Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 2837 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Hoành tảo Vạn La (Thượng)

❊ ❊ ❊

Đối với Thương Huyền trưởng lão mà nói, tiết kiệm thời gian mới là quan trọng nhất.

Mau chóng xử lý xong xuôi mọi chuyện ở đây, để trở về Thái Nguyên Thiên Tông, cho Trần Tông tu luyện thật tốt, nâng cao tu vi và thực lực.

Vạn La Tông và Tung Hoành Kiếm Tông không ở cùng một địa giới, đối với những võ giả cấp thấp mà nói, có lẽ rất khó để vượt qua, nhưng đối với cường giả Thiên Huyền cảnh mà nói, thì dễ như trở bàn tay.

Chưa cần đến một canh giờ, Thương Huyền trưởng lão đã mang theo Trần Tông tới gần Vạn La Tông, có thể nhìn thấy quần thể cung điện của Vạn La Tông.

Từng tòa cung điện lấy tông màu đen làm chủ đạo tọa lạc trong núi, phía trên bầu trời dường như bao phủ bởi một tầng u ám.

Linh thức quét qua, tựa như một cơn bão vô hình càn quét qua, khóe miệng Thương Huyền trưởng lão hiện lên một nụ cười: "Trong toàn bộ tông môn, tu vi cao nhất cũng chỉ là Địa Linh cảnh tứ trọng."

Tông môn chỉ có hạng Địa Linh cảnh trấn giữ, bên trong Thái Nguyên Thiên Tông rộng lớn, thì có rất nhiều người có khả năng diệt sạch cả môn phái.

Trần Tông tới Vạn La Tông, không phải để du ngoạn, cũng không phải để giảng lý, mà là để tính sổ, cho nên, sẽ không quy củ mà đưa bái thiếp trước, rồi chờ đối phương tiếp đón.

Dưới sự dẫn dắt của Thương Huyền trưởng lão, hai người như hai đạo lưu tinh lướt qua bầu trời, mang theo uy thế kinh người, hung hăng giáng xuống, oanh kích trên diễn võ trường của Vạn La Tông.

Ầm một tiếng, tiếng động kinh thiên động địa vang vọng tám phương, lực trùng kích đáng sợ như khiến đất rung núi chuyển, sóng xung kích như cuồng phong cự lãng càn quét ra, khiến các cung điện xung quanh diễn võ trường rung lắc dữ dội, suýt chút nữa sụp đổ.

"Chuyện gì vậy?"

"Núi sắp sụp đổ rồi sao?"

Người của Vạn La Tông, từ trên xuống dưới là trưởng lão, tông chủ, cho tới đệ tử, ai nấy đều kinh hãi không thôi, lần lượt lao ra, nhìn về phía hướng truyền đến âm thanh, ngay sau đó, từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới.

Tông chủ và các vị trưởng lão đều là cao thủ Nhân Cực cảnh, tới nơi sớm nhất, ánh mắt lập tức rơi vào trên người Thương Huyền trưởng lão và Trần Tông.

Khí tức của Thương Huyền trưởng lão nội liễm, lộ ra vẻ rất thâm sâu khó dò, khiến họ khó mà cảm nhận được tu vi cao thấp, thực lực mạnh yếu, mà Trần Tông toàn thân lực lượng hoàn toàn nội liễm, hoàn toàn không cảm nhận được tu vi của hắn ra sao.

"Các ngươi là kẻ nào, dám hủy hoại diễn võ trường của Vạn La Tông, đáng tội gì!" Tam trưởng lão Vạn La Tông mặt trầm xuống, lạnh lẽo bao trùm, âm thanh lạnh lẽo như âm phong, gào thét càn quét.

Tông chủ và mấy vị trưởng lão khác cũng kẻ nào kẻ nấy sắc mặt bất thiện, ánh mắt mang theo lạnh lẽo và sát cơ, dường như muốn xé nát Trần Tông và Thương Huyền trưởng lão.

Không lâu sau, những kẻ Ngụy Siêu Phàm cảnh khác của Vạn La Tông cũng lần lượt tới nơi.

