Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 856 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63
Mạnh mẽ thuê phòng

❊ ❊ ❊

“Được chưa, con có thể đăng ký khảo hạch chưa?” Sau khi giải phóng sức mạnh biến thái, chấn nứt tảng đá đo cảnh cứng rắn, Viên Tiểu Khê liếc nhìn hai người đàn ông trung niên đang sững sờ rồi cất tiếng hỏi lớn.

“Được, được! Cô bé, con thực sự chỉ là cao thủ Đạo Linh cấp bảy sao? Con không giấu giếm thực lực đó chứ?” Lúc này, người đàn ông trung niên phụ trách đăng ký khảo hạch bắt đầu nghi ngờ liệu Viên Tiểu Khê có giấu giếm thực lực hay không, dù sao tảng đá đo cảnh cứng rắn kia, ngay cả cao thủ Đạo Tông cũng chưa chắc chỉ dựa vào lực đạo mà chấn nứt được.

“Con đã nói rồi, Viên Tiểu Khê con không lừa người, rốt cuộc con có được đăng ký không, không được thì con đi đây.” Viên Tiểu Khê cười gian xảo, cố ý nói.

“Được được, con đừng vội, ta làm thủ tục cho con ngay đây.” Tận mắt chứng kiến sức mạnh và tiềm chất đáng sợ của Viên Tiểu Khê, hai người đàn ông trung niên phụ trách đăng ký sợ cô bé bỏ chạy, nên vô cùng nhiệt tình làm thủ tục cho Viên Tiểu Khê.

Dù sao mới mười ba tuổi mà đã sở hữu thực lực chấn nứt đá đo cảnh, đặt ở bất kỳ Đạo viện nào cũng sẽ là đối tượng trọng điểm được săn đón.

“Lão đại của con mười tám tuổi, là cao thủ Đạo Linh cấp hai, các người làm thủ tục cho anh ấy luôn đi.” Thủ tục của chính mình vừa xong, Viên Tiểu Khê lập tức lên tiếng.

“Mười tám tuổi, Đạo Linh cấp hai!” Vì Viên Tiểu Khê thể hiện quá yêu nghiệt, để tránh việc Viên Tiểu Khê bất mãn, hai người đàn ông trung niên vẫn chưa hết chấn động bèn hỏi Vân Thiên Vũ vài câu tượng trưng, rồi làm thủ tục cho Vân Thiên Vũ, mỗi người phát cho một tấm lệnh bài khảo hạch màu bạc.

“Viên Tiểu Khê, sáng sớm ngày mười hai, nhớ đến đại điện khảo hạch ở trung tâm Thiên Tông Thành để khảo hạch, tuyệt đối không được đến trễ.” Làm xong thủ tục, hai người đàn ông trung niên mặc áo trắng khách sáo dặn dò.

“Vâng, con biết rồi, thật lắm lời.” Viên Tiểu Khê không kiên nhẫn nói, kéo Vân Thiên Vũ đang cười khổ đi ra khỏi điểm đăng ký.

“Nhanh chóng báo tin này cho Minh trưởng lão, sau đó phái người theo dõi cô bé kia, tuyệt đối không được để nhân tài như vậy lọt khỏi Thiên Tông Đạo Viện chúng ta.” Sau khi Vân Thiên Vũ và Viên Tiểu Khê rời đi, hai người đàn ông áo trắng nhìn nhau, nhỏ giọng trao đổi.

Ngay sau đó, người đàn ông trung niên có khuôn mặt chữ điền nhanh chóng rời khỏi điểm đăng ký, vội vã chạy về phía đại điện khảo hạch ở trung tâm thành phố.

“Lão đại, chúng ta đi ăn thôi, em đói quá.” Viên Tiểu Khê khẽ lắc cánh tay Vân Thiên Vũ, đáng thương nài nỉ.

“Được, Tiểu Khê, em tìm chỗ đi, anh mời.” Vân Thiên Vũ gật đầu, nở nụ cười nhạt, khẽ nói.

“Được được được!” Nghe có đại tiệc ăn, Viên Tiểu Khê đáng yêu lập tức hưng phấn hẳn lên, đảo mắt nhìn hai bên đường, tìm kiếm tửu lầu nổi tiếng của Thiên Tông Thành.

Rất nhanh, Viên Tiểu Khê đã phát hiện ra một tửu lầu có kiến trúc khác biệt, người ra vào tấp nập, vô cùng náo nhiệt. Cô bé hưng phấn đến mức hai mắt sáng rực, kéo Vân Thiên Vũ chui vào, gọi hơn hai mươi món sơn hào hải vị, không màng hình tượng mà ăn ngấu nghiến.

Mặc dù Viên Tiểu Khê người nhỏ, nhưng sức ăn lại không nhỏ, cô bé liên tục chén sạch từng đĩa cao lương mỹ vị, cho đến khi trời dần tối mới chịu no bụng, dưới ánh mắt sợ hãi của chưởng quầy, cô bé thỏa mãn rời đi cùng Vân Thiên Vũ.

