Kỷ Nguyên Tai Biến Của Liên Minh Huyền Thoại

Lượt đọc: 1002 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23
Lưu Sa!

❊ ❊ ❊

Một trận đấu kết thúc, vị tướng Ekko này quả nhiên không chết lấy một lần, mỗi khi gặp nguy hiểm đều dựa vào chiêu cuối Đột Phá Thời Không để hóa giải.

Ý thức và khả năng tính toán đều vô cùng xuất sắc.

Sau khi kết thúc trận đấu, một thanh niên bảnh bao bên cạnh cô gái sử dụng Ekko đã dùng điện thoại chuyển khoản cho cô ấy 1000 đồng, Lữ Trần nghi hoặc hỏi: "Người anh em, tình huống này là sao vậy?"

"À, đây là được thuê người cày hộ đấy, mỗi trận 1000 đồng." Người anh em bên cạnh Lữ Trần giải thích: "Vì tỷ lệ thắng của cô ấy quá cao, hơn nữa đánh hay thế nào thì mọi người đều tận mắt chứng kiến cả rồi, nên có người nảy sinh ý định muốn cô ấy dẫn đi đánh chuỗi thăng hạng. Có vẻ cô ấy đúng là cần tiền nên đã đồng ý, thắng thì tiền thuộc về cô ấy, thua thì không lấy tiền. Trong tiệm net này không ít người từng chi khoản tiền này rồi, ngay cả những người ở nơi xa nghe tin cũng tìm tới nhờ cô ấy dẫn. Người trước mắt này chắc là con em nhà tài phiệt nào đó, đã để cô gái này cày thuê ba ngày rồi, cứng rắn leo từ bậc Vàng lên Bạch Kim 4! Ban đầu cậu ta định tán tỉnh cô nàng, kết quả vớ được món hời lớn, cậu ta lãi đậm rồi! Cậu có biết trước kia cao thủ cày thuê ở Ma Đô mình mỗi trận bao nhiêu tiền không? 100 triệu đấy! Đây là bao nhiêu tiền đâu, trực tiếp lên được Bạch Kim!"

Hóa ra là chuyện như vậy, Lữ Trần chợt hiểu ra, cậu liếc mắt nhìn sang bên cạnh, thanh niên này chính là vị tướng Janna ván trước, đúng là nằm không cũng thắng...

1000 đồng thuê người dẫn nằm thắng, quả thực không đắt, nhìn trình độ Ekko vừa rồi, e rằng đã đạt đến bậc Kim Cương cao cấp rồi, chỉ là thiếu đi Hỏa Diễm Linh Hồn mà thôi.

Lữ Trần đứng phía sau cô ấy cùng những người khác xem thêm hai ván nữa, cậu lại phát hiện ra một đặc điểm lớn của cô gái này: Phát huy cực kỳ ổn định.

Dù là trong những trận đấu nghịch cảnh thế nào, cô ấy vẫn có thể bình thản bổ sung chỉ số lính, rồi sau đó bùng nổ trong giao tranh tổng.

Chuyện này nói ra thì dễ, nhưng chưa chắc có người thực sự luôn làm được, kể cả chính Lữ Trần đôi khi cũng thế: Miệng nói là không được, phải bổ sung chỉ số lính không đánh nhau nữa, kết quả không nhịn được lại muốn lao vào khô máu với người ta. Hoặc là bị đồng đội cưỡng ép dẫn nhịp, không lên cũng phải lên.

Nhưng cô gái này thì không, cô ấy rất vững, vững như thể cô ấy đã trải qua vô số sóng gió rồi quay về trạng thái tĩnh lặng.

Điều này cực kỳ hiếm có.

Khi thấy ván đấu thứ ba kết thúc, cô gái nhận 1000 đồng rồi đứng dậy bước ra ngoài, Lữ Trần lập tức đuổi theo.