"Ta..." Đối mặt với biểu cảm và ánh mắt không thiện chí từ trên xuống dưới tông chủ, đệ tử của Vạn La Tông, khóe miệng Trần Tông nhếch lên, treo một nụ cười đầy giễu cợt: "Ta tên Trần Tông."

"Trần Tông..." Mọi người Vạn La Tông nghe vậy, lập tức ai nấy đều kinh nghi bất định.

Cái tên này rất quen thuộc, nhưng lại không dám tin, bởi vì nếu là Trần Tông mà họ biết, thì trốn còn không biết trốn vào xó xỉnh nào rồi, đâu còn dám xuất hiện ở đây.

"Ta là Tung Hoành Kiếm Tử." Trần Tông nói ra câu thứ hai, lập tức khiến mỗi một người của Vạn La Tông đều chấn động không thôi.

Tung Hoành Kiếm Tử!

Trần Tông!

Chỉ có một người thôi.

Chính là Trần Tông của vài năm trước.

Hắn sao dám... hắn sao dám xuất hiện ở đây.

"Hôm nay, ta tới để giải quyết một mối ân oán." Trần Tông khẽ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm mà sắc bén quét qua, tựa như thanh kiếm vậy, sự sáng ngời đó, lập tức khiến mỗi người của Vạn La Tông không dám nhìn thẳng.

"Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại cứ muốn xông vào." Tam trưởng lão Vạn La Tông lập tức cười âm trầm, sát cơ từ trong đôi mắt bắn ra: "Hôm nay, sẽ tiễn ngươi lên đường."

"Tam trưởng lão, để con." Một đệ tử Vạn La Tông cười lạnh, hắn và Trần Tông thuộc cùng thế hệ, hiện nay đã là cao thủ Ngụy Siêu Phàm cảnh, sở hữu chiến lực Thất Tinh cấp trung kỳ.

"Đi đi." Tam trưởng lão gật đầu: "Đừng ra tay sát thủ."

"Yên tâm đi Tam trưởng lão, con sẽ chậm rãi chiêu đãi hắn." Đệ tử này mặt đầy cười gian, mười ngón tay khẽ gảy trong không trung, giống như đang gảy đàn, khơi dậy từng tia u ám.

Khí tức âm hàn đáng sợ vô hình vô chất, lại xuyên qua không khí rơi trên người Trần Tông, khóa chặt lấy Trần Tông.

"Thập Chỉ Liên Âm." Tiếng quát khẽ mang theo hàn ý xâm nhập tới, giữa những ngón tay đàn động, tia u ám được khơi dậy như tơ lập tức lan tỏa ra, xuyên qua lại trong không khí, dường như dệt thành một tấm lưới u ám, bao phủ về phía Trần Tông.

Mỗi một sợi hàn tơ u ám đều sắc bén như kiếm khí, đáng sợ vô cùng, có thể dễ dàng cắt đứt thép.

Đệ tử Vạn La Tông này mang theo một tia cười dữ tợn, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng Trần Tông bị cắt xẻ toàn thân máu me đầm đìa, không khỏi có một loại khoái cảm kích thích.

Trần Tông lại mặc cho những âm ty đó cắt vào người mình, vẫn nguyên vẹn không tổn hại.

"Đây là thực lực của ngươi sao, quá yếu." Trần Tông từ tốn lên tiếng, ngay sau đó búng ngón tay, một tia kiếm khí xé gió bắn ra.

Quá nhanh, cũng quá đột ngột, hoàn toàn không kịp phản ứng.

Đệ tử Vạn La Tông đó liền bị xuyên thủng mi tâm, ngay cả đại não cũng bị kiếm khí xoắn nát thành mảnh vụn, chết ngay lập tức.

Tông chủ và mấy vị trưởng lão tu vi đều không thấp, trong đó tông chủ và đại trưởng lão đều là cường giả Nhân Cực cảnh thất trọng, nhưng vì họ không hề coi trọng thực lực của Trần Tông, trong lòng tồn tại vài phần khinh thị, nên mới không kịp phản ứng.

Nhưng cũng vì vậy, Trần Tông tiết lộ ra một tia khí tức ba động, để họ biết được tu vi của Trần Tông.

Nhân Cực cảnh tam trọng sơ kỳ!

Sắc mặt tông chủ và mấy vị trưởng lão lần lượt đại biến.

