"Ngươi muốn nói gì?"
Ban quan sát xung quanh.
Một vùng biển mênh mông, nhưng dựa vào cảm giác, nơi này hẳn là vùng biển nào đó bên ngoài Thủy Quốc, hơn nữa khoảng cách với vị trí trước đó của hắn cũng không xa, nhưng quả thực đã cô lập khả năng sử dụng Mộc Độn của hắn.
Nhìn qua thì có vẻ như mọi người đều bị địa hình hạn chế, nhưng thực tế không phải vậy.
Mèo đen nắm giữ Băng Độn.
Nhẫn giả biết Băng Độn thì Thủy Độn thông thường cũng không kém, huống hồ dù không có Băng Độn hay Thủy Độn thì Thiên Minh vẫn có thể đánh cho hắn ra bã.
Trước thực tế, Ban rốt cuộc cũng không múa nổi, ngay cả lời lẽ kiêu ngạo cũng ít đi nhiều.
Dù sao cũng đã thua.
Đương nhiên.
Điều này không thể nói là Ban kém cỏi, sở trường nhất của hắn chính là lôi Tu Tả Năng Hồ ra lái Gundam, kể cả khi có Luân Hồi Nhãn, năng lực của hắn vẫn là lái Gundam, chỉ khác là ngoài bản thân hắn ra còn có thêm mấy bóng phân thân từ thế giới khác.
Có thể nói, năng lực mạnh nhất của Ban ngoài Hỏa Độn chính là Tu Tả Năng Hồ, giờ đây không có mắt, năng lực mạnh nhất trực tiếp phế bỏ, vì vậy rất nhiều năng lực không thể phát huy ra được.
Tuy nhiên nếu chỉ là đánh nhau, Ban dù bị đánh thảm hại đến đâu cũng sẽ không đầu hàng, điều khiến hắn quan tâm hơn là bí mật trong miệng Thiên Minh.
Thiên Minh dùng Băng Độn tạo ra một tảng băng cứng đứng lên trên, nhìn chằm chằm Vũ Trí Ba Ban nói: "Meo~ Bí mật của Hắc Tuyệt, ngươi có hứng thú không?"
"Hắc Tuyệt là do ta tạo ra, hắn có thể có bí mật gì chứ?"
"Thật sao? Thế thì ngươi giỏi quá rồi đấy."
Thiên Minh châm chọc.
Ban thực sự quá tin tưởng Hắc Tuyệt, bản thân đã nói rõ ràng như vậy, tên này vẫn kiên định không dời mà cho rằng Hắc Tuyệt là phân thân tinh thần ý chí của mình, nào ngờ bản thân hoàn toàn bị Hắc Tuyệt đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Sự âm dương quái khí của mèo đen, Ban không thể hoàn toàn lĩnh hội được ý nghĩa.
Đoán mò một chút, đại khái là đang châm chọc mình.
Hắn im lặng một hồi, cuối cùng không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng ngồi xuống suy nghĩ chỗ mình đã bỏ sót.
Hắc Tuyệt có vấn đề?
Làm sao có thể, từ khi Hắc Tuyệt ra đời đến nay, ngoại trừ thời gian Hắc Tuyệt ra ngoài dạo chơi thu thập tình báo, hắn đều ở cùng với Hắc Tuyệt, cũng không thấy Hắc Tuyệt có gì không ổn.
Phản gián kế?
Đôi mắt hắn hơi nheo lại, ánh mắt nhìn chằm chằm mèo đen càng thêm sắc bén.
"Meo~ Không tin ư?"
Thiên Minh lười biếng nằm trên giường băng.
Ban thực sự là không thấy quan tài không đổ lệ, nói chuyện thật phí sức, nó lắc lắc cái đuôi, sau đó quyết định nói chút hàng thật: "Tộc chúng ta truyền thừa từ thời thượng cổ đến nay, đại khái các ngươi cũng đoán được rồi, nơi ta ở trước đây không thuộc Nhẫn Giới."
"Ồ?"
Ban cuối cùng cũng ngước mắt lên, hơi ngạc nhiên nhìn nó.
"Ở ngoài tinh không của Nhẫn Giới, có một gia tộc gọi là Đại Đồng Mộc, họ trồng một thứ gọi là Thần Thụ ở các hành tinh, quê hương ta cũng là nạn nhân, tất nhiên, gia tộc Đại Đồng Mộc đại khái đã không biết rồi, dù sao quê hương chúng ta lúc đầu cũng không tính là cường đại, mà tộc Nhẫn Miêu chúng ta càng nhỏ yếu đến đáng thương."
Thiên Minh tùy tiện chém gió.
Dù sao đám người Đại Đồng Mộc đó còn mấy năm nữa mới tới, có nồi thì cứ vứt lên người họ là xong chuyện, dù sao chuyện loại này ngay cả Hắc Tuyệt và Đại Đồng Mộc Xá Nhân trên mặt trăng cũng không biết.
"Sau đó thì sao?"
Ban tập trung tinh thần lắng nghe.
Đại Đồng Mộc?
Chưa từng nghe qua, nhưng nghe có vẻ giống như có chuyện đó thật, hắn rất có hứng thú, còn về cách nói tộc Nhẫn Miêu "nhỏ yếu đến đáng thương" của Thiên Minh, hắn cũng chỉ miễn cưỡng nghe một chút, trong lòng một chữ cũng không tin.
Nhỏ yếu đến đáng thương?
Yếu như vậy, ta nghĩ ngươi cũng không thể từ ngoài tinh cầu đến đây được.
Những điều này hắn không nói, chỉ để trong lòng lầm bầm một câu.