Hai người vừa ra khỏi cửa tiệm net, cô gái đột nhiên quay đầu bình thản nhìn Lữ Trần.

Đây là lần đầu tiên Lữ Trần nhìn thấy khuôn mặt cô từ góc chính diện, rất đẹp, mang một vẻ đẹp truyền thống phương Đông, khuôn mặt trái xoan, đôi mắt hạnh, mái tóc mượt mà buông xõa bên vai. Lữ Trần chưa từng thấy khí chất nào đặc biệt đến thế, cứ như thể cô gái này vừa bước ra từ một bức tranh cổ vậy.

Nhưng độc đáo nhất vẫn là đôi mắt kia, trong mắt sâu thẳm nhìn không thấy bờ bến, tĩnh lặng, bao la, không chút gợn sóng. Chủ nhân của đôi mắt này dường như đã trải qua sự thay đổi của thời gian, chứng kiến bao bể dâu hóa thành nương dâu.

Lữ Trần sững sờ, cậu chưa bao giờ nhìn thấy đôi mắt như vậy, rực rỡ mà lại thần bí.

Chưa đợi Lữ Trần mở lời, cô gái đã lên tiếng trước: "Tôi tên Lưu Sa."

"À... tôi tên Lữ Trần."

"Có duyên sẽ gặp lại." Nói xong, Lưu Sa quay đầu biến mất vào trong phố.

Lữ Trần lúc đó cả người thấy không ổn chút nào, mẹ kiếp, nói chuyện cũng có khí chất đến mức này sao? Ý gì đây? Thế nào gọi là có duyên sẽ gặp lại?

Ban đầu cậu định chiêu mộ Lưu Sa này, kết quả bị người ta dùng một câu làm cho ngơ ngác. Vừa đi vào tiệm net vừa suy ngẫm, câu "có duyên sẽ gặp lại" này sao mà nghe thâm thúy thế nhỉ?

Khi Lữ Trần quay lại tiệm net, những đại huynh vây quanh Lưu Sa lúc nãy đã giải tán. Còn người anh em từng trò chuyện với Lữ Trần thấy Lữ Trần quay lại liền vẫy tay với cậu, Lữ Trần ngồi xuống bên cạnh anh ta bắt đầu đăng nhập máy.

Người đại huynh bên cạnh nháy mắt ra hiệu: "Tôi thấy cậu đuổi theo ra ngoài, thế nào, vấp phải mũi giáo rồi chứ gì?"

Lữ Trần thắc mắc: "Gì cơ?"

"Xì, đừng chối nữa, người muốn bắt chuyện với cô ấy có thể xếp hàng từ tiệm net này tới tận Pháo Đài Giới Bia ngoài thành đấy, nhiều không? Nhưng cô ấy không nói với bất kỳ ai một câu nào không liên quan đến trận đấu cả, toàn bộ đều ăn quả đắng! Ngay cả tên cô ấy là gì đến giờ cũng chẳng ai biết."

Lữ Trần hít vào một hơi lạnh... Pháo Đài Giới Bia của mình lạc vào đây một cách khó hiểu. Đại huynh này nói, không ai biết Lưu Sa tên là gì, Lưu Sa cũng chưa bao giờ nói với người khác về chủ đề ngoài Liên Minh Huyền Thoại. Nhưng... mình đây là được đối xử đặc biệt sao?

Giờ nghĩ mấy chuyện này cũng chẳng ích gì, cứ an phận chơi game ở tiệm net thôi, đã nói là có duyên sẽ gặp lại, vậy thì cứ chờ lúc duyên tới.

Mấy đại huynh trong tiệm net mời Lữ Trần chơi xếp hạng, họ là bậc Vàng, Lữ Trần liền nói mình bậc Đồng, không ghép trận chung được. Nếu nói ID thật của cậu cho họ biết, hôm nay đừng hòng yên thân,phỏng chừng (ước chừng) sẽ có đám đông bao vây lấy cậu ngay.

