Sau bữa tiệc hôm đó, Karen mong là Annette sẽ ngỏ ý về cùng mình sau khi tan học. Karen đã bỏ lỡ hết thảy các cơ hội để có dược một người bạn thân. Trong giờ ăn ở trường, cô ngồi cạnh mấy bạn nữ. Một số bạn khác gật đầu chào mỗi khi gặp trên đường nhưng cô không thể gọi đó là bạn. Cô vẫn tự an ủi bằng cách không nghĩ đến điều đó, cố gắng dùng thời gian cho việc nấu nướng, viết thư. Thỉnh thoảng vào ngày cuối tuần cô đi xem chiếu bóng với Aldo, và cũng có lần được Elaine rủ đi trượt patanh cùng với chịSandy. Elaine thật may mắn. Chị ấy đã tìm được một cô bạn thân ngay khi vừa chuyển tới Woodside.
Mấy tuần trước, Karen dành khá nhiều thời gian cho việc trông trẻ, thậm chí ngay cả những buổi chiều vừa tan học về, bà Collin đã gọi điện nhờ trông Keith để bà đi chợ mua sắm hay đến bác sĩ. Công ngận là chơi với Keith cũng thú vị nhưng cô vẫn rất muốn có một người bạn thực sự cùng lứa tuổi và có thể Annette chính là người đó. Vì thế Karen luôn cố tình đi cạnh Annette khi chuyển tiết học hay khi đi ra hành lang, nhưng cô ta chẳng nói gì nhiều với Karen. Bữa trưa họ ngồi chung bàn với nhau nhưng Annette không hề bận tâm đến điều đó, cô ta chẳng thân thiện mà cũng chẳng lạnh nhạt. Karen bắt đầu thắc mắc tại sao trong buổi tiệc hôm nọ cô ấy lại vui vẻ với mình như thế, lại còn nghĩ ra chuyện làm con ma sinh đôi nữa.
Cuối cùng, sau nhiều ngày suy nghĩ, Karen quyết định sẽ kết thân trước bởi vì có thể là do Annette quá nhút nhát chăng.
- Ngày mai bạn đến nhà tớ chơi được không? – Karen hỏi một cách hi vọng khi cùng với Annette bước ra khỏi lớp. Nếu cô ta ngại không muốn chơi với mình thì sao nhỉ, Karen nghĩ.
- Ôi, không được rồi. Tớ phải tập piano.
Lý do nghe rất chính đáng, dường như không phải là bịa đặt ra để tránh lời mời của co, Karen hít một hơi thật sâu và tiếp tục.
- Thế còn ngày thứ tư?
- Cũng không được, - Annette trả lời, - cô giáo dự định là tớ sẽ tham gia buổi hòa tấu vào sáng thứ bảy nên phải tập suốt ngày. Lớn lên tớ sẽ làm nhạc sĩ chơi piano
- Thật không? – Karen ngạc nhiên thốt lên. Cô chưa bao giờ được nói chuyện với một nhạc sĩ tương lai.
- Tớ chơi đàn từ hồi mới bốn tuổi cơ. Hàng ngày tớ phải tập ít nhất là ba tiếng. Đương nhiên điều đó làm tớ rất bận, nhưng để trở thành một nghệ sĩ piano thì không còn cách nào khác.
- Ôi, - Karen lại thốt lên, chẳng còn lý do gì để tủ Annette đến nhà chơi trong khi cô ta rất bận như vậy.
Nhưng Annette mỉm cười và nói.
- Tuy thế nhưng tớ có thể đến nhà cậu vào thứ bảy. Hôm đó tớ chơi đàn vào buổi sáng còn buổi chiều rỗi.
- Được đấy! – Karen reo lên. Cô nhảy chân sáo xuống đại sảnh dù tiết học này ở tầng hai.
Sáng thứ bảy Karen đã chuẩn bị đón tiếp cô bạn rất chu đáo: cô nướng một đĩa bánh bơ, chiên khoai tây giòn và làm thêm bánh bằng bột yến mạch nhưng phải giấu kĩ trước khi Elaine và Aldo nhìn thấy vì nó dễ “bốc hơi” lắm.
Annette đến sau bữa trưa. Karen đã chờ ở cửa. Hôm nay là lần đầu tiên cô mời bạn đến nhà chơi kể từ khi chuyển tới Woodside.
- Xin chào, - Annette vui vẻ nói.
- Tớ rất mừng vì cậu đã đến được, - cô dẫn bạn vào và giới thiệu với mẹ, Aldi cũng có mặt ở đó. Bà Sossi đang cài cúc áo mưa, bà định cho Aldo đi chữa răng còn chị Elaine thì chẳng thấy đâu.