Dù sao hắn cũng là người nghe chuyện, người khác tự hạ thấp mình vẫn tốt hơn là nói những câu như "Nhẫn Miêu mạnh hơn Nhẫn Giới các ngươi", "Nhẫn Giới quá tồi tàn", ít nhất hiện tại những lời này nghe còn lọt tai.
Nhưng rõ ràng Ban không đủ hiểu Thiên Minh.
Sau khi Thiên Minh nói xong câu này, nó lắc lư cái đuôi, thong thả ngồi trên giường băng, ánh mặt trời phía trên chiếu xuống ấm áp rất dễ chịu, mặt khác nhân thời gian này vừa hay khôi phục một chút Chakra.
Ban không phải thứ tốt lành gì.
Tên này lật mặt nhanh ngang với tốc độ nói chuyện tử tế, chỉ có Thiên Thủ Trụ Gian mới có thể nắm rõ nhịp điệu nói chuyện của hắn.
Đương nhiên.
Thực ra trong suy nghĩ của Ban, Thiên Minh cũng nhận được đánh giá như vậy, thích hố người lại còn phiền phức, mấu chốt là tên này rất ghê tởm, nói chuyện chỉ nói một nửa, hắn ghét nhất là kiểu người nói chuyện chỉ nói một nửa.
Ồ không đúng, nó là mèo.
Ban nghĩ đến đây, lập tức mặt không cảm xúc.
Chấp nhặt với mèo làm gì, bản thân lại đánh không lại, đợi ngày nào lấy lại được Luân Hồi Nhãn của mình rồi tính sổ với nó sau, giờ thì cứ nhịn một hơi trước đã.
Hắn ngồi ở đó, dây dưa với mèo đen một lúc lâu.
Ban không chủ động hỏi, Thiên Minh cũng không chủ động nói, lúc này từ đằng xa dần có vài tiếng động, một người một mèo quay đầu nhìn qua, thấy sương mù dần tan ra.
Vụ Nhẫn?
Sao bọn chúng lại tới đây.
Tìm chết à?
Thiên Minh khẽ nhíu mày.
Ban mặt không cảm xúc quay đầu, nhìn vào mảng sương mù trắng xóa kia, sau đó đứng dậy lao về phía sương mù. Vừa hay bị đánh lại còn uất ức không có chỗ phát tiết, đám Vụ Nhẫn này tới vừa vặn cho hắn xả giận một chặp, sướng một phen cho đã đời.
Vài giây sau.
Trong một mảnh lửa cháy và sấm sét, mảng sương mù này bị xua tan, tại chỗ chỉ còn lại một đống thi thể.
Quá thảm.
Thiên Minh khẽ lắc đầu, đám người Vụ Nhẫn này hiếu kỳ làm gì không biết, náo nhiệt cấp độ này cũng là thứ bọn chúng có thể xem sao, chỉ không biết Thủy Ảnh có tới không, Thủy Ảnh tới mà bị Ban thao túng thì thật sự phiền phức.
Ừm... vừa nghĩ tới tên đó, hắn liền tới.
Người quen cũ Thủy Ảnh.
Dạo gần đây là hot-search của Nhẫn Giới, hầu như toàn bộ nhẫn giả đều biết sự tích anh hùng Thủy Ảnh từng bị Mộc Diệp Song Phỉ bắt sống giữa vạn quân.
Có thể nói, Thiên Minh, Ba Phong Thủy Môn nổi tiếng thế nào, Thủy Ảnh hiện tại nổi tiếng y như vậy.
Thủy Ảnh nhanh chóng chạy tới.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thiên Minh, hắn dừng bước chân lùi lại một bước, nhưng phía sau không ít ám bộ nhẫn giả đi theo, hắn lùi lại như vậy lập tức tỏ ra mình rất hèn nhát, cho nên Tam Đại Thủy Ảnh liền lập tức tiến lên một bước.
"Mèo đen Thiên Minh, còn ngươi... ngươi là... sao có thể!"
Tam Đại Thủy Ảnh nhìn thấy Ban, lập tức không kiềm chế được mà lùi lại phía sau, gương mặt già nua kia tràn đầy vẻ hoảng sợ, chấn kinh.
Vũ Trí Ba Ban?
Sao có thể!
Hắn vậy mà còn sống...
Tam Đại Thủy Ảnh từ nhỏ đi theo Sơ Đại Thủy Ảnh, tuy nói chưa từng giao thủ với Ban, nhưng từng nhìn thấy từ xa một lần, biết diện mạo của hắn, giờ đây tướng mạo của Ban vừa vặn phù hợp với ngoại hình của Ban.
Ban nhếch mép, đang chuẩn bị ra tay dạy dỗ Thủy Ảnh một chút để xả giận, kết quả...
"Meo~ Thủy Ảnh, chuyện không liên quan tới ngươi, ngươi sớm cút đi cho rảnh."
Thiên Minh đứng dậy.
Ban tên khốn này cứ có chút ưu thế là bắt đầu làm càn, nếu để Ban có được "trợ thủ" Tam Đại Thủy Ảnh này, hắn sẽ lập tức cảm thấy mình ngon ăn rồi.
Đến lúc đó lại phải đánh nhau một trận, lỡ không may đánh chết Thủy Ảnh, mình lại phải suy nghĩ cách đối phó với đám đần độn Vụ Nhẫn này, cho nên Thiên Minh quyết định tự tay giải quyết Tam Đại Thủy Ảnh trước, tránh cho hắn bị thao túng quay lại đối phó với mình.
Trên người Thủy Ảnh có thuật thức Phi Lôi Thần, cho nên căn bản không cần tốn sức, giây tiếp theo một cái tát mèo vung tới, Thủy Ảnh như đạn pháo bị đánh bay ra ngoài.
Có khinh trọng nham gia trì, hắn đại khái có thể bay một hồi lâu.