Hiện tại đối với ảnh hưởng của Giới Bia và bản thân Lữ Trần, Lữ Trần vẫn có chút tự tin. Cho dù là những ngôi sao LOL của kiếp trước đột nhiên xuất hiện trong tiệm net, cũng sẽ gây ra sự náo động không nhỏ.

Mấy đại huynh chơi xếp hạng, Lữ Trần ngồi bên cạnh lướt diễn đàn xem, xem chán thì xem phim truyền hình một lát, đợi đến nửa đêm đám đại huynh này thua liên tiếp gần hết, liền không hiểu sao rủ cậu tham gia bắt đầu chơi nội chiến server riêng trong tiệm net.

Lữ Trần phát hiện, nội chiến vừa bắt đầu, những người trong tiệm net vốn đã hơi buồn ngủ đều trở nên tỉnh táo, cả tiệm net cũng náo nhiệt hẳn lên. Chơi với họ, Lữ Trần thu liễm lại một chút, dù sao cũng là bèo nước gặp nhau, không nên hành người ta thê thảm quá chứ?

Chơi suốt một đêm cho đến 7 giờ sáng khi hết thời gian thuê máy, Lữ Trần mới sảng khoái xuống máy, còn mấy đại huynh bên cạnh cậu thì mang vẻ mặt như bị chó cắn, chơi xếp hạng thua, chơi nội chiến cũng thua...

Thông thường bốn người họ ở bậc Vàng trong tiệm net đã được coi là khá giỏi rồi, kết quả xui xẻo thay ván nào cũng ghép vào đối thủ của Lữ Trần, Lữ Trần dù có nương tay thế nào cũng thắng được!

Hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

"Đi thôi, về nhà ngủ một giấc, tối nay giao thừa, cùng cả nhà ăn cơm tất niên!"

"Haha, đi thôi, về nhà đón năm mới!"

Không nhắc đến năm mới thì thôi, vừa nhắc đến năm mới, tâm trạng Lữ Trần lại trở nên tiêu điều. Cậu đột nhiên không muốn quay về cái pháo đài vắng tanh không một bóng người đó, pháo đài to như vậy mà chỉ có một mình cậu, nghĩ thôi đã thấy lạnh lẽo rồi.

Thực ra pháo đài không lạnh, hệ thống điều hòa nhiệt độ cực kỳ tiên tiến, chỉ cần ở trong pháo đài, cơ bản đều là nhiệt độ ổn định 24 độ. Cậu chỉ là không muốn quay về.

Nhưng không quay về cũng chẳng có nơi nào để đi cả, Lữ Trần như bị ma xui quỷ khiến vẫn đi bộ về phía pháo đài. Vừa vào pháo đài, Lữ Trần đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt bên trong, sau đó là một đám người vui vẻ reo hò: "Hahaha, anh Trần về rồi, các người xem tạo hình này của anh ấy đi, chắc chắn đêm qua một mình đi tiệm net rồi!"

Lữ Trần sững sờ: "Các người không phải về nhà rồi sao? Trần Bình Bình, cậu không phải nói về Tây Bắc thăm lão bằng hữu sao? Khánh Tiểu Sơn, cậu không phải nói muốn đi thăm cha cậu sao? A Ly, cô không phải nói muốn đi một chuyến đến Kinh Đô sao?"

A Ly cười tủm tỉm nhìn mái tóc rối bời của Lữ Trần: "Bất ngờ không!?"

Lữ Trần tất nhiên có thể đoán ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, đám người này là cố ý!

Sống mũi Lữ Trần đột nhiên cay cay: "Mẹ kiếp!"

Hóa ra mình đã sớm không còn cô độc một mình nữa.

---❊ ❖ ❊---

Cảm ơn Minh chủ Phong Vô Hình với 20000 phần thưởng để trở thành Minh chủ đầu tiên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:349
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.