Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 33 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IV. LẦN TRÔNG TRẺ ĐẦU TIÊN

❊ ❊ ❊

Bữa tối hôm đó kết thúc thật sớm để Karen và Elaine đến nơi trông trẻ. Elaine đứng cạnh cửa với một quyển vở và cuốn sách lịch sử dày cộm.

- Kể cả chị không mở sách ra đọc, chúng vẫn làm cho chị trở thành một người lớn và rất đáng tin cậy, - cô giảng giải cho Karen hiểu.

Karen không cần mang theo sách.

- Em chỉ tới đó trong ba mươi phút thôi mà, - cô vừa nói vừa nhún vai.

- Nhưng bà Collin không biết điều ấy, - Aldo nói, - Bà ta vẫn nghĩ rằng chị sẽ ở đó đến khuya.

- Em đúng đấy, - Karen nói và chạy lên cầu thang để lấy quyển sách toán và một ít giấy.

- Những thứ này cũng giống như đồ dùng sân khấu ấy mà, - cô giải thích với mẹ như vậy.

- Chúc may mắn nhé, - bà Sossi nói khi Karen ra đến cửa.

Cô bước ra đường. Cô phân vân chẳng biết có nên vờ mệt ngay khi bước vào nhà không. Không được, điều đó có thể làm bà Collin lo lắng và không giao đứa trẻ cho mình. Đầu tiên trông mình phải thật khỏe mạnh và sau đó cảm thấy mệt với trận ốm đột xuất khi nghe điện thoại

- Xin chào, - bà Collin nói khi mở cửa cho Karen. – Keith và bác đang đợi cháu.

Keith hơn hai tuổi. Hình như nó chẳng có vẻ gì là mong đợi Karen cả. Nó thoáng nhìn qua Karen và bắt đầu gào. Có lẽ nửa tiếng là quá đủ với đứa trẻ này, Karen nghĩ.

- Chào Keith, - cô cố lấy giọng dịu dàng. – Em có muốn chúng mình chơi trò gì không?

- Không, - Keith lại gào lên.

- Nó lúc nào cũng làm như không muốn bố mẹ đi vậy, - bà Collin nói, - nhưng ngay sau khi cánh cửa đóng, con sẽ lại cười rất vui phải không Keith.

- Không – Keith hét.

Keith bế Keith lên, cậu ta khá nặng.

- Không, - Keith lại gào lên.

Ông Collin bước xuống cầu thang. “Cô chú không về quá muộn đâu. Cô chú đi ăn ở nhà hàng Italia ngay trong thị trấn này. Có lẽ chin rưỡi hay mười giờ gì đấy.”

Karen không biết mình có nhiệm vụ dừng bữa tiệc lại không. Nhưng khi thấy ông Collin nháy mắt, cô biết là kịch bản vẫn như lần nói chuyện qua điện thoại.

Bà Collin đưa cho Karen số điện thoại cảnh sát, cứu hỏa, cấp cứu rồi số điện thoại nhà ông bà ngoại của Keith, số điện thoại hai nahf hàng xóm

- Đó là những số cần thiết cho tất cả những trường hợp khẩn cấp, - bà nói.

Karen gật gật đầu nhưng cô biết rằng mình chẳng cần đụng đến nó trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy.

- Không, - Keith lại hét lên và Karen tự hỏi chẳng biết nó có nói được gì khác ngoài từ ấy không.

- Chúc ngủ ngon nhé Keith, - bà Collin nói, - chị Karen sẽ cho con ngủ ngay bây giờ. Và sáng mai lúc tỉnh dậy thì bố mẹ đã về nhà rồi.

- Không, - nó gào.

Cánh cửa đóng lại, Karen nhìn quanh phòng. Karen cố gắng thoát khỏi cánh tay cô.

- Đây, - Karen nói và đi về phía nhà bếp, - Đây là phòng của em à?

- Không, - nó hét.

cô lại mở cửa một phòng khác. Đó là phòng tắm. – Ô, đây là phòng em ư?

- Không – Keith nói, không còn gào lên nữa. Cậu nhìn Karen. – Phòng tắm, - cậu nói.

Karen đi về phía cầu thang.

- Chúng ta cần phải tìm ra phòng của me, - cô nói rồi đặt Keith xuống. “Mình lên gác đi”, cô ngạc nhiên khi thấy Keith tự trèo cầu thang, cũng may vì cô cũng chẳng đủ sức bế nó lên gác.

