Khủng Bố Cao Trung

Lượt đọc: 3072 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 995
Anh Hoa Sát Sinh Thuật!

❊ ❊ ❊

Lại một nhát Bạt Đao Kích!

Tuy nhiên, đòn này còn đẫm máu hơn những đòn Bạt Đao Kích trước đó. Bạt Đao Thuật bắt buộc phải thông qua việc lưỡi đao ma sát với vỏ đao mới tạo ra đòn bộc phát mạnh mẽ, mà giờ không có vỏ đao, chuyển sang dùng tay không thay thế, việc này đòi hỏi phải nắm thật chặt lưỡi đao sắc bén đủ để thổi lông là đứt kia, dùng da, thịt, xương cốt để ma sát với lưỡi đao.

Khi nhát đao đó rút ra khỏi bàn tay trái của Chu Đồng, ánh đao vốn dĩ nên là màu bạc giờ lại nhuốm màu máu. Đồng thời, năm ngón tay trái của Chu Đồng đứt lìa!

Luồng huyết quang mảnh như tơ kia lao thẳng về phía Doãn Khoáng. Trong khoảnh khắc, Doãn Khoáng như thể nhìn thấy cảnh tượng mình bị chém làm hai nửa.

"Đùa cái gì vậy!?"

Doãn Khoáng gầm lên trong lòng, lập tức chuyển thanh Thanh Cang Kiếm trong tay thành Như Ý Kim Cô Bổng. Cuồng bạo Tử Long Hồn Lực tựa như không cần vốn liếng mà rót vào trong Như Ý Kim Cô Bổng. Trong chớp mắt, hai tay nắm chặt một đầu gậy, theo ý niệm vừa động, ánh sáng vàng đỏ của Như Ý Kim Cô Bổng lóe lên, đầu gậy đột ngột biến lớn.

Binh!!!

Như Ý Kim Cô Bổng nện mạnh vào luồng huyết quang đang lao tới, chỉ khựng lại trong chốc lát cực ngắn, luồng huyết quang của "Huyết Chi Bạt Đao Kích" đã bị Như Ý Kim Cô Bổng chặn đứng. "Đại Điển Thái" đang lan tỏa huyết quang yêu dị vừa chạm nhẹ vào Như Ý Kim Cô Bổng đã phát ra một tiếng vang giòn tan, trực tiếp gãy đôi! Mà trên Như Ý Bổng ngay cả một vết xước cũng không để lại.

Như Ý Kim Cô Bổng đâu thể so sánh với loại "phế đồng nát sắt" cấp bậc linh khí như Thanh Cang Kiếm.

Còn về phần Chu Đồng, sức mạnh của Như Ý Kim Cô Bổng truyền từ Đại Điển Thái sang cơ thể Chu Đồng, trực tiếp chấn bay ả ra ngoài. Thân hình tựa như thiên thạch rơi xuống, bay vút ra xa tít tắp, nện vào trong một ngọn núi giữa thành phố.

Hiệu quả một đòn của Như Ý Bổng quả là "như ý", thế nhưng Doãn Khoáng lại chẳng thấy như ý chút nào. Đòn vừa rồi đã vắt kiệt của hắn tới ba thành Tử Long Hồn năng lượng. Năng lượng đột ngột mất đi hơn ba thành, sắc mặt Doãn Khoáng "xoẹt" một cái trắng bệch.

Động tĩnh to lớn bên phía Doãn Khoáng tự nhiên đã thu hút sự chú ý của bốn ả Chu Đồng còn lại, cũng như Tiền Thiến Thiến, Luyện Nghê Thường và những người khác. Bốn ả Chu Đồng gần như cùng lúc rời xa Tiền Thiến Thiến và Luyện Nghê Thường, bốn đôi mắt tựa như lợi kiếm đâm về phía Doãn Khoáng. Ngay sau đó, một ả trong đó đột nhiên tách ra, thân hình trong nháy mắt biến mất không dấu vết. Ba ả còn lại, một ả tiếp tục tấn công Tiền Thiến Thiến, hai ả kia thì trái phải giáp công Luyện Nghê Thường.

Chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể thấy, đòn tấn công của bọn chúng càng thêm sắc bén, tàn nhẫn!