“Tiểu Khê, chúng ta đến Thiên Thủy Các thuê phòng nhé.” Trong lúc ăn cơm, Vân Thiên Vũ đã nghe ngóng được Thiên Thủy Các là khách sạn gần trung tâm thành phố nhất, môi trường và tiếng tăm đều rất tốt, bèn khẽ đề nghị đến đó ở.

Ăn no bụng, tinh thần Viên Tiểu Khê lập tức phấn chấn, khẽ gật đầu nói: “Được ạ, con muốn ngủ phòng lớn, giường mềm lớn!”

“Không vấn đề gì! Anh bao cho em căn phòng lớn nhất, thoải mái nhất ở Thiên Thủy Các.” Vân Thiên Vũ "có tiền có thế" khẽ gật đầu, xoa xoa cái đầu nhỏ đáng yêu của Viên Tiểu Khê, khẽ nói.

Rẽ qua mấy con phố, Vân Thiên Vũ và Viên Tiểu Khê đi đến Thiên Thủy Các được xây dựng trong vườn hoa suối nước. Họ đi qua một cây cầu vòm bằng gỗ, bước vào Thiên Thủy Các đang thoang thoảng hương thơm, nơi có đặt một tảng đá xanh khổng lồ nặng tới mấy vạn cân ngay trước cửa.

“Lão đại, em rất thích nơi này, hôm nay em muốn ở đây!” Lắng nghe tiếng suối chảy róc rách bên ngoài, nhìn Thiên Thủy Các xinh đẹp, tao nhã, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Viên Tiểu Khê lộ vẻ vui mừng, khẽ nói.

“Xin lỗi, Thiên Thủy Các đã bị người ta bao trọn rồi, hai vị khách quan hãy đi nơi khác thuê phòng đi.” Giọng nói của Viên Tiểu Khê vừa dứt, một cô gái trẻ mặc áo khoác ngắn và váy ngắn màu xám lập tức đi ra, vô cùng khách sáo nói.

“Thiên Thủy Các bị bao trọn rồi ư! Muội muội của ta rất thích nơi này, không biết cô nương có thể linh động một chút, để lại cho chúng ta hai căn phòng được không, giá cả thế nào cũng được.” Vân Thiên Vũ hơi nhíu mày, khách khí hỏi.

“Mẹ kiếp, lũ nhà quê nào đây, còn muốn tới Thiên Thủy Các thuê phòng,thức thời (biết điều) thì mau cút cho ta, đừng có nhảm nhí, nếu không ta đánh gãy chân chó của các ngươi.” Chưa đợi cô gái trẻ nói xong, một gã đàn ông đầu trọc, mắt sâu hoắm, mặc áo choàng đen chậm rãi đi ra, nhìn thoáng qua độ tuổi của Vân Thiên Vũ và Viên Tiểu Khê rồi thô lỗ chửi bới.

“Tên trọc chết tiệt kia, người ta đâu có hỏi ngươi, ngươi sủa cái gì, định cắn người à.” Viên Tiểu Khê không ngờ gã đầu trọc vừa mở miệng đã chửi bậy, không chút yếu thế phản kích lại.

“Mẹ kiếp, con ranh con, mày dám chửi tao, xem tao xé miệng mày.” Gã đầu trọc kiêu ngạo không ngờ Viên Tiểu Khê lại dám chửi mắng mình trước mặt mọi người, tức đến mức mặt mày xanh mét, gầm lên một tiếng, giải phóng một đạo Kim Đan lực tấn công về phía Viên Tiểu Khê.

“Đạo Tông cấp một mà cũng dám lên mặt?” Viên Tiểu Khê thấy gã đầu trọc chỉ là cao thủ Đạo Tông cấp một, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu lộ vẻ khinh bỉ, cô bé mạnh mẽ bước tới một bước, vung nắm đấm nhỏ mũm mĩm, một quyền đập nát đạo Kim Đan lực mà gã đầu trọc giải phóng.

“Cái gì!” Đạo Kim Đan lực của chính mình bị Viên Tiểu Khê một quyền đập nát, gã đầu trọc trừng to mắt, lộ vẻ như thấy quỷ.

“Đánh ngươi tên đầu trọc chết tiệt.” Đập nát đạo Kim Đan lực đang bay tới, Viên Tiểu Khê không giảm tốc độ, lao về phía gã đầu trọc, vung nắm đấm nhỏ đầy sức phá hoại, một quyền giáng thẳng vào cái đầu trọc lốc của gã, đập gã ngã nhào xuống đất, máu tươi từ miệng gã phun ra xối xả.

“Nói! Có phục không!” Đập gã đầu trọc nằm sàn, Viên Tiểu Khê kiêu ngạo dẫm lên cái đầu trọc lốc của gã, chống hai tay lên hông, lạnh lùng chất vấn.

“Cứu mạng! Có người đánh tới cửa rồi.” Bị Viên Tiểu Khê dẫm lên đầu, gã đầu trọc sợ hãi lập tức kêu gào cầu viện.