Trên tầng, cô thấy một phòng ngủ lớn với một chiếc giường đôi.

- Đây là phòng của em à?

- Không, - Keith nói và cười, Cậu ta có vẻ thích trò chơi này.

Karen tiếp tục mở thêm hai cánh cửa, một là phòng tắm còn một là nhà vệ sinh, Keith lại cười vang. Cuối cùng thì cũng về được phòng, vừa đưa Keith vào được cũi thì chuông điện thoại réo vang. Không thể tin được nửa tiếng lại trôi qua nhanh thế.

- Chị phải đi nghe điện thoại đây, - Cô nói với Keith

- Không, - nó lại gào lên.

Cô không muốn nó khóc.

- Lại đây nào. Hãy chỉ cho chị biết điện thoại đặt ở đâu?

cô bế Keith ra khỏi cũi, điện thoại réo lần hai.

- Đây, - Keith nói và mở cửa nhà vệ sinh trong phòng cậu.

- Không, - Karen nói. Điện thoại réo lần ba.

- Ở đây, - Keith chạy vào phòng tắm.

- Không, - Karen đã bắt đầu quát.

- Điện thoại réo lần thứ tư. Cô biết chắc rằng là diện thoại ở trong phòng ngủ lớn nhưng cô không thể để Keith lại một mình, đó là qui tắc đầu tiên trong của việc trông trẻ, Elaine đã nói như vậy. Đừng bao giờ bỏ mặc đứa trẻ một mình trừ khi nó đang ngủ hay đã đủ lớn để tự chăm sóc lấy mình.

Điện thoại réo lần thứ năm.

Karen bế Keith và chạy tới phòng ngủ. Điện thoại đặt ngay cạnh giường. Cô trả lời điện thoại với cái giọng không được khỏe.

- Xin chào.

- Chào chị, Karen. Công việc của chị sao rồi.

Trong một lát, Karen không thể kìm được. – Aldo, - cô hét lên bực tức, - Mày gọi tao làm gì hả? Tao đang rất bận không phải lúc nói chuyện với mày.

- Em chỉ muốn hỏi xem công việc ra sao thôi, - Aldo nói.

- Tồi tệ, - Karen dập máy. Cô bế Keith quay trở lại phòng.

Điện thoại lại réo vang.

- Ôi, không, - Karen nói.

Lại bế Keith, cô chạy đến điện thoại. Lần này thì rất có thể là bà Collin, nghĩ vậy nên cô làm cho giọng mình trở nên ốm yếu đến thảm hại: “Xin chào”, cô hi vọng nghe như sắp chết đến nơi.

- Karen con không sao chứ?, một giọng nói lo lắn cất lên từ bên kia đầu dây. Bà Sossi!.

- Mẹ, làm sao con có thể làm tốt công việc của mình nếu cả nhà cứ gọi con như thế, - Karen phàn nàn.

- Aldo nói với mẹ rằng con đang gặp chuyện khủng khiếp.

- Chúng chỉ tồi tệ khi con phải dừng công việc trông trẻ để nói chuyện với mẹ và nói qua điện thoại, - Karen nói. – Rất tiếc là con đã không nhớ ra rằng cứ ba phút mẹ lại gọi cho Elaine khi chị ấy đi trông trẻ, - Karen dập mạnh máy xuống.

Cô bế Keith lên và mang nó trở về cũi. Keith ngồi trong cũi, cười toe toét.

- Điện thoại, - nó nói. Karen lắng nghe nhưng chuông chẳng kêu nữa.

- Không đâu, - cô nói, - Chẳng còn cú điện thoại nào nữa, - Đúng lúc ấy chuông lại reo.

Cô đã giận thật sự. Cô lại bế Keith và lao vào phòng điện thoại

- Con đã bảo là đừng gọi điện đến đây nữa, - cô gào lên trong máy.

- Karen? Có chuyện gì vậy? Cháu không sao chứ? – Không phải mẹ cũng chẳng phải Aldo hay ông Sossi. Lần này đúng là bà Collin.

