Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 2010 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Truyền thừa độc đáo

❊ ❊ ❊

Theo thời gian trôi qua, số người xuất hiện ánh sáng nhạt trên người ngày càng nhiều, đã quá một nửa.

Lại qua một lát, ánh sáng trên người đệ tử Thiên Cổ Sơn đột nhiên biến ảo, những tia màu xanh lam lan tỏa ra ngoài, dần dần trở nên rõ nét, cuối cùng hóa thành quầng sáng màu xanh lam bao quanh khắp cơ thể.

Điều này cho thấy đệ tử Thiên Cổ Sơn đã tìm được truyền thừa thích hợp với mình, hơn nữa lại là truyền thừa của tinh quang màu xanh lam, vô cùng cao minh.

Lại qua thêm một lát, trên người Tam Hoàng tử và Cửu Hoàng tử cùng lúc tỏa ra ánh sáng màu vàng đậm, trên người đệ tử Huyền Kiếm Tông tỏa ra ánh sáng màu xanh lục, còn trên người đệ tử Bá Võ Tông thì lại tỏa ra ánh sáng màu vàng đậm.

Người tỏa ra ánh sáng ngày càng nhiều, chỉ là cao cấp nhất chính là ánh sáng màu xanh lam của đệ tử Thiên Cổ Sơn, kế tiếp là ánh sáng màu xanh lục, số ít là ánh sáng màu vàng, phần lớn là ánh sáng màu đỏ và màu cam.

Trên người Trần Tông là nơi xuất hiện ánh sáng sớm nhất, nhưng đến nay vẫn không có lấy nửa phần thay đổi.

Bên trong Truyền Thừa Thiên Bia, Trần Tông vẫn đang tìm kiếm.

Bắt đầu tiếp xúc từ tinh quang màu tím cao cấp nhất, rồi đến tinh quang màu xanh lam, sau đó là tinh quang màu xanh biếc, kế tiếp là tinh quang màu xanh lục, nay đã bắt đầu tiếp xúc với tinh quang màu vàng.

Tinh thần ý thức vừa tiếp xúc, có cái kháng cự, có cái không phản ứng, cũng có cái đón chào, xét từ điểm này mà nói, truyền thừa thích hợp với bản thân cũng không ít, nhưng đáng tiếc là, đều không hợp ý Trần Tông.

Nếu cách làm kén cá chọn canh này của Trần Tông mà để những người muốn có truyền thừa nhưng không có duyên đạt được biết, đoán chừng sẽ hận đến nghiến răng nghiến lợi, đem Trần Tông băm vằm ra muôn mảnh.

Truyền thừa trong tinh quang màu đỏ là cấp thấp nhất, Trần Tông ước tính cho dù có đạt được thì đối với bản thân cũng không có giúp ích gì lớn, hoặc có thể nói là không có tác dụng lớn lắm, mà truyền thừa trong tinh quang màu cam thì cao minh hơn một chút, nhưng đoán chừng sự giúp ích đối với bản thân cũng vô cùng hạn chế.

Ít nhất cũng phải là truyền thừa của tinh quang màu vàng.

Sau khi đã tiếp xúc hết toàn bộ tinh quang màu vàng, Trần Tông liền dừng lại, đối với truyền thừa của tinh quang màu cam và tinh quang màu đỏ thì không có mấy hứng thú.

Hiện tại vấn đề đang bày ra trước mặt Trần Tông, từ tinh quang màu vàng đến tinh quang màu tím, truyền thừa thích hợp với mình có đến hơn trăm loại, nhưng không phải tất cả truyền thừa đều có thể thành công một trăm phần trăm, huống hồ chỉ có thể tiếp nhận một loại mà thôi.

Trần Tông đang lựa chọn, tốt nhất không nghi ngờ gì chính là truyền thừa của tinh quang màu tím, nhưng nếu thực sự muốn tiếp nhận truyền thừa của tinh quang màu tím thì tỉ lệ thành công sẽ rất thấp, khả năng thất bại rất lớn; kế đó là truyền thừa của tinh quang màu xanh lam, xác suất thành công sẽ cao hơn một chút; tiếp đến nữa là truyền thừa của tinh quang màu xanh biếc, tỉ lệ thành công lại cao hơn một chút.

