Linh Hồn Phiêu Bạt

Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Bàn Bệnh

❊ ❊ ❊

Tin tức về cái chết bất ngờ của Thượng Viễn Văn Nam trên thị trường Thạch Phủ được đăng tải ở một góc trên mục xã hội của tờ báo. Quan Thủ Xung Giới phát hiện tin này trên giường tại lữ quán, nơi hắn đang thuê ở.

Thượng Viễn mới sáu mươi lăm tuổi, thân hình hắn cao lớn, thể cách kiện toàn, toàn thân cơ bắp không chút chùng nhão. Tất nhiên, không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà phán đoán, có lẽ bệnh biến thực thể về tim là thật, nhưng Quan Thủ – người mới gặp hắn cách đây vài ngày – không thể chấp nhận được điều đó. Trong hành động ám sát Quan Thủ, Thượng Viễn đã thất bại triệt để, hắn để lại cho mình một vết nhơ khó mà tẩy xóa. Chính vì thế, Quan Thủ đã nắm thóp được sợi dây đen tối giữa Thượng Viễn Văn Nam, Phù Điền Trinh Thành và Bình Mộc Hạnh Thịnh.

Đối với Bình Mộc mà nói, Thượng Viễn vừa là đắc lực càn tướng, lại vừa là Diêm Vương có pháp lực vô biên. Sự tồn tại của Thượng Viễn khiến Bình Mộc rơi vào cảnh khốn quẫn trong quan trường, như đi trên băng mỏng. Vào những thời khắc hắn nóng nảy bất an, tên Diêm Vương Thượng Viễn này lại lộ ra sơ hở, đúng lúc Bình Mộc nắm thóp được sự suy lão trong thân thể hắn, thế là hạ quyết tâm trừ khử khối tâm bệnh này.

( Indonesia... ) Quan Thủ tự nhốt mình trong lữ quán, hắn đặt tài liệu xuống, trong lòng chợt ngộ ra điều gì đó. Hắn cảm thấy đường nét của vụ việc càng trở nên rõ ràng hơn, Quan Thủ không khỏi hài lòng giãn đầu lông mày, lúc này tiếng điện thoại vang lên.

Tổng giám Cứu nạn Cảnh bị là Lật Điền khẽ nói với hắn qua điện thoại: "Theo báo cáo của tổng bộ bảo an Thạch Phủ, bệnh biến thực thể tim cấp tính dường như là có thật, đây là báo cáo khám nghiệm tử thi của y sư. Tuy nhiên, nghe nói Thượng Viễn có một cô vợ bé tên là Dã Thiêm Hòa Tử, năm nay ba mươi ba tuổi. Thượng Viễn và cô ta đã qua lại với nhau được sáu năm, còn mua cho cô ta một căn tư trạch. Điều này ở nhà Thượng Viễn đã là bí mật công khai. Nghe nói Thượng Viễn chết ngay tại tư trạch của Hòa Tử, còn bảo là khi đang làm chuyện ấy, đột nhiên chết trên người Hòa Tử..."

Quan Thủ gật đầu, cúp điện thoại. Hắn đứng bên cửa sổ, hồi lâu nhìn ra ngoài. Trên gương mặt đôn hậu ổn trọng của hắn lộ ra một tia âm ảnh khổ sở.

Việc giám thị Dã Thiêm Hòa Tử đã là ngày thứ sáu, chốn này không có bất kỳ ai đến tìm cô ta. Đây là một tòa kiến trúc kiểu Nhật cũ kỹ, cành lá của cây tùng trồng trong tường vươn ra ngoài tường, nhìn từ xa tỏ ra vô cùng trang nghiêm thâm trầm. Trong tòa kiến trúc thuần Nhật này, khắp nơi phảng phất hương thơm cơ thể của thiếu nữ trẻ tuổi. Căn phòng càng tối, càng tĩnh mịch, càng dễ khơi gợi sự tưởng tượng của nam giới về thân thể khỏa thân quyến rũ của nữ giới.

Từ khi bắt đầu giám thị, đã qua sân vườn nhìn thấy Hòa Tử vài lần. Tuy cô không phải là bậc thiên tư quốc sắc, nhưng thân hình cân xứng, dung mạo như hoa và vòng eo liễu yếu đào tơ quả thực không phải nữ tử bình thường nào có thể so sánh. Da của Hòa Tử tế nhị trắng nõn, nhìn là biết ngay cơ da đặc hữu của nữ tử vùng Đông Bắc, kiểu phụ nữ như vậy đủ khiến nam giới khuynh đảo.

