Linh Hồn Của Negri

Lượt đọc: 545 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28
Sự ra đời của ma cà rồng

❊ ❊ ❊

“Giết sạch tất cả mọi người, sẽ chẳng còn ai chỉ trích mình nữa.” Những ý nghĩ lệch lạc và vặn vẹo liên tục tuôn trào trong tâm trí người này.

Tàn dư của dòng thế giới đều bị thứ vật chất không thể gọi tên và không xác định kia bóp méo, huống chi là ý chí của con người. Trong đó, những cảm xúc mà Naigeli rót vào cũng đóng một vai trò rất lớn.

Con người là một loại sinh vật phức tạp, họ biểu hiện ra tính đa diện, có lẽ chính tính đa diện này đã khiến dòng thế giới của họ trở nên rộng lớn và dài lâu nhất.

Thạch Quỷ Diện được Naigeli cải tạo dựa trên tàn dư của dòng thế giới cùng những thứ vặn vẹo bên trong. Naigeli dùng con người để gánh vác sức mạnh của Thạch Quỷ Diện, chính là muốn dùng tính đa diện của con người để phô diễn sự dẫn xuất và vặn vẹo của dòng thế giới đó.

“Chị dâu, đừng trách ta, đại ca một mình ở dưới đó chắc là cô đơn lắm, ta đưa tỷ xuống bầu bạn với huynh ấy.” Sau khi giết chết gia đình mình, kẻ này lẳng lặng đi đến nhà của đồng bọn, mang theo nụ cười vặn vẹo, hắn đâm con dao xương thú vào cổ một người phụ nữ. Máu tươi bắn ra khiến nụ cười của hắn càng thêm méo mó.

Hắn thè cái lưỡi đỏ tươi ra liếm sạch máu vương trên mặt. Sau khi đeo Thạch Quỷ Diện, hắn cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ. Máu thịt của con người khiến hắn cảm thấy càng thêm khoái lạc. Một bàn tay trực tiếp thọc sâu vào vết thương trên cổ người phụ nữ, vuốt ve thớ thịt ấm nóng ướt át, hắn càng lúc càng không thể kiềm chế bản thân.

“Chị!” Tiếng kêu kinh hoàng đánh thức kẻ này, hắn nhìn thấy một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi đang giận dữ gào thét, tay cầm cây lao làm từ mảnh xương đâm mạnh vào người hắn, dùng sức đẩy hắn ra rồi vội vàng chạy đến bên cạnh người phụ nữ.

“Chị, chị không sao chứ?” Thiếu niên dùng tay bịt chặt cổ người phụ nữ, nhưng tất cả đều vô ích, hơi ấm đã rời xa chị gái cậu.

Phía sau lưng một bóng đen lóe lên, một cơn đau thấu tim khiến thiếu niên không kìm được mà phun ra một ngụm máu.

“Lương, không ngờ là ngươi đấy, khiến ta bị thương nặng thế này, dùng máu thịt của ngươi để bù đắp đi.” Mang theo nụ cười vẹo vọ, tay kẻ đó như một lưỡi dao sắc bén đâm từ phía sau vào cơ thể thiếu niên gọi là Lương, trên tay hắn dường như có vô số chiếc răng nhọn đang gặm nhấm máu thịt của thiếu niên.

Sinh mệnh thạch tượng có một năng lực cơ bản, vì thân thể chúng đều được cấu tạo từ đá, nên chúng có thể hấp thụ thân thể đồng loại để cường hóa bản thân.

Mà sức mạnh mà Thạch Quỷ Diện ban tặng chính là năng lực này, thông qua việc gặm nhấm máu thịt đồng loại để trở nên mạnh mẽ.

Tay của kẻ này như hòa vào trong cơ thể Lương, tùy ý đồng hóa máu thịt của cậu.

Phía sau lưng Lương dần héo rũ, nhưng lúc này, động tĩnh bên này đã thu hút sự chú ý của những người khác trong bộ lạc. Họ tưởng rằng dã thú lẻn vào bộ lạc, từng người một cầm vũ khí chạy đến đây.

“Phù, ngươi đang làm gì vậy?” Tộc trưởng bộ lạc cầm vũ khí xông tới, một nhát chém mạnh mẽ, dứt khoát chặt đứt cánh tay của kẻ này, rồi ôm lấy Lương ném cho người phía sau, lúc này mới giận dữ chất vấn, dần dần vây kín hắn lại.

“Thật là bất cẩn, một ngày mà bị đánh lén hai lần. Nhưng vì các ngươi đều đã tới đây rồi, vậy cũng đỡ công ta phải chạy thêm lần nữa.” Hắn vung vẩy cánh tay cụt của mình, nhìn tộc trưởng bộ lạc cười nói: “Người mạnh nhất trong bộ lạc mới có thể trở thành tộc trưởng, có được cái họ đại diện cho bộ lạc. Vậy họ của Khư bộ, hôm nay cứ để ta kế thừa đi.”

Phù, hay nên nói là Khư Phù, mang theo vẻ mặt đầy khoái lạc trực tiếp lao về phía tộc trưởng bộ lạc. Lưỡi sắc lướt qua thân thể, máu tươi và chân tay bay tung tóe. Khư Phù nắm giữ sức mạnh mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi, dù cơ thể bị đâm xuyên cũng chẳng hề ảnh hưởng đến sức chiến đấu. Hắn chớp lấy cơ hội lao vào người một kẻ, ôm chặt lấy đối phương, toàn thân trên dưới dường như hóa thành cái miệng, nuốt chửng kẻ đó vào trong cơ thể.

