Chiến tranh chưa bao giờ dừng lại, người của Tinh Môn cũng chỉ tạm thời rút lui. Các loại chiến thuật quấy rối liên tiếp xuất hiện, tất cả đều là để kéo dài thời gian hoàn thành con đường này.
Hơn nữa, chỉ có kéo Na La ở lại nơi này mới có cơ hội giết được cô.
Trong tình huống bình thường, muốn giết một cường giả đang xây dựng con đường, nhất định phải có người cùng đẳng cấp kéo chân không cho hắn chạy thoát mới được.
Mà bên phía Tinh Môn, người có ba lần thần tính lưu xuất thì nhiều, nhưng người thực sự gánh vác hạt giống chân lý, đang xây dựng con đường lại ít đến đáng thương. Cho dù có thể lôi ra được vài người thì cũng chỉ là hàng khiếm khuyết, không so được với Na La.
Lần này, người có ba lần thần tính lưu xuất được Tinh Môn phái tới không ít, cường giả ở các phương diện cũng rất nhiều, nhưng người thực sự có thể đối đầu trực diện với Na La lại không nhiều.
Đây là còn trong trường hợp Na La không thể phát huy toàn bộ năng lực, nếu không bọn họ căn bản không có khả năng kéo chết được Na La.
Không đợi Na La kịp nghỉ ngơi bao lâu, người của Tinh Môn lại một lần nữa tập kích. Bọn chúng trở nên càng lúc càng khó chơi, Nhậm Đông Lưu thậm chí còn không thèm ló mặt, chỉ trốn trong lĩnh vực không khí của Chu Vũ, điên cuồng triệu hồi các loại sinh mệnh để săn giết những người khác của đội thảo phạt.
Ép Na La chỉ có thể liên tục bôn ba. Một khi cô muốn áp sát Nhậm Đông Lưu hoặc Vương Viện như trước đó, sẽ bị vô số người liều mạng ngăn cản.
Trong ánh mắt những kẻ này không có bất kỳ sự sợ hãi nào, thậm chí chẳng có chút cảm xúc gì, tựa như một cỗ máy chiến tranh, điều khiển các loại súng hơi hoặc vũ khí ngăn chặn Na La.
Sau khi quan sát kỹ, ngọn lửa giận dữ trong lòng Na La càng thêm bùng cháy.
Cảm xúc của loại binh lính bù nhìn này đã bị cắt bỏ hoàn toàn, đồng thời còn bị đốt cháy sinh mệnh lực. Tinh thần bọn chúng cực kỳ hưng phấn, gần như không biết mệt mỏi, khả năng quan sát, phản ứng đều được nâng cao đáng kể, nhưng cái giá phải trả là tốc độ sinh mệnh đang trôi qua nhanh gấp mấy chục lần so với bình thường.
Người vốn dĩ có thể sống năm mươi năm, nhiều nhất chỉ sống thêm hai năm là sẽ chết. Nhưng trước khi chết, hắn vẫn sẽ duy trì trạng thái hưng phấn này.
Đây là hành vi tàn phá sinh mệnh. Những kẻ bị đốt cháy ngọn lửa sinh mệnh không giống như một đóa hoa đang nở rộ, ngược lại giống như một loại quả bị thúc chín đầy dị dạng, muốn xấu xí bao nhiêu có bấy nhiêu.
Trả giá bằng vô số mạng người, người của Tinh Môn đã giữ chân được Na La, thậm chí còn ép cô cứ cách một khoảng thời gian lại phải sử dụng hỏa diễm lực lượng hoặc sức mạnh Hắc Uyên.
Na La không được nghỉ ngơi, nhìn thì có vẻ càng mạnh hơn, nhưng trạng thái của cô lại ngày càng tệ.
"Tối nay nghe nói sẽ có một đội viện quân tới, có thể san sẻ một chút áp lực cho cậu. Còn ba ngày nữa, ba ngày sau đại quân sẽ tới, đến lúc đó thông đạo cũng gần như xây xong rồi." Transnana ngồi cạnh Na La, đôi mắt đỏ hoe vì xót xa.
Na La là người chịu áp lực lớn nhất trong tất cả mọi người, nhưng sức mạnh cá nhân chừng nào chưa thành đạo, đều khó lòng đối kháng với tập thể.
Lần này người Tinh Môn phái tới lên tới hàng ngàn, mà đội hộ vệ của Na La cùng công nhân xây dựng cộng lại cũng chỉ hơn trăm người. Lấy một địch ngàn vốn chẳng dễ dàng, huống chi những kẻ địch này đều được trang bị vũ khí hơi nước, Na La nếu bị trúng đòn cũng sẽ gặp chút phiền toái.
Cộng thêm quân đoàn sinh vật hoạt hóa quy mô lớn do Nhậm Đông Lưu tạo ra cùng không ít cao thủ trong đám sứ đồ, ngay cả Na La cũng chỉ có thể bị giữ chân.
Đương nhiên cũng như vậy, bọn họ cũng không cách nào chống lại sức mạnh của đại quân.
Dù sao đây cũng là một cuộc đại chiến thế giới, binh lực tham chiến lúc này lên tới hàng chục triệu. Đồng minh quốc do mấy quốc gia hợp thành cùng với đội thảo phạt, binh lực tham chiến vào khoảng 6 triệu, mà người của Tinh Môn còn đạt tới 9 triệu.
Quân đoàn số 52 mới thành lập đang trên đường tới đây, quân số có năm vạn người.
