Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 393 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
2

❊ ❊ ❊

Tôi dám chắc cái thứ đang nằm trong hố đất còn khủng khiếp hơn cả rồng đất, nếu không đã không xảy ra đại họa diệt thôn, nhưng tôi không nghĩ ra được nguyên do vì đâu. Na giáo chuyên đi đối phó với cương thi, ma quỷ, tuyệt đối không thể thờ cúng một thi thể như vậy, hơn nữa nó không phải là người. Nhưng đây cũng là do những điều chúng tôi biến còn có hạn, chưa tìm ra được bí mật bên trong.

Tôi đang mải suy nghĩ thì Mặt dày và Điền Mộ Thanh cùng quay lại, thấy Điếu bát bị đánh nát một bên đầu, chết thảm dưới đất thì cũng hụt hẫng, nhưng họ cũng chỉ buồn thương chứ không cảm thấy bất ngờ, Mặt dày nói: “Điếu bát chết ở đây cũng là cái số của anh ấy, bọn mình sau này về sẽ cúng đầy đủ rượu thuốc, điểm tâm… không thiếu thứ nào…”. Đang nói nửa chừng thì nhìn thấy cương thi lông trắng, cả hai đều kêu lên kinh sợ.

Tôi nói: “Đừng hoảng, chỉ là con ma núi đã chết ở đây nhiều năm rồi, không còn động đậy nữa.”

Mặt dày hỏi: “Ma núi… là Dã nhân? Bà mẹ nó trông phát kinh…”, nói rồi giục tôi: “Mặc kệ nó đi, bọn xác chết sắp mò tới nơi rồi!”

Tôi nhìn ra phía sau, mấy chục cái xác đã theo chỗ thanh đá leo xuống dưới hố, hình bóng chập chờn, chúng đang leo qua chỗ quả bom.

Nếu bị bao vây tứ phía ở đây thì chẳng mấy chốc chúng tôi sẽ bị những người dân đó đánh chết, nhưng cũng không kịp lùi vào góc nữa rồi, chúng tôi chập ba bó đuốc lại làm thành bức tường lửa, chuẩn bị chống trả lại đám xác chết đang mỗi lúc một tiến gần, lúc này vẫn còn một tia hy vọng, nếu cầm cự được chốc lát thì có khi sẽ thoát qua được kiếp nạn này.

Tôi vẫn chưa khỏi băn khoăn về bí mật của hố tế, không nhịn được liền lên tiếng hỏi: “Hố tế này là nơi thông với Đất quỷ, tại sao lại chỉ có một thi thể con ma núi này nhỉ?”

Mặt dày trả lời: “Cậu hỏi tôi? Tôi hỏi ai!”

Thực ra là tôi hỏi Điền Mộ Thanh, tôi cảm nhận được bờ vai của cô ấy đang run lên, nhưng không nhìn được nét mặt của cô ấy. Cô ấy chắc cũng không biết tình hình dưới hố này, nghi lễ tế máu đều thực hiện trên bàn mổ, từ khi có thôn làng này chắc cũng chưa ai từng xuống phía bên dưới xem sự thể ra sao.

Tôi chợt nghĩ, những người dân kia đều bị hồn ma của Na bà nhập vào, Na bà muốn tiêu diệt Điền Mộ Thanh để ngăn chặn cô hoàn thành nghi lễ tế máu, thực ra khi tấm bàn mổ bị gãy thì nghi lễ này không thể nào thực hiện được nữa, nhưng tâm niệm đó của âm hồn khó mà tiêu tan được, vẫn tiếp tục đuổi theo xuống phía dưới. Lễ tế của Na giáo rốt cuộc là cúng tế thần linh phương nào chứ? Là thi thể mọc đầy lông này ư? Cánh cửa thông với Đất quỷ đó nằm ở đâu? Tôi không đọc được chữ trên tấm bia đá, tất cả đều nghe Điền Mộ Thanh nói lại, tục ngữ có câu: “Vẽ rồng vẽ hổ khó vẽ xương, biết mặt biết người khó biết lòng”, không lẽ tôi đã bị cô ấy lừa?

Cái chết của Điếu bát khiến tinh thần tôi hoảng loạn, toàn nghĩ ngợi linh tinh, bỗng nghe thấy chỗ thi thể ma núi phát ra tiếng động, trong lòng thấy lạ, cố mở to mắt nhìn ra phía trước, nhưng ánh lửa không soi tới nơi, mờ mờ ảo ảo nhìn không rõ khuôn mặt xác chết, nhưng càng nhìn không rõ thì lại càng hoang mang.

Tôi nghĩ bụng, tình cảnh này chúng tôi đã ở vào thế tuyệt vọng, riêng đám người dân kia đã khó lòng đối phó, hay là cho mồi lửa đốt quách cái xác cổ kia, tránh xảy ra thi biến. Tuy nhìn không rõ cái xác đó có gì khác lạ nhưng tôi cũng không dám sơ suất, vừa định cầm đuốc đi tới thì bỗng nhìn thấy một cánh tay đang động đậy, nhưng trông không giống cánh tay của cái xác đó, vì nó không to như vậy, móng tay và lông cũng không dài lắm, còn nhỏ hơn tay người bình thường một chút, năm ngón tay loe ngoe như năm cành cây khô.

Tôi kinh sợ vô cùng: “Trông thế nào cũng không giống tay người, trong cái hố này ngoài xác chết của ma núi ra không lẽ còn có thứ gì khác?”

Hai người kia nghe thấy tiếng động cũng không thèm quan tâm đám người dân nữa, quay lại giương mắt nhìn về phía xác chết cổ.

Cánh tay khô như cành cây kia đang thò ra từ phần hạ thể của cương thi, chúng tôi đều há hốc mồm kinh ngạc. Bụng cương thi đúng là nhô lên, cho thấy khi chết đang mang thai, ít nhất cũng chết bốn năm nghìn năm nay rồi, cái xác chết khô từ lâu, cái thai trong bụng làm sao có thể còn sống được? Nhưng xem tình hình trước mắt thì rõ ràng là cái thai chết đó đang bò ra bên ngoài, trong chớp mắt chiếc bụng của xác chết xẹp xuống, giữa hai chân của nó bò ra một cái thai quái dị, bộ dạng mê mê man man, toàn thân nhăn nheo, mặt vuông tai nhọn, hai mắt vẫn chưa mở, hai chi trước dài hơn chi sau, bộ dạng cũng giống như mẹ nó, chỉ có điều lông không nhiều và cũng không dài bằng, da thịt khô đét, nhìn đã biết là thai chết lưu, nhưng sao nó còn động đậy được?

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.