Quan Thủ càng lúc càng cảm thấy đáng tiếc, rồi dần dần chuyển sang thù hận. Hắn tiếc là một người phụ nữ mỹ mạo như Hòa Tử lại phải phòng không gối chiếc, điều này thật quá đáng tiếc; hắn thù hận là Thượng Viễn làm sao có thể giữ chặt Hòa Tử trong tay, giam ở nơi này để tự do hưởng dụng.

"À, có xe taxi đến rồi." Trước cửa nhà Hòa Tử đậu một chiếc taxi, Hòa Tử rõ ràng đã chuẩn bị xong cho chuyến đi, Quan Thủ thấy lúc cô ra cửa, tay vẫn còn xách theo một chiếc túi xách.

Xe taxi từ Tùng Đảo Đinh quẹo phải, chiếc xe chạy dọc theo con lộ uốn lượn ở vịnh Tùng Đảo.

( Người đàn bà này sợ rằng lại đi tìm đàn ông để thỏa mãn, loại đàn bà hào nhoáng này rời xa đàn ông là không sống nổi, ngoài việc ngủ với đàn ông ra thì còn làm được gì nữa. Phụ nữ đẹp chỉ biết đến tình dục, cô ta sống dựa vào thân thể của chính mình, không thể tưởng tượng nổi loại đàn bà như cô ta lại đi làm công, hay đi làm chiêu đãi viên gì đó để tự kiếm tiền nuôi sống bản thân. Hiến dâng thân thể cho đàn ông chính là hành động của loại đàn bà này, người đàn ông của cô ta vừa chết chưa được mười ngày, cô ta đã không thể chờ đợi được nữa... ) Quan Thủ khéo léo lái xe luồn lách giữa dòng xe, bám theo sau taxi của Hòa Tử, miên man suy nghĩ.

Sau khi mặt trời lặn, Dã Thiêm Hòa Tử tiến vào biệt thự. Đảo Cung Cổ trông như một hòn đảo nhô lên đột ngột trên Thái Bình Dương che phủ vịnh Tùng Đảo, biệt thự được xây gần mỏm nhọn của đảo Cung Cổ. Hòa Tử thay một chiếc quần bó, rồi bắt tay chuẩn bị bữa tối. Tả Môn Ngũ Lang đã hẹn với cô gặp mặt ở đây. Không! Hoàn toàn không phải là hẹn hò, mà là mệnh lệnh ép cô bắt buộc phải đến. Tả Môn bắt cô chuẩn bị bữa tối đợi hắn, hắn nói tám giờ sẽ đến. Đây là một nghi thức xấu xa, bắt đầu từ hôm nay, Hòa Tử sẽ trở thành tình phụ của Tả Môn.

Hòa Tử không biết đây sẽ là nghi thức như thế nào, nhưng cô biết bắt buộc phải dâng hiến thân thể cho Tả Môn. Nỗi sợ hãi khiến Hòa Tử không biết phải làm sao, những chuyện xảy ra trong mười mấy ngày ngắn ngủi này khiến cô kinh hồn bạt vía, cả ngày hoàng hoàng bất an.

Mấy ngày trước đó, Tả Môn Ngũ Lang gọi điện hẹn cô ra ngoài, nói là muốn kể cho cô nghe một vài tình hình liên quan đến Thượng Viễn, bắt cô vụ tất phải đến đại sảnh khách sạn Thạch Phủ một chuyến. Thấy lời lẽ của hắn khiêm cung, lại là đến đại sảnh khách sạn, không cần phải lo lắng, thế là Hòa Tử đúng giờ phó ước.