Năm vạn người này sẽ trở thành viện quân cho thành Đặc Lạc Lý Lý, họ cũng sẽ trở thành chìa khóa của cuộc chiến này.
Một khi họ không giữ được thông đạo, kẻ địch phá hủy nơi này, năm vạn người không thể tới thành Đặc Lạc Lý Lý kịp lúc, thì cục diện chiến tranh sẽ hoàn toàn trượt về phía bất lợi cho đội thảo phạt.
"Là nơi này sao?" Gần tối, Pari, Alem và Lamiy đứng trên một ngọn núi đá vụn, phía sau dẫn theo một đội người.
Xung quanh núi đá vụn vẫn có thể thấy không ít vết máu, nếu tìm kiếm kỹ lưỡng, biết đâu còn có thể tìm thấy thi thể người dưới đống đá vụn.
Nơi này từng là một chiến trường trong Thung lũng Thánh sụp đổ, Na La từng dẫn dắt mọi người mai phục người của Tinh Môn tại đây.
Mà Pari và nhóm người họ trước đó cũng nhận được một phong thư mật. Trong thư mật thông báo cho họ về hành động lần này của Na La, đồng thời nói rõ một vài sự bố trí của kẻ địch.
Người viết thư nói rằng trong đội thảo phạt và Đồng minh quốc có nội gián, nhóm người tới tiếp viện cho Na La lần này có vấn đề.
Ba người Pari kể từ khi rời khỏi chỗ Na La, liền tiếp tục cuộc thám hiểm của mình, cũng thu thập được không ít tài phú. Sau khi chiến tranh bùng nổ, họ lợi dụng số tài sản này tập hợp một đội quân, xem như một tổ chức bán quân đội bán lính đánh thuê.
Họ nhận sự thuê mướn của Đồng minh quốc, chiến đấu với người của Tinh Môn. Cách đây một thời gian, sau khi đánh hạ được một thị trấn, họ liền kết thúc hợp đồng thuê mướn, muốn đi về phía tiền tuyến tìm kiếm thị trường lớn hơn.
Sau đó họ nhận được bức thư mật kia. Đối với người gửi thư, họ khá là tin phục, thế là họ dẫn theo người của mình tới đây.
Dù sao cho dù không có vấn đề gì, họ cũng có thể tiếp viện cho Na La, ngược lại nếu có vấn đề, họ chính là một đội kỳ binh.
"Không ngờ người đó lại trà trộn được vào trong Tinh Môn, hơn nữa dựa theo tình báo này, hắn ít nhất cũng đã lên tới cao tầng." Katobu trong cơ thể Lamiy đã dần không xuất hiện nữa, ngược lại Lamiy ngày càng trở nên trưởng thành.
"Chủ đề này tốt nhất đừng bàn tán nữa, đội viện quân đã tới rồi." Alem ôm một cuốn sách, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve trên đó. Năng lực điều khiển bụi bặm đã giúp hắn phân biệt được những nét mực in li ti. Cảm xúc của hắn không hề trở nên phong phú, trái lại ngày càng đạm bạc.
Sở dĩ hắn cùng Pari thành lập đội lính đánh thuê này, chính là vì muốn thu thập các loại kiến thức. Hắn chưa bao giờ cần thù lao dư thừa, đổi được kiến thức là tốt nhất. Đến tận bây giờ, hắn đã không còn giống một tên cầm đầu lính đánh thuê, ngược lại giống một học giả hơn.
Hắn thu lại cuốn sách trong tay, một luồng bụi mịn chảy quanh người hắn.
Đội viện quân này là do Đồng minh quốc phái tới hỗ trợ Na La và những người khác, mang theo không ít vật tư, đồng thời cũng là để thăm dò tình hình xây dựng thông đạo, nếu không quân đội năm vạn người cũng không thể tùy ý điều động.
Hệ thống 2333 cũng đang nằm trong đợt viện quân này. Hắn đang ký sinh trên người một tên binh lính, run rẩy cầm cập, không hiểu tại sao Naigeli lại bắt hắn ký sinh trên người một tiểu binh của Đồng minh quốc, nhưng hắn chỉ có thể làm theo, nếu không hắn sẽ bị tháo rời mất.
Ngay khi 2333 đang suy nghĩ lát nữa gặp Na La sẽ ra sao thì ở phía bên kia, Tinh Môn cũng tới một đợt viện trợ. Dẫn đầu là một gã thương nhân béo mập, đang vẻ mặt hòa ái bàn giao các loại vật tư cho Nhậm Đông Lưu.
Không còn cách nào khác, Tinh Môn dùng thủ đoạn kinh tế để thao túng lãnh địa dưới quyền, tập hợp được lượng lớn nhân thủ, địa vị của thương nhân tự nhiên được nâng cao hơn rất nhiều. Dưới sự cai trị của Tinh Môn, quý tộc không có tài sản thậm chí còn chẳng bằng bình dân.
Vì vậy, không ít thương nhân đồng thời cũng giữ những chức vụ quan trọng trong Tinh Môn.
"Đại thương nhân Talroy? Chào mừng ông." Nhậm Đông Lưu cũng hiếm khi cho người này một sắc mặt tốt. Dù sao đối phương đã mang tới vật tư và nhân thủ. Mấy ngày nay tuy họ đã giữ chân được Na La, nhưng giết chóc cũng có chút tàn nhẫn, họ đang rất cần viện trợ: "Hy vọng ông có thể mang chiến thắng đến cho chúng tôi."
"Tất nhiên, tôi sẽ mang chiến thắng tới cho các người." Talroy nở nụ cười hòa ái trên mặt.