“Ngươi tên đầu trọc chết tiệt kia, còn không thành thật!” Viên Tiểu Khê nghe tiếng kêu của gã đầu trọc, khuôn mặt nhỏ sầm xuống, chân phải đang dẫm trên đầu gã đột nhiên dùng lực, mạnh mẽ dí đầu gã đầu trọc vào nền đất cứng rắn của Thiên Thủy Các, khiến gã phát ra những tiếng kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết.

“Đáng gan, còn không mau thả Càn hộ pháp ra, các ngươi muốn chết sao!” Nghe tiếng gã đầu trọc cầu cứu, trong Thiên Thủy Các lập tức xuất hiện hơn mười bóng người, một người đàn ông trung niên mặc áo dài màu xám, tóc mai hoa râm, lông mày rậm đen, miệng vuông mũi to, thực lực đạt tới cảnh giới Đạo Tông cấp năm gầm lên một tiếng, hóa thành một đạo bạch quang lao về phía Viên Tiểu Khê, muốn đánh lui cô bé để cứu gã đầu trọc đang bị dẫm đầu xuống đất.

“Cút!” Viên Tiểu Khê thấy người đàn ông trung niên cảnh giới Đạo Tông cấp năm lao tới, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo không hề lộ chút sợ hãi, chân phải đang dẫm lên đầu gã đầu trọc đột nhiên phát lực, đồng thời tung một quyền về phía người áo xám.

“Bùm!” Khi người áo xám cảnh giới Đạo Tông cấp năm chạm vào nắm đấm nhỏ mũm mĩm của Viên Tiểu Khê, hắn lập tức cảm nhận được nắm đấm của Viên Tiểu Khê đáng sợ đến nhường nào, một lực lượng khiến hắn không thể kháng cự bùng nổ từ nắm đấm của Viên Tiểu Khê, trực tiếp đập nát Kim Đan lực do năm viên Kim Đan trong cơ thể người áo xám bùng phát, đánh bay hắn ra ngoài, đập sầm vào bức tường phía xa.

Nếu như việc Viên Tiểu Khê đả thương nặng gã đầu trọc cảnh giới Đạo Tông cấp một khiến mọi người cảm thấy khó tin, thì cảnh tượng Viên Tiểu Khê đả thương nặng người áo xám cảnh giới Đạo Tông cấp năm đã khiến tất cả mọi người có mặt tại đó sững sờ, không ít người dụi mắt liên tục, có chút không dám tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.

“Còn ai không phục, đứng ra đây.” Một quyền đánh bay người áo xám cảnh giới Đạo Tông cấp năm, thân hình nhỏ bé của Viên Tiểu Khê tản ra bá khí không gì sánh được, cô bé quét mắt nhìn tất cả mọi người, giọng điệu hống hách nói.

“Sao thế, vừa nãy các ngươi chẳng phải kiêu ngạo lắm sao? Sao giờ ai nấy đều câm như hến vậy.”

“Ta hỏi các ngươi, mấy ngày nay chúng ta muốn ở lại đây, ai có ý kiến gì không, có ý kiến thì đứng ra đây cho ta.” Viên Tiểu Khê bá đạo chất vấn.

“Cô nương, ta nghĩ chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm, lão hủ đại diện cho Càn gia xin lỗi cô nương. Vì hai vị muốn ở lại Thiên Thủy Các, ta lập tức ra lệnh cho người sắp xếp những căn phòng tốt nhất cho hai vị.” Một lão giả Càn gia bị thực lực đáng sợ của Viên Tiểu Khê làm cho chấn động lập tức bước lên dàn xếp, khách sáo nói.

“Nhớ kỹ, mấy ngày cô bà bà ta ở lại đây, tất cả đều phải ngoan ngoãn cho ta, nếu ai không ngoan, làm phiền cô bà bà ta nghỉ ngơi, đừng trách ta đánh các ngươi.” Viên Tiểu Khê giơ nắm đấm nhỏ mũm mĩm lên cảnh cáo.

“Không dám, không dám!” Lão giả Càn gia liên tục đảm bảo.

“Liệu các ngươi cũng không dám. Lão đại, chúng ta đi nghỉ thôi, đừng quan tâm đến đám phế vật này nữa.” Viên Tiểu Khê tiện chân đá văng gã đầu trọc đang cắm đầu dưới đất, đau đớn giãy giụa ra xa, khinh thường nói.

“Được!” Vân Thiên Vũ liếc nhìn đám cao thủ Càn gia dám giận mà không dám nói, nhìn Viên Tiểu Khê đang hống hách, khẽ lắc đầu, không nói gì thêm, đi theo một nữ tỳ Thiên Thủy Các mặc váy đen tiến vào bên trong.

Khi Vân Thiên Vũ lướt qua một nam tử trẻ tuổi dáng người cao ráo, hơi cao hơn hắn một chút, mặc áo dài trắng, dung mạo bất phàm, hắn thấy rõ một tia độc ác trong mắt kẻ đó.

Tuy nhiên Vân Thiên Vũ không hề để tâm, như thể không hề phát giác, cùng Viên Tiểu Khê đi đến hai căn phòng có cảnh quan đẹp nhất, bài trí tao nhã ở tầng ba Thiên Thủy Các và nghỉ lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:29
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.