Cũng chính vào lúc ăn cơm, Lữ Trần nhìn Kiếp rồi bỗng nhiên nhớ tới quá trình trưởng thành của hắn, cậu nhận ra một vấn đề: Kiếp trong lúc tập luyện bình thường cùng lắm cũng chỉ ngang ngửa với Thận, cho tới khi hắn mở chiếc hộp tiên tri hoa mỹ, quý giá trong cấm địa tông tộc, được truyền thừa bóng tối ẩn giấu từ lâu bên trong chiếc hộp ấy mới thực sự trỗi dậy.
Thực ra có thể nói, truyền thừa của Kiếp chính là bắt nguồn từ chiếc hộp đó.
Thủ lý kiếm, Quỷ Trảm, Ảnh Phân Thân, Thuấn Ngục Ảnh Sát Trận trong truyền thừa của chính cậu cũng đến từ chiếc hộp ấy.
Trong cốt truyện từng đề cập, sau khi Kiếp nhận được truyền thừa ẩn giấu đã bắt đầu trở nên vô cùng mạnh mẽ, thậm chí có thể giết chết sư phụ của mình mà bản thân không hề tổn hại chút nào.
Tuy nhiên đối với hắn mà nói, đây vẫn chưa phải là trạng thái hoàn chỉnh. Hắn trở về thần miếu cũng chính là để lấy lại chiếc hộp đó nhằm hoàn thiện truyền thừa của mình.
Còn Kiếp sau khi hoàn thiện sẽ ra sao, cốt truyện chưa từng nhắc tới.
Chẳng lẽ là sánh ngang với Tử Ca trước khi bị thương, một tồn tại bán thần ư?
Lữ Trần nhận ra, Anh Hồn Thần Điện cố ý để mình bắt đầu hành trình tại đại lục Valoran từ đây, có lẽ mục đích đầu tiên chính là để mình đi lấy được truyền thừa hoàn chỉnh!
Xem ra, chiếc hộp đó nhất định phải đoạt lấy, việc này liên quan đến việc cậu có thể nhận được truyền thừa hoàn chỉnh hay không, không được phép sơ suất.
Lữ Trần trước đó từng suy nghĩ một vấn đề, mọi người hiện tại có được truyền thừa cũng chỉ là biết sử dụng kỹ năng mà thôi, chứ không hề biết nguyên lý, giống như tất cả mọi người đều biết bom nguyên tử có thể hủy diệt rất nhiều thứ, nhưng lại không biết nó được chế tạo ra như thế nào vậy.
Còn về chuyện sau khi cậu lấy được chiếc hộp, "Kiếp nhí" bên cạnh mình phải làm sao, điều này tạm thời chưa nằm trong phạm vi cân nhắc của cậu...
Nhưng nghĩ lại vẫn thấy khá áy náy, Lữ Trần nói với Kiếp đang ăn cơm: "Xin lỗi nhé."
Cơm trong miệng Kiếp phun ra ngay lập tức, cậu nhóc nhìn Lữ Trần với vẻ mặt ngơ ngác, không đầu không đuôi gì tự nhiên nói xin lỗi...
Báo cáo thầy, người thầy mang về đây có phải bị bệnh gì không?!
Bữa tối là cơm nắm trứng cá và súp Miso, Lữ Trần ăn rất ngon lành, nhưng tâm trạng của Kiếp thì không tốt như vậy, gần như cả quá trình cậu đều đề phòng Lữ Trần...
Ngược lại, thiếu niên chính trực như Thận thì bình thường hơn nhiều, dù từ khi sinh ra đã gánh vác trọng trách với danh hiệu "Mắt Hoàng Hôn", nhưng chẳng hề cảm thấy áp lực chút nào!
"Này, ở gần đây có cô bé nào tên là Akali không?" Lữ Trần nhỏ giọng hỏi Kiếp.
Kết quả Kiếp chẳng thèm đếm xỉa tới cậu...
"Vậy cậu có biết lễ hội bia trên đại lục Ionia thường được tổ chức ở đâu không?"
Kiếp vẫn không quan tâm đến cậu.
Lữ Trần không vui: "Này, cậu người gì mà thiếu lịch sự thế, chúng ta đánh nhau một trận đi! Đừng nói là tôi bắt nạt trẻ con nhé."
Nói đến đây Kiếp bắt đầu cười lạnh, một kẻ chưa từng qua huấn luyện lại dám khiêu khích mình về phương diện này, quả thực là không biết tự lượng sức mình!
Tuy nhiên ngay khi hắn chuẩn bị nghênh chiến, Lữ Trần bỗng nhiên nói: "Thôi không đánh nữa, không thể bắt nạt cậu được."
Kiếp mới 6 tuổi bị tức đến mặt mày xanh mét, hoàn toàn không biết phải làm sao với Lữ Trần!
Lữ Trần tận hưởng khoái cảm khi bắt nạt chủ nhân của Ảnh Lưu sau này, cảm thán: "Đời người thật phong phú đa dạng, tôi thích nơi này!"
Kiếp rốt cuộc cũng vượt qua được thời gian ăn tối, nhưng khi sư phụ tuyên bố một quyết định, "Kiếp nhí" cảm thấy mình đã đón nhận vận đen lớn nhất trong đời!
Lữ Trần và Kiếp ở chung một phòng.