Đến khách sạn Thạch Phủ, cô mới lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, thân hình cường tráng này. Hòa Tử đã nghe được ở đây rất nhiều chuyện đáng sợ về quá khứ của Thượng Viễn Văn Nam. Tả Môn Ngũ Lang nói với cô: Khi Thượng Viễn Văn Nam đảm nhiệm Tổng giám Cứu nạn Cảnh bị thuộc Cục Bảo an Hàng hải, hắn đã nhận lời ủy thác của cấp trên là Phù Điền Trinh Thành, giết chết thủy thủ đoàn của tàu Nam Hải Hoàn, thôn tính một lô tài bảo; sau đó để che giấu bí mật một cách sạch sẽ gọn gàng, hắn đã tổ chức một nhóm người giết người diệt khẩu, đứng đầu là vợ chồng Tự Điền, bọn họ bị trầm mình xuống đại dương mà chết; ngay tiếp đó, do sự việc phát triển, hắn lại giết chết Cao Khoa và Chân Kỷ Tử; bọn họ cũng đẩy Quan Thủ Xung Giới – người từng đảm nhiệm chức giám tra đặc biệt Cảnh bị – vào thế đối địch, nhưng hai lần mưu sát đều thất toán. Hơn nữa, dưới sự truy đuổi không buông của Quan Thủ, Thượng Viễn đã dao động, hắn mất đi sự tinh hãn quả cảm thường ngày, đồng thời khiến Thượng Viễn lộ tẩy trước mặt đối phương. Do Thượng Viễn nắm giữ sự sống chết của Phù Điền và Bình Mộc Hạnh Thịnh, thế là Phù Điền cuối cùng đã hạ đạt lệnh xử tử Thượng Viễn... Tại một góc đại sảnh tầng một khách sạn Thạch Phủ, Tả Môn như không có chuyện gì mà giải thích cho Hòa Tử nghe hàng loạt sự kiện kinh tâm động phách này.

Hòa Tử nghe đến ngẩn người, một câu cũng không chen vào được, nỗi sợ hãi to lớn khiến thân thể cô cứng đờ. Đúng lúc Hòa Tử đang ngẩn ngơ, Tả Môn hỏi cô: "Thượng Viễn đến nhà cô vào lúc nào?"

"Tối muộn sau đó." Hòa Tử nói với hắn.

Tả Môn nói với cô: "Đến lúc đó, tối muộn tôi sẽ đến trước rồi trốn vào phòng cô, cô cứ làm việc cô cần làm như bình thường, tất cả không cần cô phải lo lắng, hiểu chưa?"

Hòa Tử thần tình hoảng hốt gật đầu, lúc gật đầu giống như một bệnh nhân mộng du vậy. Khi đó, cô vốn có thể đem chuyện Tả Môn nói kể cho Thượng Viễn, cũng có thể cự tuyệt Tả Môn, nhưng cô lại phục tùng Tả Môn. Cô đã nhìn thấy trên báo chí và truyền hình đưa tin dồn dập về sự kiện Nam Hải Hoàn, cũng như việc Quan Thủ Xung Giới suýt bị ám hại cũng đã được đăng báo.

Hoàng hôn ngày thứ ba sau cuộc trò chuyện, Tả Môn đến trước trốn vào bức tường gỗ trong phòng. Sau chín giờ, Thượng Viễn say khướt đến, hơn nữa mặt đầy bất mãn. Tối hôm đó, hắn còn ra tay tát Hòa Tử một bạt tai, vì Hòa Tử do quá căng thẳng nên hai lần làm đổ bình rượu, bình rượu đổ ra còn va vào ly rượu của Thượng Viễn, khiến hắn nổi giận.

Hai người lên giường, Thượng Viễn dạo gần đây dù Hòa Tử có quyến rũ đến đâu, hắn cũng khó mà cương cứng. Tối hôm đó càng là như vậy, Thượng Viên dùng hết kỹ năng trên người Hòa Tử vẫn không được. Người hơn sáu mươi tuổi thậm chí liếm láp như chó trên cơ thể trắng nõn của Hòa Tử, hoàn toàn là dục tính đồ lao. Thực ra hắn không nhất định là phải phát tiết, mà là sự phiền táo bất an trong lòng khiến hắn buộc phải tìm người đàn bà trước mắt để tìm vui, nhằm giải tỏa sự căng thẳng tinh thần.

Hắn banh hai chân Hòa Tử ra, thô bạo chơi đùa, sau đó lại bò lên ngực Hòa Tử, dùng răng cắn vào nhũ đầu cô, đau đến mức Hòa Tử rơi cả nước mắt. Hắn dường như đang xác nhận cho chính mình: Người đàn bà này là của ta, thân thể xinh đẹp này thuộc về ta. Trong lòng hắn biết rõ, những thứ này sắp biến thành hư vô phiêu miểu, hắn đã dự cảm được mình sắp diệt vong, dự cảm khiến hắn đặc biệt lưu luyến thân thể Hòa Tử.

