Quân đoàn ác ma đã hoàn toàn tan rã.
Trận chiến này kéo dài suốt hơn một ngày, các thế lực và thám hiểm giả trong pháo đài thương vong quá nửa. Đến khi quân đoàn ác ma hoàn toàn tan rã, ai nấy đều như bị rút sạch gân cốt, nằm liệt bên bờ tường thành.
"Ai còn thuốc không?"
"Tôi có..." Một thám hiểm giả tiếp lời, kết quả vừa móc túi liền chửi thề: "Đệch, túi bị ác ma móc rách từ lúc nào rồi, thuốc không biết bay đi đâu mất!"
"Dưới đất tôi còn mấy mẩu thuốc, anh em mình châm chước hút tạm đi..."
"Sau chuyện này các anh định thế nào?" Một người khoan khoái rít một hơi thuốc thừa, chậm rãi hỏi. Thực ra trước đó họ chẳng quen biết gì nhau, nhưng đánh xong trận này thì thân thiết như anh em ruột thịt.
"Còn tính toán gì nữa, về nước thôi, người nhà còn đang đợi tôi đấy."
"Anh em về rồi nhớ kết bạn để chơi chung nhé, ha ha!"
"Được! Cứ dựa vào sự ăn ý thủ thành này của anh em mình, đảm bảo cày rank lên Kim Cương!"
"Ha ha ha, đúng, lên Kim Cương!" Mấy thám hiểm giả đều cười vang. Họ đến từ những nơi khác nhau, gia đình cũng ở những nơi khác nhau, nên bắt buộc phải trở về quê cũ, nhưng các trận đấu Liên Minh Huyền Thoại có thể phá vỡ mọi khoảng cách.
"Này này, đừng hút nữa, nhìn xuống dưới kìa! Đám người đang vây công Thiên Sơn Tuyết ấy, sau lưng bọn họ! Có người đang xung phong!"
"Người dẫn đầu kia nhìn quen quá!"
"Đệch, là Giới Bi!"
Trong pháo đài phương Bắc vốn có 8 cường giả cấp Kim Cương, sau khi bị Hắc Báo tập kích còn lại 4 người. Nhưng trong số đó bao gồm Khánh Sơn, Trương Dã, Hổ Lao, mà họ sẽ không bao giờ làm ra cái chuyện bẩn thỉu như tìm cớ giết người để đoạt hỏa chủng linh hồn. Lữ Trần cũng phát hiện trong hàng trăm người kia không có Tây Bắc Quân, cũng không có Kinh Kỳ Vệ Thú, Lữ Trần cũng cảm thấy an ủi đôi chút.
Loại trừ những người này ra, nghĩa là trong đám người vây khốn Thiên Sơn Tuyết kia, chỉ có một cường giả cấp Kim Cương!
Thảo nào Thiên Sơn Tuyết có thể chống đỡ lâu như vậy. Thiên Sơn Tuyết cũng được coi là thiên tài trong giới cường giả Kim Cương, thuộc tính cao đến mức từng khiến Lữ Trần phải kinh ngạc. Hiện tại Cực Hàn Lĩnh Vực vừa mở, cường giả Bạch Kim bình thường không thể nào áp sát được.
Tuy nhiên số lượng địch quá đông, Thiên Sơn Tuyết không thể chống đỡ quá lâu.
Trong lúc xung phong, Lữ Trần do dự một chút rồi dặn dò mọi người: "Cố gắng đừng ra tay giết người, nhưng kẻ nào dùng kỹ năng tấn công, cứ giết không tha."
"Rõ!"
"Xung phong!"
Tốc độ của Lữ Trần cực nhanh, tựa như một đoàn tàu cao tốc lao thẳng vào đám đông. Phàm là kẻ gặp phải đều bị hắn đấm một quyền cho ngất xỉu. Theo lý mà nói, đám người này mang lòng bất chính, không cần thiết phải nương tay, nhưng Lữ Trần thật sự không muốn giết quá nhiều người.