Truyền thừa lý tưởng đương nhiên nằm trong ba loại này, nếu không được, chỉ có thể lui mà cầu loại thứ yếu là tinh quang màu xanh lục và tinh quang màu vàng.

Có vài loại truyền thừa Trần Tông cảm thấy cũng tạm, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hợp với tâm ý của mình.

Nghĩ tới nghĩ lui, Trần Tông cuối cùng chỉ có thể chọn một đạo tinh quang trong số đó để tiếp nhận truyền thừa, đó là một đạo tinh quang màu xanh lục, thứ ẩn chứa bên trong hình như thuộc loại truyền thừa về kiếm, trong tất cả các truyền thừa thì nó hợp với tâm ý của mình nhất, hơn nữa tỉ lệ thành công cũng cao nhất.

Tinh thần ý thức lan tỏa ra ngoài, bao bọc lấy đạo tinh quang màu xanh lục thẫm kia, nhanh chóng thẩm thấu vào trong, hoàn toàn tiếp xúc với nó, muốn tiếp nhận truyền thừa bên trong.

Ánh sáng của tinh quang màu xanh lục thẫm lập tức tỏa sáng rực rỡ, ánh sáng cuồn cuộn lan tỏa ra xa, hình thành từng lớp quầng sáng như sóng nước dập dờn, trở nên chói mắt nhất trong hư không này, dường như biến thành trung tâm của hư không vậy.

Theo ánh sáng của đạo tinh quang màu xanh lục thẫm này tỏa sáng rực rỡ, những tinh quang khác thì chậm rãi trở nên ảm đạm.

Theo ánh sáng lan tỏa ra ngoài, tinh quang màu xanh lục thẫm gần như bao phủ toàn bộ hư không, từng đoạn thông tin cũng theo đó mà ùa vào trong ý thức của Trần Tông.

Bất thình lình, mũi kiếm thần bí nơi trung tâm không gian tinh thần dường như được đánh thức, khẽ run lên, trong tiếng ông ông không thể nhận ra, ánh sáng thần thánh màu bạc nhanh chóng lan tỏa ra ngoài, trong nháy mắt tiếp xúc với tinh quang màu xanh lục thẫm, nhưng không phải là tiếp nhận truyền thừa, mà là dùng một luồng vĩ lực mênh mông đánh nát tinh quang màu xanh lục thẫm, thông tin từ đó bị gián đoạn.

Trần Tông không khỏi ngẩn người, mình chọn một truyền thừa, thế mà lại bị gián đoạn, thế này là thế nào?

Lúc chưa kịp có phản ứng khác, một đạo ánh sáng thần thánh màu bạc như xuyên thấu trùng trùng thời không mà đến, oanh kích vào trong mảnh hư không đen tối vô tận này, nổ tung tại nơi cao nhất, ánh sáng thần thánh màu bạc như sóng triều quét qua, bao phủ toàn bộ hư không đen tối.

Từng điểm tinh quang cũng theo đó mà hiển hiện, giữa những cái chớp nháy, ánh sáng trở nên vô cùng rực rỡ, quần tinh lấp lánh, bảy màu rực rỡ, huyền ảo đến cực điểm, Trần Tông lại ngơ ngác nhìn, hoàn toàn không biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

Ánh sáng thần thánh màu bạc ẩn đi, ngay sau đó, quần tinh rực rỡ cũng chậm rãi trầm xuống, mọi thứ lại khôi phục về bộ dạng tối tăm vô tận vốn có.

"Thất bại rồi?" Trần Tông lẩm bẩm tự nói, cảm thấy có chút khó chịu, thế mà ngay cả một truyền thừa cũng không đạt được, không khỏi có cảm giác dở khóc dở cười.

Biến cố đột nhiên xảy ra, tại vị trí trung tâm phía trên cùng của hư không vô tận, một thiên thể dường như từ trong hư vô mà đến, dần dần xuất hiện, khí tức hoành tráng bao la, cổ xưa thâm thúy cũng theo đó lan tỏa ra ngoài, thu hút sự chú ý của Trần Tông qua đó.

Trong ánh mắt ngưng tụ, thiên thể hiện ra trình hiện hai màu đen trắng, chậm rãi xoay chuyển, tản mát ra quầng sáng đan xen đen trắng, chậm rãi trầm xuống, uy áp kinh người giáng xuống, tựa như thần uy hạo đãng, nhưng lại không khiến Trần Tông có cảm giác khó chịu.