Hòa Tử hiểu tâm cảnh lúc này của Thượng Viễn, cô cảm thấy Thượng Viễn lúc này thật xấu xí, khả ố. Cô cảm thấy bi ai cho chính mình vì đã theo hắn sáu năm, tại sao trước đây mình lại không hề hay biết gì. Sáu năm qua, mình tận lực hầu hạ hắn, tuy nhiên cuối cùng lại nhận lấy cảnh ảm đạm.

Tả Môn Ngũ Lang từ trong bức tường gỗ bước ra, hắn lao tới đè Thượng Viễn lại, tiêm vào mông hắn một mũi. Rất nhanh, Thượng Viễn không thể động đậy được nữa, hắn vẫn trừng mắt nhìn Tả Môn và ái thiếp của mình. Tả Môn nói với Hòa Tử, đây là thuốc gây trì hoãn, sau khi tiêm, cơ bắp và tim toàn thân sẽ lập tức mất đi chức năng, người sẽ chết ngay lập tức. Sau khi chết sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào, dù có giải phẫu sau một thời gian cũng không kiểm tra ra. Tiếp đó Tả Môn lại dặn dò cô: Sau khi Thượng Viễn chết, hãy gọi một cuộc điện thoại cho thư ký nhà hắn, cứ nói là khi đang làm chuyện ấy thì đột nhiên phát tác chết trên người cô. Thư ký nhất định sẽ thương lượng với nguyên phối phu nhân của hắn, sẽ tìm cách che đậy nói là chết tại nhà riêng.

Cuối cùng, Tả Môn nhìn thân thể trần truồng của cô rồi bảo: "Cô đợi điện thoại của tôi, sau này cô theo tôi, làm người đàn bà của tôi đi." Hòa Tử không biết làm sao chỉ đành đáp vâng, Tả Môn dặn dò xong xuôi liền rời đi.

Hòa Tử quay người nhìn Thượng Viễn, Thượng Viễn cũng đang nhìn chằm chằm Hòa Tử, hơi thở của hắn đã ngừng, nghe Tả Môn nói trong vòng hai ba phút vẫn còn ý thức. Đến lúc này hắn đang suy nghĩ điều gì nhỉ? Hòa Tử mắt không chớp nhìn Thượng Viễn bắt đầu hiện lên màu xanh tím trên người, hắn đã hình như xác chết, nhãn châu và lông mày đều đông cứng.

"Ông sắp đi rồi." Hòa Tử không kìm được khẽ nói một câu. Hòa Tử không còn chút thương xót nào với hắn, ngày thường người đàn ông hơn mình ba mươi tuổi này tâm địa tật đố, làm việc tùy ý, điều duy nhất hắn làm cho Hòa Tử là mua cho cô căn tư trạch này. Sáu năm qua cô hào không giữ lại điều gì mà hiến dâng thân thể kiều non của mình cho hắn, thứ đạt được chỉ là căn nhà này. Hòa Tử chưa bao giờ đạt được sự thỏa mãn về tình dục, dù người đàn ông suy lão này rất tham lam với cơ thể cô, cũng chỉ cố thỏa mãn cho bản thân. Hắn còn phải bày ra bộ mặt quân tử chính nhân, làm ra vẻ vô cùng trung thủ với gia đình, nên Hòa Tử từ lâu đã mất đi sự ái mộ đối với hắn.

Hòa Tử lúc này phát hiện mình vẫn còn khỏa thân, tầm mắt của Thượng Viễn đang nhìn chằm chằm vào đôi nhũ phong phong mãn của cô.

"Nhìn cho kỹ đi." Nói xong, cô cảm thấy giọng nói của mình tràn đầy sự quyến rũ. Hòa Tử vơ lấy bộ ngực của mình cho hắn nhìn, sáu năm qua đây là bộ ngực chỉ có Thượng Viễn từng chơi đùa. Thượng Viễn dùng đôi bàn tay nhuốm đầy máu tươi nhu mạc cô, trong vô tri vô giác, Thượng Viễn đã triệt để đứt hơi.