Đám đông đang vây công Thiên Sơn Tuyết, bỗng nhiên phát hiện phía sau đã bị đánh úp! Rất nhiều kẻ muốn phản kháng, nhưng còn chưa kịp phản ứng đã bị Lữ Trần đấm gục. Biệt danh "Cuồng ma đấm luyện" trước kia của Lữ Trần tuyệt đối không phải gọi cho có!
Mà tất cả người của Giới Bi phía sau Lữ Trần đều thành hình cánh quạt bám sát bước chân hắn, nơi đi qua tiếng kêu than dậy đất, vậy mà không có bất kỳ ai có thể ngăn cản bước chân của Giới Bi dù chỉ một khắc!
Một số người đứng từ xa đang quan sát Thiên Sơn Tuyết bị vây công đều chấn động: "Bọn họ định cứu Thiên Sơn Tuyết của Cao Thiên Nguyên à?"
"Giới Bi chẳng phải có thù với Cao Thiên Nguyên sao? Trước đó ở phương Nam còn san phẳng Cao Thiên Nguyên rồi mà!"
"Thiên Sơn Tuyết này cũng kỳ lạ, trước đó không hiểu sao lại giúp Hắc Sắc Lý Sự một lần, bây giờ lại có Giới Bi đến cứu, quan hệ loạn thật..."
Lữ Trần chỉ có thể biểu thị đây là một sự hiểu lầm... Nói thật, trước đó hắn cũng không ngờ Thiên Sơn Tuyết lại không nghe lời hắn, tự ý đi làm chuyện phạm quy còn dẫn theo Tiểu Vĩ Ba chạy lung tung...
Nếu có kẻ thông minh ở đây, e rằng đã bắt đầu suy đoán rồi, hơn nữa kết quả chẳng khó đoán chút nào! Cái chất "bỉ ổi" trên người Lữ Trần quá đặc trưng, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến nhau! Ví dụ như dẫn theo một đám ác ma cấp Kim Cương chạy lung tung, hay như việc bắt chước Phi Việt Long Trì trừng phạt rồng lớn, còn cả chuyện chạy nhảy quậy phá ngoài thành lúc trước nữa, thật sự trên thế giới này rất ít người có thể tạo ra hiệu ứng như hắn...
Hơn nữa tất cả mọi người bao gồm cả Kinh Kỳ Vệ Thú đều từng nghi ngờ Lữ Trần chính là vị Hắc Sắc Lý Sự kia.
Chỉ có một điểm khiến mọi người vẫn luôn nghi hoặc: Hai người thừa kế khác nhau mà!? Chuyện này là sao?!
Viên Dã từ xa bình tĩnh nhìn cảnh này, chân mày nhíu chặt lại. Lữ Trần trước kia đã đi đâu, tại sao vẫn luôn không thấy, tại sao hắn lại phải cứu Thiên Sơn Tuyết?! Viên Dã quay đầu nhìn Thần Tại một cái nhàn nhạt: "Phân tích."
Mà Thần Tại còn trước cả khi Viên Dã mở miệng đã mở chiếc máy tính xách tay mang theo bên người. Cậu ta chụp một tấm ảnh toàn cảnh Lữ Trần đang xung phong, rồi tìm đoạn video có người quay lại cảnh Hắc Sắc Lý Sự giết Hắc Báo trước đó để đối chiếu. Chưa đầy 2 phút, Thần Tại kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên: "Chiều cao, vành tai, kích thước bàn chân, hoàn toàn trùng khớp! Tám chín phần mười chính là một người!" Ngay cả Thần Tại cũng bị kết quả này làm cho chấn động, kết quả này quá mức kinh hoàng!
