương, ngược lại hư tiên chi lực trong cơ thể nàng tăng lên rõ rệt, có khí thế đại hữu sắp đột phá Nhị cấp Đạo Tiên.
“Ầm ầm ầm.” Sau khi đệ nhất đạo lôi kiếp biến mất, trong tầng mây đen cuồn cuộn càng lúc càng kịch liệt trên bầu trời lại giáng xuống nhị trọng lôi kiếp công kích Thiên Như Tuyết, tẩy lễ nhục thể của nàng.
“Hỏa Liên Đan.” Để điều chỉnh trạng thái bản thân đến mức tối ưu, nghênh đón đệ tứ trọng lôi kiếp, vào thời điểm đệ nhị trọng lôi kiếp, Thiên Như Tuyết đã phục dụng Hỏa Liên Đan, nhờ vào dược lực cường đại của Hỏa Liên Đan, hình thành một tầng màng mỏng hỏa diễm trong nhục thể của mình, khắc chế sự tẩy lễ của đệ nhị trọng lôi kiếp.
Có Hỏa Liên Đan khắc chế, đệ nhị trọng lôi kiếp căn bản không thể phá hủy nhục thể của Thiên Như Tuyết, đã bị hư tiên chi lực được phóng thích từ hư tiên hạch trong cơ thể nàng hóa giải hoàn toàn.
Lại qua khoảng hơn nửa canh giờ, Thiên Như Tuyết thuận lợi vượt qua đệ nhị trọng lôi kiếp, nghênh đón đệ tam trọng lôi kiếp, mà cảm giác được Thiên Như Tuyết độ lôi kiếp Tam cấp Đạo Tiên vô cùng nhẹ nhàng, hai đại thiên thú ẩn giấu ở vùng biển gần hòn đảo cô độc đã truyền âm giao lưu với nhau.
“Như Tuyết tỷ độ qua đệ nhị trọng lôi kiếp nhanh thế nhỉ, chiếu theo tốc độ này, phỏng chừng có thêm hai canh giờ nữa là Như Tuyết tỷ có lẽ có thể độ qua lôi kiếp rồi.” Vân Thiên Vũ đứng trên boong tàu Thiên Tinh Hải Luân nhìn Thiên Như Tuyết sắp sửa nghênh đón sự tẩy lễ của đệ tam trọng lôi kiếp, tự lẩm bẩm nói.
“Ầm ầm ầm.” Sau khi đệ nhị trọng lôi kiếp giáng hạ, một tiếng lôi buồn chấn động màng tai phát ra trong mây đen, tiếp theo đệ tam trọng lôi kiếp của Thiên Như Tuyết đã giáng xuống, uốn cong không gian lại một lần nữa nuốt chửng Thiên Như Tuyết.
Bởi vì lực lượng phá hủy của đệ tam trọng lôi kiếp của Thiên Như Tuyết quá khủng bố, đã hủy diệt hoàn toàn hòn đảo cô độc nàng độ kiếp, làm rung chuyển mặt biển sóng to gió lớn suốt mấy chục hải lý.
Mà ngay tại mặt biển mấy chục hải lý chịu sự tẩy lễ của đệ tam trọng lôi kiếp, khi nước biển liên tục hạ thấp độ cao, Vân Thiên Vũ đứng trên boong tàu Thiên Tinh Hải Luân đột nhiên phát hiện ra điểm bất thường trong dòng nước biển đang hạ xuống.
Mặc dù tia bất thường đó chưa tới nửa giây đã biến mất không thấy gì nữa, nhưng đến cảnh giới như Vân Thiên Vũ, cảm ứng tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót, cho nên Vân Thiên Vũ kiên tin rằng khu vực độ kiếp của Thiên Như Tuyết có nguy hiểm, mà mục tiêu của bọn chúng chính là Thiên Như Tuyết đang trong quá trình độ kiếp.
Để xác định yêu thú nào đang nhắm vào Thiên Như Tuyết, Vân Thiên Vũ mặc một bộ y phục đen, lặng lẽ tiềm vào trong đại hải sóng trào cuồn cuộn, mượn nhờ Thời Không Mộng Cảnh che đậy khí tức, lặng lẽ tiến lại gần khu vực độ kiếp của Thiên Như Tuyết.
“Long ngư, thật sự là nó.” Khi Vân Thiên Vũ mặc y phục đen từ từ tiến lại gần, xuyên qua làn nước biển đang cuộn trào kịch liệt nhìn thấy ở đằng xa xuất hiện hai cỗ bàng nhiên đại vật, trong đó một cỗ bàng nhiên đại vật chính là long ngư suýt chút nữa bị Thiên Như Tuyết giết chết, trọng thương trốn chạy.