Hòa Tử nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, hiện tại Hòa Tử bưng món ăn bày lên bàn, lại bày sẵn rượu whisky, đây mới ngồi xuống đợi Tả Môn. Đồng hồ treo tường sắp chỉ đến tám giờ, sự chờ đợi Tả Môn khiến cô có chút hồn xiêu phách lạc. Thực ra cô không hiểu Tả Môn là nhân vật như thế nào, chỉ là gặp hắn một lần ở đại sảnh khách sạn, biết hắn là một người đàn ông thân hình cao lớn; sau đó là nghe hắn kể đã phối hợp với Thượng Viễn giết chết mấy người như thế nào, do đó cô biết Tả Môn và Thượng Viễn là cùng một giuộc.

Vốn dĩ cô đã do dự mấy ngày xem có nên gặp Tả Môn hay không, nhưng nhược điểm của phụ nữ cộng với hoàn cảnh tế nhị, khiến cô lại một lần nữa mất đi cơ hội "đầu bôn quang minh" (hướng về phía tươi sáng). Cô lo lắng nếu mình không phục tùng Tả Môn, rất có khả năng sẽ bị hắn giết chết; vì cô là "nhân chứng" cùng chung sống với Thượng Viễn sáu năm. Phe của Tả Môn tất nhiên sẽ lo lắng cô cũng nghe được bí mật gì đó; nếu xử lý không tốt, ngược lại sẽ mang rắc rối cho chính mình. Hơn nữa, những lời Tả Môn nói trước khi rời khỏi tư trạch lần trước đã thấu lộ rõ ràng một loại ý tứ nào đó. Hòa Tử khuất phục, người phụ nữ vốn dĩ thiện lương này nhìn sự việc quá đơn giản. Tuy cô và Thượng Viễn cùng chung sống sáu năm, nhưng lại hoàn toàn không biết gì về sự hung tàn trong xã hội đen, nên cô cho rằng chỉ cần mình ủy thân cho Tả Môn là có thể sống những ngày an ổn.

Tuy nhiên, cô nằm mơ cũng không ngờ tới, ma trảo hung ác của Tả Môn đã thần không hay quỷ không biết vươn tới cô. Hòa Tử nghe thấy tiếng xe hơi trước cửa, cô hoảng hốt chạy ra cửa lớn, cung kính nghênh đón Tả Môn bằng lễ tiết đặc hữu của phụ nữ Nhật Bản. Hòa Tử quỳ trên mặt đất, dùng giọng nói nhu thuận nói với Tả Môn: "Vẫn luôn đợi chờ sự xuất hiện của ngài."

Tả Môn chỉ tùy tiện liếc nhìn cô một cái, không nói một lời. Hòa Tử vẫn quỳ trên đất đợi Tả Môn đi vào trước, lúc này một bàn chân mang giày da vươn tới trước mũi cô, Hòa Tử hơi sững người, nhưng vẫn vội vàng thay hắn cởi bỏ giày da.

Tả Môn bước thẳng vào phòng ăn nhỏ, hắn vẫn không nói một lời nào ngồi vào bàn ăn, Hòa Tử rót cho hắn một ly whisky, sau đó ngồi xuống ở một góc khác của bàn ăn.

"Cô đứng sang một bên."

"Vâng." Hòa Tử lúng túng đứng dậy, lùi sang một bên. Tả Môn bắt đầu tự rót tự uống whisky pha nước, món ăn Hòa Tử làm cho hắn, hắn còn không buồn đụng tới. Hòa Tử cứ đứng như vậy ở một bên, thật lâu, tất cung tất kính đứng ở một bên, nỗi sợ hãi từng chút từng chút chấn nhiếp cô, cô cảm thấy thân thể mình đang dần nghiêng ngả như sắp đứng không vững, làn da vốn dĩ trắng tích, lúc này càng không còn chút huyết sắc.

"Cởi quần áo cô ra." Tả Môn đột nhiên lạnh lùng thốt ra một câu.

"Vâng." Nghe thấy mệnh lệnh này của Tả Môn, Hòa Tử ngược lại lại an tâm, rất nhanh cô đã cởi sạch quần áo trên thân.

"Quay người lại cho ta xem."

"Vâng." Hòa Tử quay người lại, phơi bày chi thể đầy tự tin của mình trước mặt Tả Môn. Tuy rằng cô đã ngoài ba mươi tuổi, nhưng cơ da toàn thân đều đầy sức sống và đàn hồi.