Thiên thể đen trắng khổng lồ như một ngôi sao thu nhỏ vô số lần trầm xuống giáng xuống trước mặt Trần Tông, cao chừng một người, chậm rãi xoay tròn, màu đen và màu trắng trên đó phân định rạch ròi, nhưng lại hòa quyện vào nhau, trông vô cùng hài hòa.

Từng tia khí tức huyền diệu cực hạn lan tỏa ra ngoài, thế mà lại chủ động chạm vào Trần Tông, sau đó bao bọc lấy Trần Tông.

Không cảm thấy chút nguy cơ nào, thực tế thì Trần Tông cũng không cách nào ngăn cản sự thẩm thấu khí tức của thiên thể đen trắng.

Khi khí tức kia thấm vào trong cơ thể, trong khoảnh khắc tiếp xúc với tinh thần ý thức, từng bức tranh cũng theo đó mà xuất hiện.

Hư không vũ trụ bao la vô tận, vạn ngàn tinh quang lấp lánh, thâm thúy vô biên, thần bí vô cùng, Trần Tông cảm thấy mình bị một luồng sức mạnh vô hình mang theo liên tục bay về phía trước, vượt qua từng thiên thể đang xoay chuyển, đi qua từng dải vẫn thạch hỗn loạn, nhìn thấy từng con cự thú to lớn như đại lục dãy núi, đặc biệt là những con cự thú có thể hình khổng lồ kia, khi Trần Tông đi ngang qua bên cạnh chúng, chúng không hề có phản ứng, nhưng Trần Tông lại kinh tâm động phách, khủng bố, thật sự là quá khủng bố, căn bản không cách nào hình dung sự khủng bố đó, nếu như muốn so sánh thì cho dù là Trấn Quốc Vương Thiên Huyền Cảnh mạnh mẽ vô cùng từng nhìn thấy ngày đó cũng không cách nào so sánh, giống như con kiến vậy.

Đây là nơi nào? Sau khi kinh hãi, Trần Tông không khỏi nghĩ thầm.

Không dừng lại, luồng sức mạnh thần bí vô hình kia vẫn mang theo tinh thần ý thức của Trần Tông không ngừng bay về phía trước, dường như muốn bay đến tận cùng của hư không.

Trong hư không ngoài thiên thể, vẫn thạch và cự thú ra, Trần Tông còn nhìn thấy từng bong bóng, bong bóng kia có lớn có nhỏ trông giống như tinh thần vậy, cái lớn thì khó mà nhìn thấy điểm tận cùng, màu sắc của mỗi bong bóng đều có sự khác biệt, trắng, đen, hoặc đỏ, xanh lam, đều tỏa ra khí tức hoàn toàn khác biệt, có cái tràn đầy sức sống, có cái chết chóc u ám.

Bay mãi bay mãi, bay về phía một bong bóng khổng lồ vô biên ở chính phía trước, bong bóng kia vô cùng khổng lồ, so với vạn ngàn bong bóng nhìn thấy dọc đường thì to lớn hơn gấp nhiều lần, dường như không nhìn thấy điểm tận cùng, hơn nữa bong bóng này cũng vô cùng kỳ lạ.

Dạng cầu khổng lồ, toàn thân trắng như sữa, tỏa ra khí tức dao động hoành tráng bao la, quang minh chính đại, mà quan sát kỹ sẽ phát hiện, ngay phía dưới quả cầu trắng sữa khổng lồ này còn tồn tại một quả cầu khổng lồ đen kịt thâm thúy, hai quả cầu đen và trắng giống như cặp song sinh dính liền nhau, nương tựa vào nhau.

Điều khác biệt với quả cầu trắng khổng lồ là, khí tức mà quả cầu đen khổng lồ tỏa ra lại là bá đạo, tà ác, u ám.

Nếu nói khí tức của quả cầu trắng đại diện cho tất cả sức mạnh chính diện, thì khí tức mà quả cầu đen tỏa ra lại đại diện cho tất cả sức mạnh phản diện.

Trắng và đen, chính và phụ.