Luyện Nghê Thường còn đỡ, bớt đi một ả Chu Đồng khiến áp lực của cô giảm mạnh. Cục diện vốn chỉ là ngang bằng, sau vài chiêu cưỡng công đoạt công, thế trận đã nghiêng về phía Luyện Nghê Thường. Hai ả Chu Đồng luống cuống tay chân, cho dù Bạt Đao Thuật có thần tốc thế nào, cuối cùng vẫn không đuổi kịp tiết tấu của Luyện Nghê Thường, liên tục bị thương. Còn Tiền Thiến Thiến về năng lực tấn công vốn đã không bằng Chu Đồng, đột nhiên đòn tấn công của Chu Đồng trở nên như cuồng phong bão táp, cô liền có chút không chống đỡ nổi.

Một đòn Bạt Đao Thuật, trực tiếp chém đứt cánh tay trái của Tiền Thiến Thiến.

Thấy cảnh này, Doãn Khoáng nào còn tâm trí đâu mà quan tâm chuyện khác? Tuy bây giờ là thời cơ tốt nhất để giết ả Chu Đồng kia, nhưng không lẽ hắn lại mặc kệ Tiền Thiến Thiến sao? Hắn lách mình lao về phía ả Chu Đồng đang tấn công Tiền Thiến Thiến, nện một gậy vào ả! Lần này Doãn Khoáng không sử dụng năng lực của Như Ý Bổng, mà chỉ là đòn nện đơn thuần. Từ việc đỡ được "Huyết Chi Bạt Đao Kích" của ả Chu Đồng kia lúc trước mà xét, Như Ý Kim Cô Bổng hoàn toàn có thể chặn đứng vũ khí và Bạt Đao Thuật của Chu Đồng. Như Ý Bổng trong tay, dù không dùng kỹ năng của gậy, Doãn Khoáng cũng chẳng cần kiêng dè Bạt Đao Thuật của Chu Đồng nữa.

Keng!

Đao gậy va chạm, tia lửa bắn tung tóe. Lần này, Đại Điển Thái của Chu Đồng không bị nện gãy.

"Sao thế? Chém đứt tay người đàn bà của ngươi, ngươi đau lòng à?" Chu Đồng tra Đại Điển Thái vào vỏ, liếm môi cười, "Bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi. Kịch hay còn ở phía sau đấy?" Nói đoạn, thân hình Chu Đồng biến mất, đã lao đến trước mặt Doãn Khoáng, rút đao chém tới!

Doãn Khoáng vung ngang Như Ý Bổng, chặn đứng đòn đó một cách chuẩn xác không sai lệch. Tiền Thiến Thiến trốn sau lưng Doãn Khoáng thấy thời cơ, liền vung một ngọn roi lửa về phía Chu Đồng. Chu Đồng lùi lại dễ dàng, né được.

"Mau trị thương đi! Ả tạm thời giao cho ta."

Nói xong, Doãn Khoáng vung gậy lao về phía Chu Đồng. Đối với Tiền Thiến Thiến, Doãn Khoáng luôn tồn tại mối lo ngại mãnh liệt. Bởi vì cô ấy đã bị Chú Oán phụ thân. Chú Oán đó giờ không biết đang trốn ở đâu rình rập. Nếu có thể, Doãn Khoáng căn bản là không hề muốn Tiền Thiến Thiến tham chiến. Nhưng nghĩ những điều này lúc này đều là dư thừa, không có gì quan trọng hơn việc giải quyết Chu Đồng trước đã.

Hơn nữa trong cõi u minh, nỗi bất an đó của Doãn Khoáng ngày càng mãnh liệt... Dường như, một chuyện gì đó rất chẳng lành sắp sửa xảy ra.

"Đây chính là Như Ý Kim Cô Bổng của ngươi sao?" Ả Chu Đồng này múa Đại Điển Thái trong tay——"Anh Hoa Thiên Sinh Thuật" ngay cả Đại Điển Thái cũng cùng lúc "sao chép dán" ra, vừa cười vừa nói, "Không hổ là vũ khí của Tôn Ngộ Không, quả nhiên có dáng dấp, ngay cả danh kiếm Đại Điển Thái của ta cũng bị nó nện gãy."

Doãn Khoáng tập trung toàn lực vung vẩy Như Ý Bổng, chặn từng nhát đao một của Chu Đồng, đồng thời tìm cơ hội phản kích. Thân hình hai người không ngừng xuất hiện, biến mất, rồi lại xuất hiện giữa không trung... Nơi họ đi qua, tiếng "đinh đinh đang đang" vang lên không dứt, tựa như đang rèn sắt. Thần Tốc Bạt Đao Thuật là tuyệt kỹ của Chu Đồng, nhưng không có nghĩa là Chu Đồng chỉ có mỗi chiêu này, những chiêu thức khác của Nhật Bản Kiếm Đảo ả cũng biết không ít.