Trong thần miếu, hai đứa trẻ ở chung một phòng, tuy nhiên Kiếp quá cô độc đến mức chẳng ai muốn ở cùng cậu, cho nên từ trước đến nay cậu luôn ở một mình. Có lẽ đây cũng là nguyên nhân khiến cậu tu luyện Ám Ảnh Áo Nghĩa mà không bị phát hiện cho tới khi tỉ thí võ nghệ cùng Thận.
Kết quả sư phụ thấy Lữ Trần vừa đến đã có thể gần gũi "vui vẻ trò chuyện" với Kiếp, cảm thấy rất không dễ dàng gì, thế là dứt khoát bảo Lữ Trần ở cùng Kiếp nhiều hơn, biết đâu tính cách cô độc của Kiếp sẽ khá lên thì sao?
Kiếp lúc này thực sự muốn gào khóc một trận để sư phụ thay đổi ý định...
Lữ Trần vui vẻ nói: "Cảm ơn thầy đã thu nhận con," cậu khoác vai Kiếp cười nói: "Hai chúng ta nhất định sẽ hòa thuận với nhau!"
Kiếp cố hết sức muốn vùng ra nhưng phát hiện bản thân căn bản không thể thoát nổi, kẻ thần kinh bên cạnh này dường như có sức mạnh vô cùng tận!
Lữ Trần thầm cười, đừng nói là cậu, sư phụ của cậu bây giờ mà vật tay với tôi thì tôi cũng lật kèo ông ấy luôn!
Thận trong nhóm người này giống như một đại sư huynh, sau khi ăn cơm xong liền dẫn mọi người cùng đi học buổi tối. Cái gọi là học buổi tối chính là tu luyện thiền định.
Lữ Trần vì chưa học cái gì cả nên cũng không cần tu luyện, ngược lại được sư phụ giao cho Kiếp dẫn đi làm quen với toàn bộ thần miếu.
Kiếp vừa rời khỏi tầm mắt của sư phụ liền gần như gầm lên: "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì!?"
Lữ Trần vui vẻ đáp: "Tôi thấy cậu rất hợp ý, huynh đệ!"
Ai mà là huynh đệ với ngươi chứ... Kiếp dứt khoát đi phía trước dẫn đường, không thèm để ý tới cậu nữa.
Đi dạo một vòng, Lữ Trần phát hiện thần miếu này thật sự rất lớn, chỉ riêng chỗ ở thôi đã có rất nhiều, hơn nữa còn có cả nơi tự trồng rau củ quả, có ý nghĩa tự cung tự cấp.
Cậu đi ngang qua một gian nhà lớn, Lữ Trần tò mò hỏi: "Nơi này là để làm gì?"
"Phía trước là nơi tế lễ các đời Mắt Hoàng Hôn, Trái Tim Cuồng Nộ, Nắm Đấm Bóng Tối, Lưỡi Kiếm Xung Kích, phía sau là tông từ."
Ồ... thì ra là vậy, Lữ Trần gật đầu. Những người gặp trên đường khi thấy Lữ Trần đều chào hỏi nhiệt tình, nhưng đối với Kiếp thì như thể đã quen với việc ngó lơ cậu.
Dường như mọi người đều không mấy mặn mà với đứa trẻ cô độc này.
Đi sâu vào trong, Kiếp dừng bước chân: "Phía trước là cấm địa tông tộc, ngoại trừ sư phụ ra không ai được phép bước vào, tự ý xâm nhập chắc chắn sẽ chịu phạt."
Lữ Trần tủm tỉm cười nhìn Kiếp, bây giờ nói với ca ca là không được vào, kết quả chẳng phải chính ngươi cũng đã vào đó rồi sao, ca ca đã sớm thông minh nhìn thấu hết thảy!
Cậu đi theo "Kiếp nhí" quay về, lúc rời đi còn ngoảnh đầu nhìn lại, nơi này cậu nhất định sẽ quay lại.
Khi về tới phòng, sư phụ đã chuẩn bị sẵn hai bộ võ phục đồng phục của miếu cho cậu.
Lữ Trần cảm thấy vị sư phụ này thực ra cũng khá tốt, mâu thuẫn lớn nhất giữa ông và Kiếp chính là việc tu luyện của Kiếp quá đi chệch khỏi quy đạo, còn ông thì quá cố chấp.
Ông chưa từng nghĩ rằng, Kiếp muốn có được Ám Ảnh Áo Nghĩa cũng là để giành được sự công nhận của ông. Nếu ông có thể dẫn dắt tâm tính của Kiếp sau khi phát hiện ra, thì danh hiệu "Lưỡi Kiếm Xung Kích" chắc chắn sẽ cùng "Chủ Nhân Ảnh Lưu" vang danh khắp vùng đất Runeterra!
Tối đến khi tắt đèn, Lữ Trần nằm trên giường đơn hỏi: "Này, cậu đã từng nghĩ đến việc đi xem thế giới bên ngoài chưa? Ví dụ như Vực Thẳm Than Khóc, Noxus, Demacia, Shurima, Quần Đảo Bóng Đêm chẳng hạn, đi xem những ngôi trường ở đó, đi tham dự những buổi dạ vũ kỳ ảo, đi xem những giống loài khác lạ. Không chỉ tu luyện võ đạo mà còn có thể tu luyện ma pháp nữa, thú vị biết bao."
Lữ Trần bỗng cảm thán: "Thật muốn đi xem thử, đặc biệt là Học Viện Chiến Tranh."