Chuyện này không thể nào!

Tung Hoành Kiếm Tử Trần Tông mà họ biết, quả thực có thiên tư hơn người, nhưng tuyệt đối không thể trong vài năm ngắn ngủi, nâng tu vi từ Chân Võ cảnh lên Nhân Cực cảnh, đừng nói chi là Nhân Cực cảnh tam trọng sơ kỳ.

Phải biết rằng, từ Nhân Cực cảnh nhất trọng sơ kỳ nâng lên Nhân Cực cảnh tam trọng sơ kỳ, nếu không có kỳ ngộ to lớn, chỉ dựa vào tự mình tu luyện, ít nhất cũng cần hơn hai mươi năm thời gian.

Đương nhiên, đó là sự hạn hẹp trong tầm mắt của họ, bởi vì năm đó họ, từ Nhân Cực cảnh nhất trọng sơ kỳ nâng lên Nhân Cực cảnh tam trọng sơ kỳ, thời gian bỏ ra đều vượt qua ba mươi năm, thậm chí hơn bốn mươi năm lâu.

Cho nên trong quan niệm của họ, dù là thiên tài kinh tài tuyệt diễm, ít nhất cũng phải cần thời gian hai mươi năm mới được.

"Chẳng lẽ kẻ này là giả mạo?"

Ý niệm này vừa mới nảy ra, đã lại bị họ bác bỏ.

Ai lại đi giả mạo chứ?

Mục đích là gì?

Hoàn toàn không có cần thiết đó.

"Năm đó, Vạn La Tông nhiều lần đối phó với ta, trăm phương nghìn kế chèn ép ta, thậm chí muốn giết ta, nếu không phải ta có chút năng lực cộng thêm vận khí không tệ, chỉ sợ sớm đã bị các ngươi sát hại." Trần Tông sắc mặt thản nhiên, không buồn không vui nói, dường như đang nói chuyện không liên quan tới mình, nhưng ánh mắt lại càng ngày càng lạnh lẽo: "Hôm nay tới đây, chính là để trả lại 'đại ân đại đức' năm đó của các ngươi."

Bốn chữ đại ân đại đức, nghe qua tràn đầy sự lạnh lẽo và châm chọc.

Người Vạn La Tông đương nhiên sẽ không ngu ngốc tin rằng, họ thực sự có đại ân đại đức với Trần Tông.

"Hừ, tuy không biết ngươi đã gặp vận cứt chó gì, mà trong vài năm ngắn ngủi, lại sở hữu tu vi Nhân Cực cảnh tam trọng sơ kỳ, nếu ta là ngươi, thì nên trốn đi, nỗ lực tu luyện, ít nhất phải có tu vi Địa Linh cảnh sau đó mới tiến hành chuyện báo thù." Tam trưởng lão Vạn La Tông cười âm hiểm, mặt đầy châm chọc nói.

Quả thực, đó là cách làm bình thường, trước hết ẩn nhẫn, đợi đến khi thực lực đủ rồi mới tính sổ.

Nếu là tình huống bình thường, Trần Tông quả thực cũng sẽ làm như vậy.

"Nhưng bây giờ, đã ngươi cuồng vọng tự mình dâng cửa tới, thì tuyệt nhiên không có lý do gì để tha cho ngươi."

Nói xong, Tam trưởng lão trực tiếp ra tay.

Vạn La Tông trưởng lão có tu vi đạt tới Nhân Cực cảnh không ít, so với Tung Hoành Kiếm Tông còn nhiều hơn gấp mấy lần.

Tam trưởng lão, chính là người nổi bật trong Nhân Cực cảnh, tu vi của lão hiển nhiên đã đạt tới tầng thứ Nhân Cực cảnh lục trọng sơ kỳ, so với tu vi mà Trần Tông thể hiện ra, còn vượt hơn ba trọng.

Tầng thứ như Nhân Cực cảnh, sự chênh lệch thực lực giữa mỗi trọng tu vi, rõ ràng hơn nhiều so với dưới Siêu Phàm cảnh.

Đương nhiên, thực lực cao thấp, và Linh công cùng Linh võ tu luyện có quan hệ mật thiết.

