U Ám Địa Vực nằm ở dưới lòng đất của Chủ Vật Chất Vị Diện, nơi đó tồn tại rất nhiều sinh vật dưới lòng đất.
Mà Chủ Vật Chất Vị Diện chính là vị diện vật chất lớn nhất được phát hiện trong Thần Uyên đa vũ trụ hiện nay.
Có rất nhiều vị thần mạnh mẽ đều xuất thân từ nơi đó.
U Ám Địa Vực rộng lớn hơn so với tưởng tượng, nhưng phần lớn khu vực đều không thích hợp để sinh vật định cư, hoặc có những lối đi quỷ dị, có thể dẫn tới Địa Ngục, Thâm Uyên, thậm chí là Minh Giới.
Vì thế, U Ám Địa Vực mà mọi người thường nói trên thực tế chỉ là một phần nhỏ khu vực gần với mặt đất.
Cư dân trong đó chủ yếu là Hắc Ám Tinh Linh, Tro Lùn, Địa Để Nhu, cùng với Đoạt Tâm Ma và Nhãn Ma.
Nếu tiến vào nơi sâu hơn của U Ám Địa Vực, rất dễ gặp phải những thứ ngay cả đám sinh vật dưới lòng đất kia cũng không muốn đụng độ.
Hơn nữa, U Ám Địa Vực rất giống như một bãi rác của Chủ Vật Chất Vị Diện.
Có những thứ Chủ Vật Chất Vị Diện không cần, nhưng lại không biết để ở đâu, thường thì đều vứt vào trong U Ám Địa Vực.
Thậm chí bao gồm cả những chủng tộc dưới lòng đất kia.
Vốn dĩ bọn họ không sinh sống dưới lòng đất, chỉ là do thất bại trong các cuộc tranh đấu trên mặt đất, lúc này mới bị quét vào cái bãi rác này, buộc phải trải qua quá trình thích nghi lâu dài, lúc này mới biến thành chủng tộc dưới lòng đất.
Thậm chí thời đại chúng thần từng xảy ra chuyện Thần Uyên Thần Nghiệt đào tẩu quy mô lớn, những Thần Nghiệt giết không chết lại bắt không được kia, phần lớn đều bị đuổi vào U Ám Địa Vực.
Cũng chính vì những nguyên nhân này, khiến cho U Ám Địa Vực biến thành một nơi tốt để giấu đồ.
Có lời đồn rằng, những thứ xuất hiện rồi biến mất trên đại lục, ví dụ như thần chức, thần khí, thần vật gì đó, phần lớn đều đang lặng lẽ nằm trong U Ám Địa Vực.
Và cũng thực sự có người tìm thấy những thứ trân quý ở bên trong, ví dụ như thần khí các loại.
Hơn nữa cũng luôn có người tình nguyện giấu đồ ở nơi này.
Cho nên một khi U Ám Địa Vực trở nên náo nhiệt, thì mười phần chắc chín là lại có bảo vật trân quý nào đó giấu trong U Ám Địa Vực bị phát hiện rồi.
Khoảng thời gian gần đây, dân số người ngoài lạ mặt ở U Ám Địa Vực dần trở nên đông đúc, cho nên những kẻ thạo tin hầu hết đều hiểu ra điều gì đó.
Vì đặc tính địa lý đặc thù của U Ám Địa Vực, cho nên cư dân nơi đây đều lấy những khu vực có thể sinh tồn làm thành bang mà tụ tập lại với nhau.
Nhưng mỗi một thành bang đều có hình thức chính phủ khác nhau.
Ví dụ như thành bang của Hắc Ám Tinh Linh là chế độ mẫu quyền, cho nên thành chủ của thành bang được quyết định thông qua sự bầu chọn của các chủ mẫu thuộc những gia tộc lớn trong thành.
Hoặc là chế độ độc tài của Đoạt Tâm Ma, loại tồn tại kỳ dị này kiểm soát tư duy của phần lớn mọi người, thể chế chính trị của bọn chúng chỉ có một trung tâm, đó là Đoạt Tâm Ma chủ nhân vui vẻ là được.
Tóm lại, các chủng tộc dưới lòng đất đều có trí tuệ sinh tồn của riêng mình, ví dụ như Thành Thợ Rèn của người Tro Lùn.
Lưu lượng người ở đây cực lớn, chủ yếu là các thương đội hoặc người tầm bảo, bất kể là loại người nào cũng đều có nhu cầu về trang bị, dù sao cũng là tiến vào địa giới nguy hiểm như U Ám Địa Vực, vì thế đây chính là nơi tiếp tế của họ, đồng thời cũng là nơi lưu thông tin tức.
Nhóm người Tro Lùn này nhìn qua thì chất phác thật thà chỉ biết rèn sắt, thực tế lại vô cùng gian xảo.
Muro Đồng Tu chính là một tồn tại như vậy, ngay từ đầu, gã đã là thợ chế tạo khóa nổi danh khắp U Ám Địa Vực, thậm chí là cả thế giới Chủ Vật Chất, được mệnh danh là ngoại trừ thần ra, không ai có thể dùng bạo lực mở được chiếc khóa do gã chế tạo.
Không biết có phải vì nguyên nhân này hay không, mà có một số người đã ủy thác cho gã chế tạo không ít quần trinh tiết.
Mà sự tích nổi tiếng nhất của gã chính là, chiếc quần trinh tiết do gã chế tạo, sau khi giao ra chìa khóa duy nhất, gã dựa vào kỹ nghệ mà chế tạo ra một chiếc chìa khóa y hệt không sai một ly, hơn nữa phần lớn đều đã dùng qua.