"Tại sao ngươi lại trì hoãn thời gian?" Sau khi chặn thêm một đòn của Chu Đồng, Doãn Khoáng chuyển Như Ý Kim Cô Bổng trở lại thành Thanh Cang Kiếm.

"Hừ! Gậy của ngươi rất lợi hại, tại sao lại phải đổi thành thanh kiếm rách này? Hay là nói, cái giá phải trả để sử dụng Như Ý Kim Cô Bổng rất lớn?" Chu Đồng đổi vị trí với Doãn Khoáng, nhân lúc đao kiếm đang đè lên nhau mà nói.

Doãn Khoáng cười hì hì một tiếng, nói: "Ngươi nói đúng, gậy của ta không thể dùng tùy tiện được. Ngươi muốn trì hoãn thời gian? Thứ lỗi ta không phụng bồi nữa!" Nói xong, Doãn Khoáng lại một lần nữa rót Tử Long Hồn Lực vào Thanh Cang Kiếm, trong nháy mắt đẩy nhanh thế công.

Phía bên kia, Tác Hồn Tiên của Luyện Nghê Thường tựa như lời nguyền quấn lấy một ả Chu Đồng, ả Chu Đồng đó lập tức thét lên thảm thiết. Rõ ràng dù khả năng chịu đựng có ra sao, nỗi đau khi linh hồn bị lột ra khỏi thể xác một cách mãnh liệt như thế không phải là thứ con người có thể chịu đựng được. Một ả Chu Đồng khác đang vây công Luyện Nghê Thường linh hoạt né tránh những sợi ma phát quấn lấy. Lúc này, Luyện Nghê Thường đột nhiên nhíu mày, bởi vì trong khoảnh khắc đó, cô bất chợt cảm nhận được ả Chu Đồng không bị tóc mình quấn lấy kia bùng phát ra một luồng sát ý lạnh lẽo và mãnh liệt. Nhưng kỳ lạ là, luồng sát ý này không nhắm vào cô, mà lại là nhắm vào ả Chu Đồng đang bị Tác Hồn Tiên của mình trói chặt kia!?

Trong chớp mắt, ả Chu Đồng không bị trói buộc kia đột nhiên lóe đến sau lưng ả Chu Đồng đang bị Tác Hồn Tiên quấn chặt, hung hãn rút bội đao ra khỏi vỏ.

Huyết quang bắn tung!

Một ả Chu Đồng, vậy mà lại giết chết một ả Chu Đồng khác!?

Cảnh tượng này khiến Doãn Khoáng đang áp chế một ả Chu Đồng ở cách đó không xa cũng phải ngẩn người. Đây là đang diễn vở kịch gì thế này?

Rào rào——

Ả Chu Đồng bị chém làm hai nửa phát ra một tiếng gầm phẫn uất, thân thể trong chớp mắt hóa thành cánh hoa anh đào bay lả tả khắp trời. Một mảng lớn cánh hoa anh đào tựa như chịu sự dẫn dắt nào đó, tất cả đều dán lên người ả Chu Đồng "giết người" kia. Sau đó thẩm thấu vào trong...

"Ưm hừ!" Ả Chu Đồng đó phát ra một tiếng đầy mê hồn, rồi từ từ mở mắt. Hàn quang lóe lên, một nụ cười lạnh đầy đắc ý xuất hiện trên gương mặt ả Chu Đồng kia, "Chúng ta tiếp tục thôi!" Nói đoạn, ả Chu Đồng đó xoay người, thanh Đại Điển Thái vừa tra vào vỏ đã đột ngột rút ra!

Nhưng lần này, không còn là một sợi chỉ bạc nữa, mà là từng sợi từng sợi chỉ bạc đan xen hỗn loạn, tựa như cuồng phong loạn lưu, rít gào vây kín Luyện Nghê Thường lại.

Xoẹt...

Luyện Nghê Thường bay nhanh né tránh, nhưng y phục trên người vẫn bị rạch ra từng vết máu. Cũng may thân pháp của Luyện Nghê Thường phi phàm, phản ứng linh hoạt, nếu không thì chẳng phải chỉ là những vết máu nữa, mà cả thân thể cô có lẽ đều đã bị chém thành từng mảnh vụn rồi!