"Cô làm không tệ nha, cô không cùng Thượng Viễn hoàn đản (chết theo), là vì khứu giác của cô vẫn còn khá bình thường. Đến đây, quỳ xuống." Giọng nói của Tả Môn hơi có chút sa khàn, chỉ vào bên chân mình.

"Vâng." Hòa Tử đáng thương quỳ xuống bên chân Tả Môn, thân thể Hòa Tử run rẩy, cô lo lắng hôm nay có khả năng sẽ bị Tả Môn giết chết. Cô trần như nhộng, hai tay chống trên mặt đất quỳ, Tả Môn vươn một chân đặt lên đùi cô, Tả Môn lại quay người sang một bên rót whisky vào ly âm thầm uống.

Hòa Tử toàn thân run không ngừng, cô nhìn ra Tả Môn sẽ không tha thứ cho cô, xem ra hắn nhất định đã nảy sinh hiểu lầm gì đó, có phải hắn cho rằng mình đi theo Thượng Viễn lâu dài thì nhất định phải diệt vong cùng hắn không. Trực giác của Hòa Tử mách bảo, hy vọng sống nằm ở trên người Tả Môn. Vào thời khắc sinh tử du quan này, điều Hòa Tử có thể làm chỉ là cố gắng gượng cười lấy lòng Tả Môn. Tuy nhiên, Tả Môn đã cự tuyệt lời khẩn cầu sinh tồn của Hòa Tử, bàn chân đang dẫm trên người Hòa Tử dường như đã tuyên cáo cái chết của Hòa Tử, hắn căn bản không thấu hiểu nỗi sợ hãi và thống khổ của cô khi phải sát hại Thượng Viễn theo yêu cầu của hắn, bàn chân dẫm trên người cô lạnh khốc vô tình.

( Tại sao mình không đi báo cảnh sát nhỉ... ) Lúc này, sự hối hận to lớn kích động trong tâm trí cô, Hòa Tử không khỏi bật khóc nức nở, nỗi sợ hãi khiến thân thể cô co quắp dữ dội.

Tả Môn mắt say lờ đờ nhìn chằm chằm vào tấm lưng tuyết trắng đang co quắp của Hòa Tử. Hắn không định giết chết Hòa Tử ngay, hắn muốn giữ cô lại trước, chơi đùa một thời gian, bây giờ giết cô thì dung mạo kiều mỹ và chi thể cân xứng kia quá đáng tiếc. Hắn muốn triệt để gieo rắc nỗi sợ hãi vào làn da trắng nõn của cô, khắc sự khuất nhục lên tâm khảm cô. Tả Môn biết loại đàn bà này sẽ không phản kháng, hắn đã hoàn toàn nắm thóp được tính cách nhu nhược của cô. Tả Môn biết, lãng phí quá nhiều thời gian và tinh lực trên người một người đàn bà thì được chẳng bù mất, hơn nữa ở hoàn cảnh của hắn, chỉ cần hơi lỏng lẻo sẽ dẫn đến sụp đổ toàn bàn. Tuy nhiên, hắn không nguyện bỏ qua trò chơi nguy hiểm như đi trên dây này, chinh phục phụ nữ, nhục lận (chà đạp) phụ nữ là sở thích của hắn. Cái gì là người yêu, vợ, hắn cho rằng làm tình với những người đàn bà chính chuyên như vậy thì mang lại hoan nhạc gì chứ? Chỉ có người đàn bà cướp được, hoặc những người đàn bà đang ở lập trường như Hòa Tử, đối với bọn họ cùng hung cực ác mà dày vò, về tinh thần đập tan bọn họ hoàn toàn khiến họ cao độ khủng cụ, mới có thể kích khởi sự ngang phấn của hắn.

Tả Môn lại lệnh Hòa Tử xoa chân cho hắn, hắn còn dạy cô cách làm, Hòa Tử ôm lấy bàn chân hắn vào đầu gối trần trụi của mình, bắt đầu tận tâm xoa bóp cho hắn. Hòa Tử vừa hít hà vừa nghiêm túc xoa. Tả Môn uống rượu, nhìn Hòa Tử đang phục tùng, vẻ mặt của hắn vô cùng thỏa mãn, theo từng động tác, bộ ngực phong doanh của Hòa Tử không ngừng lay động.