Điều này chẳng có gì đáng tự hào, cái gã tự hào là, trong tình huống hành vi này bị phơi bày, gã thế mà vẫn sống sót, hơn nữa cuộc sống còn trôi qua rất sung túc.
Gần đây gã rất vui, bởi vì nhận được một vụ làm ăn lớn.
Có người ủy thác gã dùng một mẩu móng tay của thần linh để chế tạo một món bảo vật.
Thứ của thần linh đều là đồ tốt, cũng chính vì vậy, không phải ai cũng có thể sử dụng loại đồ tốt này.
Ít nhất cần phải có kỹ nghệ cấp tông sư mới có thể rèn được thứ này.
Mà gã Muro Đồng Tu chính là người Tro Lùn sở hữu kỹ nghệ rèn đúc cấp tông sư như vậy, cũng chính vì thế, gã mới có thể sống sót, vì gã có giá trị.
“Mẩu móng tay thần linh này phần lớn là có được từ Thần Uyên, đều đã biến thành tảng đá rồi.” Muro đánh giá mẩu móng tay thần linh có kích thước gần bằng mình, suy nghĩ xem nên xử lý thứ này như thế nào.
Về việc làm thế nào để chế tạo thứ này, gã đã có bản thảo từ lâu rồi, vấn đề bây giờ là tham bao nhiêu là đủ.
“Đến lúc đó cứ nói thứ này đặt trong Thần Uyên quá lâu, thần tính bên ngoài đã không còn nữa, như vậy chắc là đủ để ta cạo một ít.” Muro cầm dụng cụ đo đạc xem mẩu móng tay thần linh này còn lưu lại bao nhiêu thần tính.
Nhưng đo đi đo lại, Muro phát hiện có gì đó không ổn, trước đó từ lúc nhận ủy thác, đến khi nhận nguyên liệu, cho tới bây giờ, gã đã thử nghiệm rất nhiều lần, phát hiện phía trên quả thực tràn ngập khí tức thần linh, cho nên cũng không nghi ngờ gì nhiều.
Bây giờ mẩu móng tay thần linh này xuất hiện vấn đề rồi, không phải hàng giả, mà là chất lượng quá tốt.
Muro dám đảm bảo, ngay cả khi một vị thần tự tay nhổ móng tay của mình ra, cũng chưa chắc đã tốt hơn mẩu nguyên liệu này.
“Ta lấy bộ râu của ông nội ra đảm bảo, cái này có vấn đề!” Dưới hạ bộ của Muro hơi hoảng rồi, gã là một kẻ điên cuồng, mà lý do gã có thể điên cuồng lên được là vì gã hiểu rõ với năng lực của mình, rất nhiều người cần đến gã, cho nên chỉ cần gã không điên đến mức độ nhất định, gã sẽ không sao.
Nhưng tình huống hiện tại đã bắt đầu vượt ra ngoài dự đoán của gã, đặc biệt là phong hướng gần đây của U Ám Địa Vực không được bình thường.
Vốn tưởng là phong ba do tầm bảo gây ra như trước kia, lại không ngờ phong ba lần này có chút không giống lắm.
Liên quan đến con đường thành tựu của Lôi Khắc, việc này đối với các vị thần mà nói thì lớn không lớn nhỏ không nhỏ, nhưng khi việc này liên quan đến linh hồn diễn sinh và Gregrigres, cùng với Naigeli mới xuất hiện, thì đây đã biến thành việc tày đình.
Tất cả những người cuốn vào việc này đều có khả năng gặp nguy hiểm, bao gồm cả nhân vật chính của việc này - Quý Tộc Chi Thần Lôi Khắc.
Cho nên khi Muro còn đang suy nghĩ cách xử lý củ khoai nóng bỏng tay này, cửa phòng nhà gã đã bị đá văng không chút lưu tình, loại chuyện này lần cuối xảy ra vẫn là do vụ quần trinh tiết bị phơi bày kia.
Ngay sau đó Muro nhìn thấy vài người xông vào, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm vào tấm đá trong tay gã.
“Đây là người khác ủy thác cho tôi, các người thấy hứng thú thì cứ lấy đi, tôi sẽ không nói gì đâu.” Muro rất nhanh liền nhận thua, thứ này bất kể như thế nào cũng đại diện cho nguy hiểm, cách tốt nhất bây giờ chính là lập tức buông tay.
Người xông vào nhìn kẻ lùn quỳ xuống không chút do dự, kẻ cầm đầu trên mặt xuất hiện một tia cười, bước lên phía trước cầm lấy tấm đá đó, tay còn lại thì giả vờ như đang móc tiền.
Miệng ôn hòa nói: “Đồng Tu đại sư hiểu là tốt, số tiền này ngươi cầm lấy, kẻ ủy thác cho ngươi kia, ngươi đừng quản nữa, ngoài ra giữ cái miệng của mình cho kỹ, biết chưa?”
“Hiểu hiểu!” Muro hì hì cười, vươn tay đưa tấm đá ra ngoài, gương mặt lộ vẻ tham lam chuẩn bị lấy tiền.
Trên mặt kẻ cầm đầu vẫn nở nụ cười ôn hòa, rút ra một con dao găm, nhưng còn chưa kịp vung lên, sàn nhà dưới chân Muro đã trống không.
Đợi đối phương phản ứng lại, Muro đã rơi xuống dưới, một sợi dây không nhìn thấy được vẫn đang kéo tấm đá cùng rơi xuống theo.
Mà trong đường trượt, Muro nhìn tấm đá theo xuống, gương mặt đầy tuyệt vọng.