Villon-sur-Sarthe, Pháp
Ngày 29 tháng 7 năm 1714
Một cô gái đang chạy tháo thân.
Sức nóng của mùa hè thiêu đốt lưng cô, nhưng chẳng có ngọn đuốc hay đám đông giận dữ nào đuổi theo cả, chỉ có những chiếc lồng đèn của tiệc cưới lấp lóa đằng xa, sắc hồng của vầng thái dương đang phá tan đường chân trời, rồi vỡ tung trên khắp các ngả đồi cùng một cô gái đang bỏ chạy, váy vấn vít vào cỏ khi cô lao mình về phía rừng cây, cố đánh bại ánh chiều sắp tắt.
Tiếng người bay theo gió, gọi tên cô.
Adeline? Adeline? Adeline!
Bóng cô ngả dài về phía trước, bất tận và mờ dần. Những bông hoa trắng nhỏ tung ra khỏi mái tóc, rải lên nền đất như thể những ngôi sao. Một chòm sao lưu lại sau chuyển động của cô, trông gần giống như chòm sao nơi gò má.
Bảy đốm tàn nhang. Một đốm dành cho mọi tình yêu mà cô có, như Estele từng nói hồi cô còn nhỏ.
Một đốm dành cho mọi cuộc đời được cô soi đường.
Một đốm dành cho mọi vị thần hằng dõi theo cô.
Lúc này, bảy dấu vết đó như thể đang cười nhạo. Hứa hẹn. Dối trá. Cô chẳng được yêu thương, cũng chẳng có cuộc đời, chẳng biết tới thần linh và giờ thì chẳng còn thời gian nữa.
Cô gái không chịu chậm bước và cũng không ngoái đầu lại. Cô không muốn nhìn thấy cuộc đời đã đứng lại nơi đó, chờ đợi. Dù nó thu hút như một bức tranh. Vững vàng như một nấm mồ.
Thay vì thế, cô bỏ chạy.