“Ta mới là người mạnh nhất, danh hiệu của Khư bộ nên do ta kế thừa.” Khư Phù đứng dậy, cánh tay bị chém đứt của hắn, sau khi có được lượng máu thịt, lại một lần nữa mọc ra.

Năng lực của sinh mệnh thạch tượng sau khi bị vặn vẹo, đã được tái hiện hoàn hảo trên cơ thể sinh mệnh máu thịt.

Phía sau Lương không còn bất kỳ cảm giác nào nữa, sinh mạng cậu thoi thóp, có thể đứt hơi bất cứ lúc nào. Cánh tay cụt phía sau lưng không biết từ lúc nào đã hòa vào cơ thể cậu, ý chí tà ác vặn vẹo bên trong đó điên cuồng xâm thực linh hồn cậu. Nghe tiếng cười xướng cuồng (ngông cuồng) bên tai, trong lòng Lương trỗi dậy một ý chí quật cường, chống lại ý chí vặn vẹo kia.

Kỳ tích thay, Lương khôi phục lại một chút tỉnh táo. Cậu nhìn về phía chiến trường, tên Khư Phù kia đã chiếm thế thượng phong. Dựa vào sức sống mạnh mẽ kỳ quái, bản thân hắn cũng là một chiến binh cường hãn, khiến dũng sĩ của bộ lạc hoàn toàn không phải đối thủ của hắn.

“Không thể ở lại đây, mình phải chạy trốn.” Lương nhận thức rất rõ điều này, Khư Phù sẽ không tha cho bất kỳ ai trong bộ lạc. Bản chất vặn vẹo của đối phương đã được Lương cảm nhận được trong cuộc giao tranh ý chí vừa rồi, thậm chí từ cánh tay cụt của đối phương, cậu còn đọc được một phần ký ức của hắn.

“Miếng Thạch Quỷ Diện kia.” Ý nghĩ này xẹt qua trong đầu Lương, Khư Phù dường như không mang nó trên người.

Mà Khư Phù đang trong trận chiến cũng đột nhiên cảm nhận được một luồng ý chí, và nhanh chóng phát hiện ra chủ nhân của ý chí đó cùng mục đích của hắn.

“Lại dám nhòm ngó bảo vật của ta.” Khư Phù mở to mắt, sau khi nuốt chửng lượng lớn máu thịt, hắn cảm nhận được tầng thứ sinh mệnh của mình đã tiến hóa, đầu óc vô cùng minh mẫn, rất nhanh liền phát hiện ra lý do vì sao mình có thể cảm nhận được suy nghĩ của Lương.

“Máu thịt của ta sau khi rời khỏi cơ thể vẫn có thể duy trì liên lạc, đây có lẽ có thể coi là một thủ đoạn.” Khư Phù nghĩ thầm, sau đó một tay tóm lấy kẻ địch đối diện, ngón tay dễ dàng đâm thủng da thịt họ, máu thịt thuộc về hắn dễ dàng được cấy vào cơ thể người này.

Đồng thời, ý chí vặn vẹo điên cuồng của hắn cũng theo máu thịt mà xâm nhập vào người này, không ngừng bóp méo ý chí của đối phương.

“Trở thành thuộc hạ trung thành nhất của ta đi.” Khư Phù nhanh chóng thích nghi với thao tác tách rời máu thịt, nhập liệu ý chí này, chủ động vặn vẹo ý chí của kẻ này, khiến hắn thần phục mình.

“Đáng tiếc, sự biến đổi của Lương ta không chủ động tham gia, máu thịt của ta trong cơ thể nó đã mất đi hoạt tính rồi.”

“Ngươi đi giết Lương cho ta, nô bộc của ta.” Khư Phù ra lệnh cho kẻ quyến thuộc mới sinh của mình, sau đó vung tay chặn đứng đợt tấn công của những người khác. Lương trước đó đã bị hắn gặm nhấm không ít máu thịt, vì dung hợp cánh tay của hắn nên mới sống sót được, giờ vẫn đang trong trạng thái suy yếu, phái một nô bộc đi giết cậu là quá đủ rồi, chính hắn vẫn nên đi giết sạch những tộc nhân không biết trời cao đất dày này trước đã.

Lương gào thét bảo những phụ nữ trẻ em xung quanh chạy trốn, còn bản thân thì lảo đảo chạy về hướng ngôi nhà trước đây của Khư Phù. Cậu biết, chỉ có làm vậy mới có thể thu hút sự chú ý của đối phương, để tộc nhân của mình có cơ hội chạy thoát.

Hiện tại vẫn là ban đêm, còn một khoảng thời gian nữa mới tới lúc trời sáng. Thời đại này, bên ngoài toàn là các loại sinh vật dị dạng vặn vẹo quái dị, ra ngoài ban đêm cực kỳ nguy hiểm, có thể nói họ muốn chạy ra ngoài cũng không chạy được bao xa.

Ngay cả khi họ có thể tránh được sinh vật dị dạng, cũng cần một khoảng thời gian nhất định mới chạy xa được, Lương quyết tâm giành lấy thời gian này cho họ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:158
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.