“Long ngư, đã ngươi một lòng muốn chết, vậy chúng ta nhất định thành toàn cho ngươi.” Vân Thiên Vũ nhìn từ xa động chủ long ngư đang dây dưa không dứt, lặng lẽ quay trở lại Thiên Tinh Hải Luân, khởi động Thiên Tinh Hải Luân tiến lại gần khu vực độ kiếp của Thiên Như Tuyết.
Cảm giác được Vân Thiên Vũ điều khiển Thiên Tinh Hải Luân đến gần, long ngư cùng đồng bọn nó tìm đến không hề lập tức hiện thân ngăn cản, mà là toàn tâm toàn ý chú ý đến Thiên Như Tuyết độ kiếp.
Ngay lúc Vân Thiên Vũ điều khiển Thiên Tinh Hải Luân đến gần khu vực độ kiếp của Thiên Như Tuyết ở mức độ lớn nhất, Thiên Như Tuyết đã thuận lợi tiếp nhận sự tẩy lễ của đệ tam trọng lôi kiếp, nghênh đón đệ tứ trọng lôi kiếp.
Chỉ cần Thiên Như Tuyết tiếp nhận sự tẩy lễ của đệ tứ trọng lôi kiếp, nàng sẽ không có bất kỳ hồi hộp nào mà đột phá Nhị cấp Đạo Tiên, đạt tới cảnh giới Tam cấp Đạo Tiên.
Đệ tứ trọng lôi kiếp của Thiên Như Tuyết giáng xuống, Vân Thiên Vũ lập tức điều khiển ba tòa Thiên Tinh Pháo nhắm thẳng vào khu vực long ngư và thiên thú bí ẩn ẩn giấu, đợi bọn chúng đánh lén Thiên Như Tuyết độ kiếp thành công thì phát động công kích.
“Ầm ầm ầm.” Mặc dù Thiên Như Tuyết có Hỏa Liên Đan bảo vệ nhục thể, nhưng lực lượng phá hủy của đệ tứ trọng lôi kiếp quá đáng sợ, trực tiếp oanh kích Thiên Như Tuyết vào trong đại hải, nhất thời làm rối loạn kế hoạch của Vân Thiên Vũ.
Mà Vân Thiên Vũ nhìn thấy Thiên Như Tuyết bị lôi kiếp bốn đạo dung hợp lại với nhau oanh kích rơi xuống đại hải, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ, tránh cho việc công kích sớm, làm nổi giận hai đại thiên thú như long ngư, khiến bọn chúng bất chấp tất cả phá hoại Thiên Như Tuyết độ kiếp.
“Thiên địa chi lực, dung hợp.” Thân thể bị lôi kiếp bốn đạo dung hợp lại với nhau oanh kích rơi xuống đại hải, Thiên Như Tuyết lập tức điều động thiên địa chi lực điên cuồng quán chú vào trong cơ thể mình, làm suy yếu sự phá hủy của tứ trọng lôi kiếp đối với cơ thể mình.
Có thiên địa chi lực điên cuồng quán chú cùng với lực lượng hỏa diễm do Hỏa Liên Đan tạo ra khắc chế song trọng, Thiên Như Tuyết dần dần khống chế sự phá hủy của đệ tứ trọng lôi kiếp đối với nhục thể của mình, liên tục luyện hóa đệ tứ trọng lôi kiếp, nâng cao thực lực bản thân.
Mà theo lực lượng của tầng mây đen cuồn cuộn liên tục rút lui, nội tâm của Vân Thiên Vũ lại càng lúc càng khẩn trương, bởi vì nếu Thiên Như Tuyết độ tứ trọng lôi kiếp có thời kỳ suy yếu kéo dài, thì với cảnh giới hiện tại của bản thân, căn bản không thể chống đỡ nổi sự công kích đáng sợ của hai đại thiên thú như long ngư.
Khoảng một canh giờ, tứ trọng lôi kiếp điên cuồng công kích Thiên Như Tuyết đã tiêu tán dần, thân khu của Thiên Như Tuyết hiện lộ ra ngoài, nhưng ngay lúc này, long ngư vẫn luôn ẩn giấu ở sâu trong đại hải không ra tay cùng với một con thiên thú cường đại khác lại đột nhiên phát động công kích về phía Thiên Như Tuyết vào lúc này, muốn nhân cơ hội nàng đang ở giai đoạn cuối của quá trình độ kiếp, một cú đánh giáng sát nàng.