- Cậu có muốn lên phòng mình không? – Karen hỏi, Annette gật đầu và cả hai cùng đi lên gác.
- Giá mà tớ có đàn piano để nhờ cậu chỉ cho cách chơi nhỉ! Tớ chắc là cậu chơi giỏi lắm.
Annette lại gật đầu đồng ý. Cô hắt xì một cái khi bước vào phòng Karen.- Phòng cậu đẹp đấy,- cô nói. – Tớ phải ở chung phòng với em gái.
- trước kia, hồi ở trong thành phố, tớ cũng ở chung phòng với chị mình. Bây giờ đã có phòng riêng, tránh được sự tò mò của bà chị cả hay cáu kỉnh. Karen vô tư đáp, khi cô nhớ ra rằng Annette cũng là chị cả trong gia đình thì đã quá muộn.
Annette lại hắt hơi.
- Ôi, cậu có giấy ăn không?
- Cậu có nghĩ là mình bị cảm không?
- Tớ cũng chẳng biết nữa. Mười phút trước tớ còn thấy mình khỏe lắm mà, - nói xong nước mắt cô trào ra.
Karen phân vân không hiểu cô có làm cho Annette buồn không khi nói xấu những người chị cả.
- Tớ dám cá là cậu tốt hơn nhiều so với bà chị tớ, - Karen nói chữa, - À mà sinh nhật cậu vào ngày nào nhỉ.
- Hai mươi tháng sáu.
- Còn tớ vào ngày mồng một tháng chin. Thế là cậu nhiều tháng hơn tớ, nhưng vẫn chưa đủ để tớ gọi bằng chị.
- Nếu tớ là chị cậu thì đã chẳng học cùng lớp với nhau rồi, - Annette nói, tay đưa lên chùi nước mắt vừa chảy ra.
- Đúng đấy. Và tớ rất vui vì chúng mình học cùng lớp với nhau, - ngừng một lát cô lại nói nhỏ. – Cậu thấy Roy Nevin thế nào?
Annette nhún vai:
- Cũng được. Thế còn Peter London thì sao? Trông cậu ấy có vẻ nghệ sĩ nhỉ?
- Tớ không để ý. Nhưng thứ hai tớ sẽ ngắm lại và cho cậu biết ý kiến, - Karen nói.
Annette lại xì mũi.
- Cậu không sao chứ? – Karen hỏi.
- Chẳng sao đâu, - Annette cố mỉm cười qua những giọt nước mắt lăn trên má. Tớ bị dị ứng với bụi.
- Không đâu, nhà sạch lắm đấy, sáng nay tớ vừa mới hút bụi mà.
Annette nhún vai.
- Cậu uống sữa và ăn bánh quy bơ nhé, - Karen hỏi, hy vọng điều đó sẽ làm cho Annette dễ chịu hơn, - tớ tự làm đấy.
Trong bếp chẳng có ai cả và cô thấy bối rối khi nhìn người bạn mới đến nhà chơi ngồi trong bếp khóc như vậy.
- Ôi, ngon lắm, - Annette khen và với tay lấy miếng bánh thứ hai, nhưng ngay khi đang thưởng thức bánh cô vẫn tiếp tục chảy nước mắt.
- Annette ạ, - Karen chậm rãi nói, tớ thực sự rất muốn kết bạn với cậu. Nếu có điều gì làm cậu khó chịu thì cứ nói thật, đừng ngại. hay là tớ có điều gì làm cậu phật lòng chăng? Lúc nãy tớ không có ý chê trách những người chị cả đâu, chỉ vì thỉnh thoảng chị Elaine có cáu kỉnh đôi chút nhưng tớ cá là cậu tốt hơn chị ấy nhiều.
- Không đâu, đúng là tớ cũng có những lúc hơi tò mò hay cáu kỉnh thật đấy, - Annette nói, - Nhưng cậu thì không thể bằng cô em gái nghịch ngợm của tớ đâu. Tớ đảm bảo là cậu không thể suốt ngày chạy nhảy khắp nhà như nó, lại còn rủ bạn tới làm ầm ỹ lên khi tớ đang tập đàn nữa chứ. Thật khó tập trung được khi nó ở bên cạnh
- Cậu đánh đàn ba tiếng một ngày thật không?
Annette gật đầu và lại lấy khăn chùi nước mắt.
- Thỉnh thoảng tớ còn dậy sớm để đánh đàn một tiếng trước khi tới trường nữa.
- Ôi chao! – Karen lại thốt lên đầy vẻ thán phục. Còn tớ thì dậy được để đi học đúng giờ đã là tốt lắm rồi. Phải quyết tâm lắm thì mới dậy sơm được như thế nhỉ.
- Âm nhạc cần sự say mê và lòng kiên trì.