Ả Chu Đồng đang giao chiến với Doãn Khoáng thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia vẻ mặt phức tạp, nhưng trong chớp mắt lại lạnh lùng trở lại, cười lạnh không dứt, hai tay nắm chặt Đại Điển Thái tăng tốc chém tới, "Thấy chưa? Thấy chưa? Doãn Khoáng, ngày chết của ngươi sắp đến rồi! Ngươi tưởng thông qua mấy con tiện nhân Tiền Thiến Thiến kia mà hiểu được ‘Anh Hoa Thiên Sinh Thuật’ sao? Ha ha! Giờ để ta nói cho ngươi biết, cái tên thực sự của kỹ năng này gọi là ‘Anh Hoa Chân Sinh Thuật’! ‘Anh Hoa Thiên Sinh Thuật’ là giai đoạn thứ nhất, sau đó mới là giai đoạn thứ hai ‘Anh Hoa Sát Sinh Thuật’... Tương sinh tương sát, khi cuối cùng chỉ còn lại một mình ta, ta chính là Thiên Thần!"

Chu Đồng rất đắc ý... hay nên nói là điên cuồng?

Mà lúc này, Doãn Khoáng cuối cùng đã biết tại sao lại cảm thấy không ổn rồi. Cảnh tượng hai ả Chu Đồng tương sát, chẳng phải giống hệt lúc hắn và Trác Nhất Hàng tương sát sao! Giết "chính mình", thành tựu "duy nhất"——Chu Đồng chẳng phải đang làm đúng việc như vậy sao? Điểm khác biệt là, Doãn Khoáng là tìm thấy "chính mình", còn Chu Đồng là lợi dụng kỹ năng quỷ dị "sao chép dán chính mình".

Tóm lại, "Anh Hoa Chân Sinh Thuật" thật đáng sợ!

Dù Doãn Khoáng chưa từng thực sự gặp mặt "Anh Nữ Vương" kia, nhưng chỉ dựa vào kỹ năng này, hắn có thể tưởng tượng ra "Anh Nữ Vương" tuyệt đối là một người phụ nữ kinh tài tuyệt diễm, là thiên tài giống như Chung Minh phá vỡ bầu trời cao đẳng học phủ trở về hiện thực, và Hầu Gia thống nhất Đông Thắng!

"Doãn Khoáng, mau giết con tiện nhân trước mặt ngươi đi! Tuyệt đối không thể để chúng tiếp tục tương sát. Thực lực con tiện nhân này đã tăng lên gấp đôi!" Trong đầu Doãn Khoáng đột nhiên vang lên giọng nói của Luyện Nghê Thường.

Giết?

Doãn Khoáng cười khổ, lập tức nói: "Ngươi tới giết ả đi, ta thay ngươi đỡ một lúc!" Trước mắt, chỉ có Luyện Nghê Thường có thực lực trong thời gian ngắn giết chết một "đơn thể Chu Đồng". Nói xong, Doãn Khoáng liên lạc với Tiền Thiến Thiến, bảo cô phối hợp với Luyện Nghê Thường giết "đơn thể Chu Đồng", rồi lao về phía "song thể Chu Đồng" kia. Đồng thời, Như Ý Kim Cô Bổng đã nắm trong tay.

"Đừng hòng!" Đơn thể Chu Đồng gầm lên một tiếng, nhưng Luyện Nghê Thường đã lao đến trước mặt ả.

Doãn Khoáng nắm Như Ý Kim Cô Bổng, nện một gậy vào ả song thể Chu Đồng đang truy kích Luyện Nghê Thường.

"Chịu chết à? Thành toàn cho ngươi!" Song thể Chu Đồng quát lớn.

Một phen giao phong, Doãn Khoáng trong nháy mắt thương tích đầy mình.

"Còn có ta!"

Đột nhiên, một tiếng quát kiều mỵ vang lên, có thêm một ả Chu Đồng xuất hiện bên cạnh song thể Chu Đồng, đắc ý nhìn Doãn Khoáng.

Đồng tử Doãn Khoáng co rút, hắn đột nhiên nhớ ra, trước đó một ả Chu Đồng đã bay về phía ả Chu Đồng bị hắn đánh bay kia... Xem ra bây giờ, ả Chu Đồng trước mắt cũng là một "song thể Chu Đồng"!

"Hai ả Chu Đồng tương sát, thực lực tăng lên gấp đôi... Hai ả Chu Đồng thực lực đã tăng gấp đôi lại tương sát, thực lực lại tăng lên gấp đôi, hay là gấp bốn!? Tuyệt đối không thể để chúng tương sát nữa! Nhưng, việc này có khả thi không? Trận này phải đánh thế nào đây..."

Trong lúc Doãn Khoáng đang u uất, hai "song thể Chu Đồng" đã trái phải giáp công Doãn Khoáng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:974
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.