Mặt dày tuy hết sức kinh ngạc nhưng lại không sợ, cho dù là một quái thai đã biến dạng nhưng nếu bổ cho một cuốc thì cũng thủng đầu, lão ta nói dưới này rộng, dễ bị đám người dân kia tấn công, cần phải nhanh chóng ép vào thành hố thì mới dễ xoay sở, giờ phải dụ bọn người dân xuống hết bên dưới, rồi lựa thời cơ di chuyển ra phía chỗ tấm đá bàn mổ.
Tôi phát hiện thấy đám người dân đó di chuyển chậm chạp, khi tới gần quả bom thì không dám ồ ạt xông lên, không rõ là do sợ lửa hay là sợ đứa bé quái dị này. Một cảm giác không lành ập đến, trong hố tế này tiềm ẩn một mối nguy hiểm không thể dự liệu, không lẽ là do cái thai quái dị vừa được sinh ra này? Tôi thấy đứa bé quái dị đó còn chưa mở được mắt, tuy nó xấu xí đến ghê tởm nhưng so với những gì chúng tôi gặp trong thôn này thì nó không đến nổi đáng sợ, nhưng vì nó quá cổ quái nên tôi có cảm giác không lành. Tôi cũng không dám khinh suất, thấy Mặt dày có ý định đi ra phía kia của chiếc hố, nếu vậy phải ngang qua chỗ đứa bé, tôi ngăn anh ta lại: “Khoan hãy đi, tình hình có gì đó không ổn.”
Mặt dày nói: “Cậu còn sợ thứ này à? Cũng chỉ là một quái thai vừa mới sinh ra thôi mà, để yên tôi cắt chim nó ra cho nó đi tè thoải mái luôn.”
Tôi nói: “Gì mà vừa mới sinh? Cái thứ này là thai lưu đã mấy nghìn năm nay rồi, bây giờ tự nhiên lại chui ra, ông không thấy lạ à?”
Mặt dày nói: “Gần đây chuyện lạ còn ít chắc? Bọn mình chỉ có mấy bó đuốc này để phòng thân thôi, đến khi đuốc tắt rồi thì khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu.”
Tôi thì lại nghĩ, khi cần mạo hiểm thì mạo hiểm, khi cần cẩn thận vẫn phải cẩn thận, không thể chỉ dựa vào vận may, mạng sống chỉ có một, đã chết rồi thì chẳng thể sống lại được. Dựa vào những gì nhìn thấy và linh cảm của tôi thì tôi thấy trong chiếc hố này sắp xảy ra một sự kiện trọng đại, chỉ có điều chúng tôi không ý thức được thôi.
Không phải tôi sợ quỷ thai kia, nhưng vì quá nhiều hiện tượng khác thường cùng xảy ra khiến tôi lo lắng, tâm trạng hết sức bất an. Ba người chúng tôi và đám người dân kia gầm ghè nhau qua quả bom, sau lưng là thi thể của Điếu bát, cách đó bảy tám mét là vật quái thai vừa bò ra khỏi bụng mẹ. Thời gian như dừng lại không trôi nữa, tôi cảm nhận có gì đó khác thường, nhưng không biết là ở đâu. Bỗng đứa bé đó hé mắt, đôi mắt như hai con cá chết đảo khắp nơi trong hố, khi nó nhìn sang phía chúng tôi, tôi chỉ thấy như một luồng điện chạy qua, quét từ gót chân tới đỉnh đầu.
Mặt dày giục giã: “Cậu bình thường to gan thế kia mà, sao giờ lại sợ sói sợ hổ thế, sợ cái thai đến rụt chân rụt tay vào.”
Tôi chỉ trợn mắt lên nhìn cái thai quái dị kia, bỗng tôi phát hiện ra điều bất thường là ở đâu. Chúng tôi vẫn đang đứng yên tại chỗ không di chuyển, ánh đuốc chỉ soi tới bảy tám mét, cũng chính vị trí của nó đang nằm, tôi giơ bó đuốc ra phía trước thì cũng chỉ lờ mờ nhìn thấy nửa khuôn mặt của nó, lúc nó bò ra khỏi bụng mẹ, dây rốn vẫn còn, mà nó cũng chỉ nằm yên tại chỗ không động đậy, vậy mà lúc này khi tôi giơ bó đuốc lên thì lại nhìn thấy rất rõ từng nếp nhăn trên khuôn mặt nó.
Mặt dày không hiểu gì cả, thắc mắc: “Sao đuốc lại lúc tỏ lúc mờ nhỉ, lúc thì nhìn rõ, lúc thì không, thế là sao?”
Tôi nói: “Mấy bó đuốc này đều dùng dở rồi, dầu còn mấy nỗi, đáng lẽ phải càng ngày càng tối đi chứ, tại sao cái quái thai đó cách chúng ta bảy tám mét mà lại nhìn rõ như vậy?”
Mặt dày nói: “Quái thai đó đang bò về phía chúng ta…”, vừa nói xong chính anh ta cũng thấy không đúng, cả ba chúng tôi vẫn đứng nguyên gần chỗ quả bom, quái thai kia cũng không hề rời xa xác mẹ nó.
Tôi thấy quả bom và vị trí của xác chết không có gì thay đổi, đuốc cũng không hề sáng hơn, sở dĩ nhìn rõ hơn là do khoảng cách giữa chúng tôi và cái thai quái dị kia đang ngày một rút ngắn.
Mặt dày nói: “Cậu hình như sợ quá đâm ra lú lẫn, chẳng ai di chuyển cả, làm sao mà khoảng cách gần lại được?”
Tôi cũng không rõ tại sao lại như vậy, nhìn thấy khoảng cách chiếu sáng của bó đuốc không có gì thay đổi, vẫn là khoảng bảy tám mét, nhưng rõ ràng tôi thấy như nguy hiểm đang ở ngay trước mặt mình, khổ nỗi không biết đó là mối nguy hiểm gì, đúng là một cảm giác tồi tệ. Trán tôi ướt đẫm mồ hôi, tại sao quả bom và xác chết cổ kia không di chuyển mà khoảng cách hai bên lại ngắn đi?
Điền Mộ Thanh dường như phát hiện ra điều gì đó, thấp giọng nói: “Là phần mặt đất chính giữa đang biến mất.”