- Thế buổi hòa nhạc hôm nay ra sao rồi?
- Tuyệt lắm. Tớ thực sự thấy mình chơi rất hay, những người khác cũng nói vậy, - Annette nói và nước mắt lại chảy nhiều hơn.
Karen ước sao chị Elaine có nhà. Đúng là chị ấy luôn gây bực tức cho cô nhưng lại rất thân thiện và nói chuyện rất duyên, điều đó sẽ làm câu chuyện trở nên sôi nổi hơn chăng. Chắc có điều gì đó làm Annette buồn nhưng Karen không thể đoán được và cũng chẳng biết làm thế nào. Ôi, giá mà Elaine có nhà nhỉ, cô thầm nghĩ, bạn của chị ấy chẳng bao giờ khóc khi đến nhà chơi cả.
Đang ngồi bỗngPeabody vào. Từ ngày chuyển đến đây bọn mèo đã nhanh chóng tìm được lỗ hổng ở cái cửa kính phòng khách và thế là chúng tự ý vào nhà bất kỳ lúc nào.
- Ôi, nhà cậu nuôi mèo à? – Annette vừa hỏi vừa nhìn chằm chằm vào conPeabody.
- Nhà tớ có hai còn. Đây làPeabody, còn một con nữa tên làPoughkeepsie. Chắc nó ở loanh quanh đâu đây thôi.
- Trời ơi, bây giờ tớ đã biết được vì sao lại bị hắt xì và chảy nước mắt rồi. Tớ bị dị ứng với mèo. Chỉ cần một sợi lông mèo trong nhà thôi cũng làm tớ như bị cúm vậy.
- Vậy thì chúng mình ra ngoài kia đi, - Karen nói nhưng khi nhìn ra ngoài trời, mưa nặng hạt, cô lại chữa, - hoặc chơi gì trên phòng tớ cũng được.
- Không, tốt hơn hết là tớ sẽ gọi điện cho mẹ đến đón về. Ở nhà tớ có thuốc tra, không cho nước mắt chảy. Lẽ ra trước khi tới đây tớ phải hỏi cậu xem cậu có nuôi mèo khong mới phải. Cậu chẳng bao giờ nói về chúng cả và tớ cũng chẳng để ý
Karen tự hỏi chẳng hiểu có dịp nào để nói về hai con mèo, bởi vì đó không phải là chủ đề của một cuộc nói chuyện giữa hai người bạn chưa thân như cô và Annette. Không lẽ lại: “Xin chào. Nhà tớ có hai con mèo. Cậu có muốn chúng mình kết bạn với nhai không?” Nếu thế cô ta sẽ nghĩ mình bị thần kinh, hơn nữa làm sao biết được có người dị ứng với mèo cơ chứ, điều này Karen chưa từng nghe thấy bao giờ.
Trong lúc đợi mẹ Annette đến đón, Karen cứ phân vân mãi. Cô chẳng biết nên xin lỗi hay lờ đi, coi như một việc bình thường. Phép xã giao khi làm cho bạn mình bị dị ứng là gì nhỉ?
Vây là mặc dù đã chuẩn bị đón tiếp rất công phu, bạn cô vẫn về nhà sớm, chỉ ngồi chưa đầy một tiếng. Karen thở dài buồn rầu. Trong khi DeDe bạn của Aldo hay chị Sandy, bạn chị Elaine, chẳng bị dị ứng với bất kỳ thứ gì, thì Annette, bạn cô, lại bị dị ứng với mèo. Và cô lại tưởng tượng khiRoy đến chơi nhà mình, mặc dù biết chắc không bao giờ xảy ra điều ấy, cậu ta cũng bị di ứng với mèo thì sao nhỉ? Mình sẽ không có bạn chăng?
Buồn rầu cất từng bước khó khăn lên cầu thang, cô nghĩ đến chuyện viết cho những người bạn làm quen được qua thư. Có một điều, chắc chắn là họ không bị dị ứng với giấy hay bút viết của cô, Karen vừa nghĩ vừa thở dài. Cô đưa tay lên quệt nước mắt, không ai bất hạnh bằng tôi cả. Đúng lúc đấy cửa dưới nhà mở, mẹ và Aldo về. Aldo chạy vọt lên gác.
- Ơ bạn chị đâu? – nó hỏi, và khi trông thấy những giọt nước mắt trên má Karen nó lại ngạc nhiên. – Chị khóc à?
- Không, - Karen nói trong tiếng nấc. – Đó chỉ là một biểu hiện của dị ứng, - cô sụt sùi.
- Chị bị dị ứng với gì thế? – Aldo sốt sắng hỏi.
- Cuộc đời!. Chị vừa phát hiện là mình bị dị ứng với cuộc đời!