Kỷ Nguyên Tai Biến Của Liên Minh Huyền Thoại

Lượt đọc: 1644 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 158
Ngài là Nguyệt Thần sao?

❊ ❊ ❊

Thời gian gần đây, bên tai Lữ Trần cuối cùng cũng không còn tiếng mạt chược nữa, hắn cảm thấy thật sự thanh tịnh hơn rất nhiều!

Nhóm nhóc con này mỗi ngày đều bị kế hoạch huấn luyện mà Pantheon đặt ra luyện đến gần chết, mặc dù bọn họ đã rất mạnh, nhưng cường giả cũng có phương pháp huấn luyện của cường giả chứ!

Mỗi ngày Nhi Đồng Kiếp và những người khác trở về chỗ ở mà bộ lạc Tư Thản Pa sắp xếp cho họ đều đã hoàn toàn kiệt sức, còn đâu hơi sức mà đánh mạt chược!

Lữ Trần cứ vui vẻ nấu cơm cho bọn họ, nhìn họ ăn xong rồi lăn ra ngủ.

Hắn thậm chí còn nghĩ đến việc nếu quay về thế giới cũ cũng sẽ dùng cách của Pantheon để luyện cho người của Giới Bi, quá thuận buồm xuôi gió cũng không phải là chuyện tốt, luôn phải để bọn họ tiến bộ mỗi ngày chứ, phải không?!

Nghĩ đến đây, khóe miệng Lữ Trần liền cong lên nụ cười không mấy tốt lành!

Mà tất cả những gì họ trải qua lúc này, trong những ngày tháng tương lai, họ sẽ phát hiện ra tất cả đều đáng giá, bởi vì bộ lạc Tư Thản Pa trong phương diện chiến đấu quả thực là nơi đỉnh cao nhất của cả vùng đất Runeterra, còn Pantheon, cũng là vị Thần Chiến Tranh của tương lai!

Trong cốt truyện, Vayne tiếp nhận sự dạy bảo của người dẫn dắt cuối cùng trở thành Thợ Săn Bóng Đêm, nhưng hiện tại Lữ Trần đã tìm cho cô một vị Thần Chiến Tranh làm người dẫn dắt, kiểu gì cũng tốt hơn kẻ trước kia của cô chứ? Hơn nữa Lữ Trần còn đang tìm cho cô một cơ hội tăng cường cấp sử thi khác!

Trong những ngày chờ đợi Diana, Lữ Trần lo lắng vì không hiểu rõ trục thời gian mà bỏ lỡ thời điểm lấy đi món đồ trang sức của Ezreal, nên dứt khoát phái phân thân ra ngoài tiến vào sa mạc Shurima!

Nhưng có chút lúng túng là, hắn đã đánh giá thấp sự rộng lớn của sa mạc Shurima, muốn dựa vào một phân thân để tìm được kim tự tháp trong truyền thuyết cất giấu món đồ trang sức kia, quả thực giống như mò kim đáy bể!

Vậy thì làm sao đây, Lữ Trần dứt khoát làm tới cùng, trực tiếp phân ra 12 ảnh phân thân, tất cả tiến vào sa mạc triển khai tìm kiếm kiểu thảm phủ, đừng nói là kim tự tháp, chỉ cần là kiến trúc trông giống kim tự tháp là hắn đều phải vào tìm thử!

Phân thân là tiêu hao 20% tinh thần lực một lần, còn 12 ảnh phân thân thì là tiêu hao tinh thần lực liên tục của hắn, chỉ cần tồn tại là sẽ có tiêu hao.

Nhưng khoảng cách, dường như thực sự không có giới hạn! Ít nhất thì khoảng cách từ đỉnh Targon đến Shurima không phải vấn đề, vì hai nơi này liền kề nhau!

Mà 12 ảnh phân thân tồn tại cùng lúc, đại khái chính là giới hạn mà Lữ Trần hiện tại có thể dùng khả năng hồi phục để bù đắp tiêu hao.

Lo lắng cũng vô ích, việc hắn có thể làm là chờ đợi các ảnh phân thân mang tin tốt về.

Amumu cũng còn đang say ngủ trong kim tự tháp, có thể đưa được nhóc con đó về là kết quả tốt nhất.

Nghe nói cậu ta thường xuyên bị băng quấn của chính mình làm vấp ngã, đúng là đáng yêu đến phát khóc.

Chỉ là Lữ Trần chợt nghĩ đến một vấn đề, nếu cậu ta đánh mạt chược bị ngược tơi bời, liệu có khóc mỗi ngày không?!

---❊ ❖ ❊---

Ngày qua ngày, khi Lữ Trần gần như đã sục sạo khắp đỉnh Targon, hắn cuối cùng cũng tìm thấy ngôi cổ tự ẩn giấu kia!

Vị trí của ngôi cổ tự này rất kỳ diệu, nằm ở lưng chừng núi, nhìn từ đỉnh núi xuống, nó vừa vặn bị vách đá che khuất, tựa như khảm vào trong vách đá.

Đi từ một cái hang ở lưng chừng núi vào trong, lối ra chính là ngôi chùa trên vách đá này.

Nó được xây dựng giữa không trung trên sườn núi, mỗi một kiến trúc đều như lầu các trên không, Lữ Trần kinh ngạc quan sát kỹ một chút, phương pháp cố định của kiến trúc này lại là dùng gỗ lớn xuyên ngang qua vách đá làm nền móng.