Trước đó tất cả mọi người đều bị chuyện song thừa kế làm cho mê hoặc, chưa từng có ai nghĩ đến việc so sánh thử... Thế nhưng ngay khi kết quả đối chiếu này vừa ra lò, tất cả người của Kinh Kỳ Vệ Thú đều có chung một biểu cảm với Thần Tại: Sao có thể như vậy?!
Nghĩa là, thân phận thứ hai của chủ nhân Giới Bi Lữ Trần, chính là Hắc Sắc Lý Sự của câu lạc bộ Quyền Đầu! Vậy thì trước đó Lữ Trần được mời đến Mỹ, trận thế kỷ Quyền Đầu tác thành cho cái danh chiến đội số một thế giới của Giới Bi, tất cả đều đã có câu trả lời.
Thần Tại, Thần Ẩn cảm xúc dao động cực kỳ mãnh liệt, bỗng nhiên đồng thời cười một cách điên dại: "Dám giả thiết, cẩn thận chứng thực, chúng ta thế mà lại bỏ qua chuyện này! Song thừa kế? Không gì là không thể! Ha ha ha, Viên Dã, đệ nhất nhân thế giới này chắc chắn là hắn, anh không có cửa đâu!"
Viên Dã liếc nhìn hai người họ một cái nhàn nhạt không nói gì, nhưng cơ thể lại đang rục rịch, vậy mà thật sự muốn lao lên đánh một trận với Lữ Trần!
Thần Tại và Thần Ẩn sắc mặt đột nhiên trở nên nghiêm nghị: "Viên tư lệnh, anh suy nghĩ cho kỹ, đại nghiệp thống nhất còn chưa hoàn thành, anh là tín ngưỡng của toàn bộ Kinh Kỳ Vệ Thú, bọn họ đều cho rằng anh là thiên hạ vô địch, anh không thể thua!"
"Cái danh vô địch giả tạo ấy, không cần cũng được," Viên Dã bình thản nói, vừa dứt lời, cả người đã lao về phía hướng xung phong của Giới Bi!
Thần Tại lúc này thở dài: "Đây chính là điểm tôi phục hắn nhất. Chúng ta luôn suy tính quá nhiều, tâm không thuần khiết. Hắn chỉ nghĩ đến thắng bại, còn chúng ta lại phải nghĩ đến những chuyện sau thắng bại!"
"Chúng ta không bằng hắn!"
Thế nhưng sự thật hôm nay quả thực khiến người ta không dám tin. Nếu đáp án về Lữ Trần này là thật, nghĩa là Lữ Trần không chỉ có song thừa kế, mà còn có hai lĩnh vực!
Khoan đã... dù là song thừa kế song lĩnh vực, lĩnh vực của Ảnh Lưu Chi Chủ làm sao có thể là lửa?
Tại sao lại là thuộc tính lửa?!
Làm sao có thể là thuộc tính lửa được!
Lĩnh vực của hắn rốt cuộc là sao?!
Dám giả thiết, cẩn thận luận chứng!
Thần Tại và Thần Ẩn nhìn nhau, hai người vậy mà đồng thời lộ ra vẻ chấn động: Nham Thạch Cự Tích! Nham Thạch Cự Tích đi đâu rồi!
Mặc dù chưa có ai từng giết ác ma cấp bậc bán bộ siêu phàm, nhưng có lẽ ác ma bán bộ siêu phàm đúng là sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn cũng không chừng, ví dụ như lĩnh vực lửa này...
Thảo nào trước kia toàn bộ ác ma trên lục địa châu Phi từng bi thương nhìn về hướng núi Kilimanjaro, sau đó phát điên lên!
Nham Thạch Cự Tích chính là bị giết vào lúc đó, sự thật nằm ngay trong núi Kilimanjaro!
"Lữ Trần đã giết Nham Thạch Cự Tích... Hắn làm cách nào vậy?! Thực lực của hắn đã đáng sợ đến mức này rồi sao?"
"Mau, cản tư lệnh lại, tư lệnh đang gặp nguy hiểm!!"