"Cô nếu như có một chút ý tứ phản phục, sẽ làm thịt cô ngay lập tức. Chỉ có phục tùng ta thật tốt, cô mới có thể hưởng thụ được hoan lạc nhân gian. Ngoài ra, ta sẽ giao cho cô số tiền mặt 50 triệu Yên như đã định. Tất nhiên, mỗi tháng sẽ chi thêm tiền tiêu vặt cho cô."

"Tôi hiểu rồi, tôi sẽ tận tâm phục tùng ngài." Hòa Tử ngừng nấc nghẹn, gật đầu đáp ứng.

"Tôi cũng nhìn ra rồi, không tệ, cô là người thông minh, có thể lĩnh hội ý tứ của ta. Tuy nhiên, tối hôm nay để khảo nghiệm cô một chút, ta muốn trói cô lại rồi dùng roi da quất một trận, đánh cho đến khi cô ngất xỉu, cô chịu được không?"

"Tôi có thể nhẫn chịu." Hòa Tử nghiến răng đáp ứng. Cô thật sự không hiểu tại sao Tả Môn lại muốn hành hạ một người đàn bà yếu không chịu nổi gió như cô, tuy nhiên cô như nghe thấy thánh chỉ của hoàng thượng, nào dám không đáp ứng? Chịu một trận đòn vẫn tốt hơn là mất mạng chứ. Ai bảo mình âm sai dương thác mà đi theo Thượng Viễn cơ chứ, ai bảo mình lúc đầu không chủ động nhảy ra khỏi hỏa khố mà đi tìm cảnh sát cơ chứ, khi đó cao lắm chỉ bị phán tội mưu sát, cuộc sống trong ngục tù cũng tốt hơn địa ngục nhân gian này chứ.

Sau khi Tả Môn nói xong, vẫn tiếp tục để Hòa Tử xoa chân, hắn không nói dừng, Hòa Tử tất nhiên không dám ngừng tay. Khoảng nửa giờ sau, Tả Môn đứng dậy, hắn đi đến bên bàn mở chiếc cặp da mình mang theo, từ bên trong rút ra một cây roi da đen sì, sau đó quay đầu nhìn Hòa Tử, hắn nhìn thấy cảnh tượng thân thể Hòa Tử co rút lại khi nhìn thấy roi da trong tay hắn.

Tả Môn lộ ra một tia cười khó nhận ra bên khóe miệng, hắn bước đến bên Hòa Tử dùng tay nâng cằm cô hỏi: "Sao, sợ rồi à?"

"Không sợ." Hòa Tử co rút thân thể, cứng đầu đáp. Tả Môn đi đến trước lò sưởi, lặng lẽ đứng lại, một lát sau, Hòa Tử dường như hiểu ý hắn, liền bò qua quỳ bên thân hắn.

Tả Môn cũng cởi bỏ quần áo của mình, ánh lửa từ lò sưởi ánh lên người hắn, lộ ra màu đỏ tía, thân thể hắn cực kỳ cường kiện. Hòa Tử quỳ dưới chân hắn, làn da cô dưới ánh lửa huy ánh như mã não trong suốt, Tả Môn nhìn thoáng qua thân thể đang co rút trong sợ hãi của Hòa Tử, cười lạnh một tiếng, giơ roi da lên quất mạnh xuống.

Một cơn đau rát lập tức truyền khắp toàn thân, kịch thống khiến cô thét lên, vốn dĩ cô không muốn thét thành tiếng, nhưng cô không thể nhịn được. Như thể tiếng thét của Hòa Tử kích thích Tả Môn, roi của hắn rơi trên người Hòa Tử càng có lực, tiếng roi "bạch bạch" quất vào da thịt và tiếng thét thảm thiết của cô, trong tai Tả Môn nghe như đang thưởng thức một bản nhạc tuyệt vời.

Thân thể Hòa Tử nhanh chóng đầy vết roi màu đỏ tía, sau đó trong đòn roi tàn nhẫn chồng chéo, da tróc thịt bong, máu tươi từ trên người cô chảy ra. Lưng, eo và mông dần dần huyết nhục mô hồ. Nằm trên thảm, mặc cho Tả Môn quất đánh, cô đã không còn sức lực để thét gào. Ý niệm cái chết thật mãnh liệt, Tả Môn nói muốn đánh cho cô ngất xỉu, xem ra hắn thật sự muốn đánh chết cô.