Vạn La Tông tuy là tông môn cấp trung phẩm, nhưng truyền thừa cao nhất của nó cũng chỉ là Linh công trung phẩm mà thôi, hơn nữa, chỉ có tông chủ và đại trưởng lão mới được tu luyện, các trưởng lão khác tu luyện đều chỉ là Linh công hạ phẩm.

Tam trưởng lão ra tay, chính là vung tay áo, một bàn tay tỏa ra ánh đen tỏa ra hàn ý kinh người từ trong tay áo, giống như độc xà ra khỏi hang chui ra, nhìn thì chậm chạp, thực tế lại nhanh cực kỳ, mang theo từng tầng ảo ảnh, thật giả khó phân hư thực khó tách, tựa chậm mà nhanh vỗ về phía Trần Tông.

Âm phong từng trận gào thét nổi lên, lại hóa thành cuồng phong gào thét rít gào, âm thanh cuồng bạo oanh vào màng nhĩ Trần Tông, xuyên thẳng vào não hải.

Một đòn này, không chỉ uy lực kinh người, mà còn mang theo một tia xung kích đối với linh thức, hai đường cùng lúc, phòng không kịp phòng, khiến người ta càng khó chống đỡ.

Cho dù là cường giả đồng đẳng tu vi đối mặt với đòn này, cũng phải cẩn thận đối phó.

Nhưng linh thức của Trần Tông bền bỉ, vượt xa Nhân Cực cảnh tam trọng ba lần trở lên, còn thắng cả Nhân Cực cảnh lục trọng tầm thường, chút nào cũng không chịu ảnh hưởng của âm phong gào thét trùng kích đó, tuy nhiên chưởng này uy lực không tầm thường, lại cũng khiến Trần Tông cảm thấy hàn ý kinh người từ bốn phương tám hướng ép tới, điên cuồng xung vào trong cơ thể mình, dường như muốn đóng băng toàn thân mình vậy.

Thuần dương khí huyết bồng bột, như hồng lưu trùng kích, cố gắng hết sức chống đỡ khí tức âm hàn xâm nhập vào trong cơ thể, linh lực tinh thuần bàng bạc mà cường hoành tu luyện từ Tâm Ý Huyền Công cuồn cuộn không ngừng, tựa như nước sông trời dâng trào cuồn cuộn.

Chí tinh chí thuần, không dung được một tia tạp chất.

Nhưng lực lượng như vậy, tuy rất cường hoành, lại cũng không cách nào vượt qua ba trọng tu vi, sánh bằng linh lực của Tam trưởng lão Vạn La Tông Nhân Cực cảnh lục trọng sơ kỳ, rốt cuộc vẫn có sự chênh lệch rõ rệt.

Chỉ là, đây cũng không phải thực lực thực sự của Trần Tông, chỉ là một phần mà thôi.

Tâm Ý Huyền Công linh lực!

Linh thức cường hoành!

Lực lượng linh thể mạnh mẽ hơn sau khi lột xác!

Ba loại lực lượng, đại diện cho tinh khí thần, lại một lần nữa dùng sự huyền diệu của Tâm Ý Biến dung hợp làm một, hình thành nên Hư Vô Kiếm Kình hoàn toàn mới mạnh hơn vô số lần so với trước kia.

Kiếm kình hư vô, nhưng cường hoành vô địch.

Kiếm quang đỏ nóng rực lóe lên, Hồng Ngọc Kiếm xuất vỏ, dưới sự thúc đẩy của Hư Vô Kiếm Kình giết về phía trước.

Một kiếm, dung nhập hỏa chi chân ý nóng rực, dường như liệt diễm hừng hực điên cuồng thiêu đốt, muốn thiêu thủng đại địa thiêu hủy núi non vậy, theo kiếm quang kinh người đó xé gió giết ra, chém về phía chưởng kia của Tam trưởng lão.

Âm hàn!

Nóng rực!

Hai loại lực lượng hoàn toàn khác biệt, còn chưa tiếp xúc, khí tức tản ra đã tiếp xúc trong không khí, không ngừng va chạm, phát ra từng đợt tiếng xèo xèo, lại có vô số sương trắng như khói thuốc cuồn cuộn bay lên trời cao.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:649
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.