- Ô, Karen bối rối nói – Cháu vẫn khỏe. Cháu không nghĩ là cô. Mọi thứ đều tốt đẹp cả - Dừng một chút cô đã nhận ra sự sai sót của mình. – À, có nghĩ là mọi thứ không được tốt. Cháu thấy mệt lắm. Vì thế nên cháu tưởng cô là mẹ cháu. Cháu gọi cho mẹ vì hình như cháu bị ốm. Mệt quá! Cháu chẳng biết bị làm sao. Có thể là bị cảm hay do virut. Cháu nghĩ cô nên trở về nhà ngay.

- Thật kinh khủng, - bà Collin nói, - Cháu hãy tránh xa Keith ngay. Cô sẽ trở về ngay lập tức.

Karen gác máy.

- Ôi Keith, chị suýt quên mất nhiệm vụ, - cô nói với cậu bé.

Chuông kêu, Karen không thể tưởng tượng được rằng ông bà Collin về nhanh đến thế.

Karen chạy xuống cầu thang và nhìn qua cửa sổ phòng khách. Một phụ nữ đã già đứng cạnh cửa, trên tay là hộp bánh lớn. Bà ta chẳng có gì là ăn trộm cả, vì thế Karen mở cửa.

- Bà là bà ngoại của Keith, - bà ta tự giới thiệu, - còn mấy người nữa ở phía sau nhà. Trong xe họ có bánh, quà và nhiều thứ nữa. Mau mở cửa để họ kịp giấu những thứ ấy đi trước khi con gái và con rể ta trở về.

Keith vui vẻ chạy đi chạy lại, đây quả là một buổi tối đặc biệt với cậu ta, còn Karen vào bếp mở cửa sau. Có sẵn hai mươi người đã đứng sẵn đó, tất cả đều cầm trên tay những gói quà. Họ vào nhà và nhanh chóng giấu mọi thứ dưới ghế trong phòng khách.

Karen nghe thấy xe đỗ ngoài cửa.

- Cháu nghĩ là cô chú về rồi đấy.

Đúng vậy, cô vừa mở cửa ra ông bà Collin đã bước vào.

- Karen! Chúng tôi đã quay lại đây, - bà Collin nói như hét. Nhìn thấy Keith đứng cạnh cô, bà ấy nói với Keith, đừng lại gần Karen. Chị ấy đang ốm đấy.

- Không, - Keith nói. Cậu ta có vẻ như không muốn bố mẹ trở về sớm như vậy. Không có họ nó có thể chơi thoải mái những trò chơi mà nó thích.

Bỗng nhiên tất cả những người trốn sau ghế đều đứng cả dậy, họ đồng thanh:

- Chúc mừng sinh nhật!

Bà Collin chẳng nói được lời nào.

- Chúc mừng sinh nhật em yêu, - ông Collin nói. Em đã sống được một phần ba thế kỷ rồi đây.

Bà Collin nhìn bạn và con trai đang mở những gói quà ngộ nghĩnh, rồi đưa mắt nhìn cô bé trông trẻ.

- Karen, tức là cháu không bị ốm à?

Karen cười toe toét”

- Chúc mừng sinh nhật cô.

Karen mong sớm được trả 50 cent để trở về nhưng ông Collin muốn cô ở lại giúp đỡ việc dọn dẹp, cô đã giúp bà ngoại Keith bày bánh trái. Ngoài hộp bánh của bà ra thì tất cả những thứ còn lại đều do bạn bè đem đến. Có hai cái bánh sand-uych to, bao nhiêu là lọ dưa ngâm dấm, khoai tây trộn xà lách. Karen nhăn mũi khi ngửi thấy mùi mayonaise, cả ngày hôm nay cô đã ngửi nó quá đủ rồi.

Thật là một tối kì lạ! Cô đã làm đủ các nghề: người trông trẻ, diễn viên và người phục vụ. Cô không thể chờ đợi lâu hơn để kể cho cả nhà nghe câu chuyện của mình mặc dù có xấu hổ với cách nói qua điện thoại ban nãy.

Đến giờ về, ông Collin đưa cô mười đô la.

- Hôm nay số tiền nhiều hơn bởi vì đây không phải là một công việc bình thường, - ông nói.

- Karen, - bà Collin nói, - cô mong là cháu thường xuyên trông Keith cho cô chú. Keith có vẻ thích cháu đấy.

- Bắt đầu từ tuần này cháu có thể trông Keith được không? – ông Collin hỏi.

- Được ạ, - Karen sung sướng trả lời, - Cháu thích Keith lắm ạ, - cô nói thật, không hề đóng kịch chút nào.

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.