Một tiếng "bụp", ý thức của Trần Tông lao vào trong quả cầu trắng khổng lồ, trước mắt chỉ toàn một màu trắng xóa, giống như một màn sương trắng dày đặc, cũng không biết đã bay bao lâu, vèo một cái đã lao ra khỏi màn sương trắng, Trần Tông lập tức sững sờ.

Núi xanh nước biếc, trời xanh mây trắng, cho dù là loại nào cũng thuần túy đến thế, đẹp đẽ mỹ miều, tỏa ra quầng sáng mê người, tựa như tiên cảnh vậy.

Từ nhỏ đến lớn, Trần Tông khẳng định bản thân chưa từng nhìn thấy cảnh đẹp như vậy, rõ ràng là một cái cây, nhưng lại sở hữu thần vận mà những cái cây trước kia không có, dù chỉ là một cọng cỏ, cũng dường như tràn đầy linh tính độc đáo, một cảm giác khó nói nên lời.

Chỉ là, tốc độ bay quá nhanh, nhanh đến mức khiến Trần Tông chỉ có thể nhìn lướt qua, chỉ hơi có chút cảm ứng mà thôi.

Bay qua núi cao, bay qua nước chảy, bay qua rừng rậm vô tận, bay qua vực sâu, không ngừng bay về phía trước, dần dần, Trần Tông nhìn thấy một ngọn núi, núi không biết cao bao nhiêu, như trụ trời chống đỡ bầu trời, vạn ngàn mây mù bao quanh, thần âm xa xăm mờ ảo.

Từng tòa cung điện phân bố trật tự chỉnh tề trên thần sơn, nguy nga hùng vĩ, liên miên không biết bao nhiêu vạn dặm, trong đó có một tòa cung điện lớn nhất, hoành tráng nhất sừng sững tại nơi cao nhất ở chính trung tâm của tất cả cung điện, nguy nga thần thánh như một tòa thần điện.

Toàn thân trắng như sữa, tiên hạc bay lượn trong thần sơn cung điện, từng đạo thân ảnh đạp trên ánh sáng màu sắc khác nhau bay vút đến rồi lại bay vút đi, tiêu sái thong dong khó mà nói hết.

Trần Tông loáng thoáng có thể cảm nhận được, khí tức dao động mà mỗi đạo thân ảnh tỏa ra đều rất kinh người, còn hơn cả Trấn Quốc Vương Thiên Huyền Cảnh của Long Đồ hoàng thất.

"Rốt cuộc đây là nơi nào?" Trần Tông càng thêm chấn kinh.

Tùy tiện nhìn thấy một người mà cũng mạnh hơn cả Thiên Huyền Cảnh.

May mà không ai phát hiện ra mình.

Tiếp tục bay về phía trước, cuối cùng dừng lại bên trong một tòa cung điện đan xen hai màu đen trắng, trên diễn võ trường này có hàng trăm người đang ngồi xếp bằng, từng người một ngồi nghiêm chỉnh, thần sắc nghiêm nghị, mà ngay phía trước cũng ngồi một lão giả tiên phong đạo cốt, đang mở miệng giảng giải điều gì đó.

"Tâm Ý Biến còn gọi là Tâm Ý Tam Thập Tam Thiên, là căn bản của Tâm Ý Thiên Cung chúng ta, vạn pháp của Thiên Cung đều lấy Tâm Ý Biến làm căn cơ." Lão giả tiên phong đạo cốt trước tiên dùng giọng điệu không nhanh không chậm nói một đoạn lời, cực kỳ rõ ràng truyền vào trong tai mỗi người, tựa như khắc dấu vậy.

"Các ngươi đều là đệ tử mới của Thiên Cung, cần phải tu luyện Tâm Ý Biến trước, chỉ khi luyện đến tầng thứ tư mới có tư cách tu luyện các võ đạo khác của Thiên Cung."

"Ta muốn bắt đầu giảng giải Tâm Ý Đệ Nhất Biến, các ngươi nhớ kỹ nghe cho kỹ."

"Tâm là gốc, Ý là bản, Tâm Ý tương tồn, trời vô hạn, đất vô biên."

Thiên âm mênh mông, một chữ là một câu, một câu vạn pháp đi theo, chấn nhiếp tâm hồn, Trần Tông ghi nhớ hoàn toàn không sót một chữ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:337
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.