Giữa mỗi tòa nhà nối liền với nhau bằng đường đi trên không, giống như thiên thang.

Thần kỹ thật đấy, Lữ Trần cảm thán. Hơn nữa hắn cảm nhận được, rõ ràng gió núi trên đỉnh Targon rất lớn, nhưng trong này lại không cảm nhận được chút nào.

Nơi này dường như đã bị người ta dùng thủ pháp kỳ diệu nào đó phong tỏa lại rồi!

Chỉ là không biết tại sao, chủ nhân nơi này lại bỏ lại nơi này mà đi, vì có việc? Hoặc là có lý do bắt buộc phải rời đi chăng.

Hắn đi về phía chính điện, vừa bước vào trong đã thấy thanh loan đao mang tính biểu tượng của Diana trong Liên Minh Huyền Thoại cắm ngay trên mặt đất điện, mà giáp trụ của nàng thì được bày biện chỉnh tề bên cạnh loan đao.

Giống như đang chờ đợi chủ nhân của nó vậy.

Nói thật, nếu không phải thấy giáp trụ được bày biện ngăn nắp như thế, Lữ Trần suýt chút nữa cho rằng, giáp trụ và vũ khí của Diana là do chiến sĩ bộ lạc Tư Thản Pa vô ý làm mất...

Sự thật chứng minh là không phải.

Lữ Trần không định động vào bất cứ thứ gì ở đây, việc hắn phải làm chỉ là chờ Diana đến.

Chớp mắt đã đến mùa đông giá rét, trên đỉnh Targon bắt đầu rơi những bông tuyết to như lông ngỗng, mọi con đường trên đỉnh núi đều bị chôn vùi.

Lúc này các chiến sĩ bộ lạc Tư Thản Pa sẽ ở trong nhà, ăn thức ăn dự trữ, vui vẻ thì có thể uống một hai ngụm rượu mạnh, dù sao cũng rất ít khi ra ngoài.

Lúc này, một cô gái có cái mũi bị đông lạnh đến đỏ bừng bắt đầu leo lên đỉnh Targon, nàng vừa cầm cây gậy gỗ trong tay để dò xét hư thực của con đường phía trước, vừa đối chiếu với cuốn sách trong tay để tìm kiếm manh mối về Nguyệt Thần.

Nàng vì manh mối này mà chịu quá nhiều khổ sở, nhưng cô bé cố chấp này tin rằng, chỉ cần tìm được vị trí mà sách nói, có thể chứng minh cho tộc nhân thấy sự tồn tại của Nguyệt Thần, thì mọi thứ đều xứng đáng!

Theo như sách nói, khi đỉnh Targon tuyết phủ kín núi, mảng xanh duy nhất trên núi, chính là nơi nàng cần tìm.

Thế nhưng... mảng xanh đó đâu rồi?

Diana bỗng nhiên quay đầu lại, nàng luôn cảm thấy có thứ gì đó đang lén nhìn mình, tuy nhiên sau khi quay đầu lại thì cái gì cũng không thấy.

Phía sau trống trơn, trên mặt tuyết cũng không có dấu chân... nhưng lại có vài chữ!

"Đừng đi tiếp nữa, rẽ trái..."

Chuyện gì thế này, tại sao phía sau trên mặt tuyết lại đột nhiên xuất hiện chữ viết không trung như vậy? Quá linh dị rồi!

Liệu đây có phải là Nguyệt Thần đang chỉ dẫn mình không?! Chỉ là, ngữ khí của Nguyệt Thần có vẻ hơi kỳ quái...

Diana bán tín bán nghi đi về phía bên trái, đi mãi hai km, nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc phát hiện trên sườn núi vậy mà xuất hiện một mảng xanh, đó là màu của thực vật!

Tại sao khi tất cả cây cối đều bị băng tuyết bao phủ, thực vật ở đây lại có thể xanh mướt như vậy?

Diana leo lên trên, khi nàng bò đến vị trí đó mới phát hiện nơi đây lại là một cửa hang, hơn nữa trong hang đặc biệt ấm áp!

Vào? Không vào?

Cái hang này sâu hun hút không nhìn thấy đường ra, sự không biết đại diện cho nỗi sợ hãi. Tuy nhiên nếu không vào, mình có lẽ cả đời cũng không tìm được manh mối về Nguyệt Thần mất!

Diana kiên quyết chui vào, nàng nhất định phải tìm được Nguyệt Thần!

Giống như Lữ Trần lúc mới đến ngôi cổ tự, nàng hoàn toàn ngẩn người, bên ngoài băng tuyết giao hòa, mà trong này lại ấm áp như xuân!

Thật kỳ diệu!

Diana nhìn thấy những ngôi chùa kia tâm tình vô cùng kích động, dường như nàng cũng chỉ còn cách Nguyệt Thần một bước chân thôi.

Nàng chạy về phía ngôi chùa, mục tiêu nhắm thẳng vào chính điện!

Nhưng khi nàng đến chính điện thì hoàn toàn sững sờ, bởi vì trong chính điện đang có một thiếu niên khoanh chân ngồi trên mặt đất nhìn nàng mỉm cười: "Ta bấm ngón tay tính toán thấy hữu duyên với ngươi, cho nên tặng thanh loan đao và giáp trụ này cho ngươi".

Diana trực tiếp ngây người: "Ngài chính là Nguyệt Thần sao?!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:609
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.