Ý thức dần mơ hồ, tuy nhiên sự tê dại do kịch thống gây ra vẫn chưa truyền đến đại não. Cô kiệt lực mở to hai mắt muốn nhìn xem thần tình của Tả Môn, chỉ thấy loáng thoáng Tả Môn vung roi da trái phải quất vô tình vào cơ thể mình, hắn hình như đang cười, không! Là cười gằn. Trong sâu thẳm thân thể hay đại não của Hòa Tử đang bùng lên một cơn liệt diễm, đó là liệt diễm của thù hận, là liệt diễm của hối hận.

Ánh lửa lò sưởi ánh lên thân thể đầy máu tươi của Hòa Tử, làn da vừa rồi còn như hoa tự ngọc lúc này đã không nỡ nhìn, Tả Môn vẫn đang quất đánh, trên trán và cổ hắn tiết ra mồ hôi, hắn biết Hòa Tử vẫn chưa ngất xỉu, bởi vì roi da mỗi lần quất xuống...

Tiếng thét thảm của Hòa Tử truyền đến không gian hắc ám ngoài phòng, Quan Thủ Xung Giới đang trốn trong bụi cây nghe thấy rõ ràng. Quan Thủ ôm một tảng đá lớn, tiếp cận biệt thự, đứng dưới cửa sổ, hắn nhìn thấy Tả Môn đứng trước lò sưởi vẫn đang quất đánh thân thể Hòa Tử, Hòa Tử dường như đã mất tri giác, không hề phản ứng, chỉ có thân thể thỉnh thoảng còn nhúc nhích, cô đã hôn mê.

Quan Thủ giơ tảng đá ném về phía cửa sổ, "Phanh, phanh!" Một tiếng động lớn xé toang màn đêm tĩnh mịch, khung cửa sổ gãy đoạn, kính vỡ nát, hắn nhanh chóng leo lên bệ cửa sổ, linh hoạt chui vào trong phòng.

Tả Môn đang lúc hưng phấn, đột nhiên nghe thấy tiếng kính vỡ, lập tức túm lấy tóc Hòa Tử, giơ lòng bàn tay lên, mạnh mẽ chém vào cổ trắng nõn của cô, chỉ nghe "bốp" một tiếng, đầu Hòa Tử đạp lạp xuống. Tả Môn túm lấy cánh tay cô chắn ở phía trước, quay người đi lấy quần áo của mình. Tả Môn nhanh nhẹn rút khẩu súng từ trong quần áo ra, sự việc xảy ra trong chớp mắt, Quan Thủ tung một cú đá trúng cổ tay hắn, khẩu súng văng lên rơi vào lò sưởi.

Tả Môn vung quyền đánh về phía Quan Thủ, Quan Thủ thuận thế vặn chặt tay hắn, tiếp theo lại kéo một cái, thân thể Tả Môn liền đổ về phía Quan Thủ. Quan Thủ vận hết lực toàn thân đánh vào Tả Môn, Tả Môn rơi vào ghế sofa, theo ghế sofa lật nhào xuống. Quan Thủ nhảy qua ghế sofa lao về phía Tả Môn, Tả Môn vẫn trần như nhộng, xem ra lần này khó mà trốn thoát.

Quan Thủ đá một cước vào bụng Tả Môn, hắn lại ngã xuống đất, nhưng rất nhanh đã bò dậy, nhảy ra từ cửa sổ vỡ. Dưới ánh đèn đường trong sân, chỉ thấy Tả Môn tay lăm lăm một cây côn gỗ hái từ cành cây gãy, đứng đó bày ra tư thế quyết đấu.

Quan Thủ cũng lao tới, hắn biết chiến thắng không còn xa, gậy gỗ trong tay Tả Môn đã vung tới, hắn giơ tay chặn gậy lại, vung quyền đánh vào cơ thể trần truồng của Tả Môn, Tả Môn cũng tránh né. Tả Môn xoay người lại, nhặt gậy gỗ lên lại đánh về phía Quan Thủ, nhưng gậy này lại đánh hụt. Hóa ra, Quan Thủ lảo đảo lùi lại không giữ được thân mình, rơi xuống vách núi phía sau, bị đại dương thôn tính.

Sau khi Quan Thủ biến mất khỏi vách núi, Tả Môn lại chui vào phòng, hắn châm lửa trong phòng, dưới ánh lửa hừng hực, Tả Môn lái xe bỏ đi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nishimura Jukō

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.