Mộc Diệp Đích Ác Bá Nhẫn Miêu

Lượt đọc: 1529 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 342
Cuộc Hành Hình Công Khai Của Ban

❊ ❊ ❊

Chuyện này sao có thể!

Trong lòng tất cả ninja làng Lá, kẻ mạnh nhất thế gian không ai khác ngoài Vũ Trí Ba Ban và Hỏa ảnh Đệ nhất Thiên Thủ Trụ Gian của trận chiến Thung lũng Tận cùng năm xưa, vì họ đều đã là lịch sử, hơn nữa còn là một nét bút không thể xóa nhòa trong lịch sử làng Lá.

Dù Ban là ninja đào tẩu, nhưng chẳng ai là không sợ hắn.

Thế mà.

Trước mắt, Vũ Trí Ba Ban bị bắt sống, thấy cảnh này, phản ứng đầu tiên của mọi người chính là - giả đúng không?

Sao Ban có thể sống tới bây giờ.

Hơn nữa, nếu hắn có thể sống sót, Thiên Minh căn bản không thể nào thắng được.

Mọi người đối với nhận thức về Thiên Minh vẫn dừng lại ở thời kỳ chiến tranh bắt sống Thủy ảnh, tuy cảm thấy nó rất mạnh, nhưng chắc chưa tới mức chống lại được Ban, ai ngờ đâu vào lúc này, dù Ban có sở hữu Luân Hồi Nhãn, sợ là cũng chỉ ngang cơ với Thiên Minh.

Người trong thôn hiểu vẫn còn chưa đủ.

Thiên Minh trong lòng cảm thán, nhưng không có ý định nhảy ra khoe khoang, chỉ chọc chọc Ban rồi nói: "Meo~ để ta thở chút đã rồi đi tìm Cương Thủ đại nhân, các người không cần quản bên này, tạm thời hắn không chạy được đâu."

"Dạ... dạ, rõ!"

Đám ninja Anbu đến sớm nhất đồng loạt nuốt nước bọt, là ninja Anbu, hộ vệ Hỏa ảnh, họ từng ra chiến trường, thực hiện những nhiệm vụ khó khăn nhất, có thể coi là kiến văn rộng rãi, nhưng đối mặt với Vũ Trí Ba Ban vẫn không thể bình tĩnh nổi.

Thế nhưng, nhìn vị gia này xem.

Bình tĩnh vô cùng, cứ như ăn cơm uống nước vậy.

Khoảng cách đấy.

Nếu kẻ trước mắt này đúng là Vũ Trí Ba Ban, vậy thì ghê gớm rồi, không chỉ đại diện cho việc làng Lá bắt về được một tên ninja đào tẩu đã trốn mấy chục năm, mà còn đại diện cho việc làng Lá sở hữu một truyền kỳ cường giả vượt xa Vũ Trí Ba Ban năm xưa.

Nhẫn giới lại có thể thái bình.

Hòa bình của ninja rất đơn giản, ai có thể đánh đến mức kẻ khác không dám động đậy, vậy thì tất cả mọi người đều thật sự không dám động nữa, ví dụ như Thiên Thủ Trụ Gian năm xưa, một tay trấn áp Nhẫn giới, mang lại hòa bình cho Nhẫn giới mấy chục năm.

Mới đầu, một con mèo mạnh hơn mình, mọi người đều có chút bài xích, khó chịu, nhưng khi con mèo này ngày càng mạnh tới độ mình không thể với tới, mọi người liền không thấy chướng mắt nữa.

Thói quen thành tự nhiên, vả lại không tự nhiên cũng chẳng làm gì được, đánh thì không lại, còn không cách nào lý lẽ với nó, dù sao nó cũng là một con mèo, tuy là nhẫn miêu, nhưng vấn đề lại quay về điểm trước đó - nó mạnh hơn chúng ta.

Ninja Anbu không dám rời đi, mà vây quanh xung quanh, sợ Vũ Trí Ba Ban hoặc Thiên Minh nghĩ quẩn gây ra tin tức lớn gì, chuyện cấp độ này họ không gánh nổi, còn một người khác thì đi thông báo cho Hỏa ảnh.

Tuy Thiên Minh tỏ ý lát nữa sẽ mang tới cho Cương Thủ, nhưng mọi người ai dám chậm trễ.

Chẳng mấy chốc, Cương Thủ đã tới.

Bà nghe tin, trực tiếp đập vỡ cửa sổ tòa nhà Hỏa ảnh, từ cửa sổ nhảy ra chạy lên trên Hỏa ảnh nham, nhìn thấy Ban, bà lập tức con ngươi co rút, hơi thở cũng gấp gáp hơn vài phần.

Là thật!

"Vũ Trí Ba Ban, ngươi vậy mà thực sự vẫn còn sống."

"..."

Ban không nói gì, dịch đầu nhìn sang chỗ khác.

Hắn hiểu, con mèo này cố ý.

Với năng lực Phi Lôi Thần, muốn mang hắn đi đâu chẳng được, lại cứ chọn ngay chỗ Hỏa ảnh nham này, rõ ràng biết đây là cái gai trong lòng hắn, biết đây là nơi cao nhất của làng Lá, nơi được chú ý nhất toàn làng Lá mà vẫn mang tới đây.

Chẳng phải là cố ý sao?

Hành hình công khai đấy!

Hắn hít sâu một hơi, lúc này đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị toàn làng Lá vây xem, thậm chí kịch bản phía sau hắn cũng đã nghĩ thay cho con mèo đen rồi - trước hết hét một tiếng ở đây, sau đó lôi hắn diễu hành toàn làng Lá, giả vờ như không cố ý để người khác nhận ra.

Phối hợp với đám ninja Anbu này, chẳng phải toàn làng Lá đều biết hết sao.

"Còn gì nữa không, cùng nhau tới đi."

Ban bình tĩnh nói.

"Meo? Hiểu lầm rồi, ta chỉ là không đủ chakra, nên tạm nghỉ chân ở đây thôi, mới không phải muốn cái kia với ngươi, đừng có hiểu lầm."

Thiên Minh vội giải thích.

Nhưng nhìn cái vẻ mặt đê tiện kia của nó, Cương Thủ liền biết thằng nhãi này tuyệt đối là cố ý, nếu thực sự không đủ chakra, bên chỗ Đại Xà Hoàn ở ngoài thôn còn gần hơn một chút.

Nghĩ lại, không ai thực sự tin lời này đâu nhỉ?

Cương Thủ nhìn quanh một vòng, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài nói: "Trước tiên tìm Cửu Tân Nại đã, nhưng mà, Ban, ta thật không ngờ ông vậy mà thực sự vẫn còn sống."

"Điều này phải cảm ơn Trụ Gian."

Ban thản nhiên nói.

Không có tế bào Trụ Gian, hắn không thể mở Luân Hồi Nhãn, không có Luân Hồi Nhãn thì không thể thông linh ra Ngoại Đạo Ma Tượng, không có Ngoại Đạo Ma Tượng...

"Meo~ ngươi đắc ý cái gì, sống lâu như vậy mà bị người ta lừa xoay như chong chóng, còn đắc ý ở đây."

Thiên Minh khinh bỉ châm chọc.

Ban già cô độc, cũng chỉ có thể tìm kiếm tự tin ở điểm sống lâu, nhưng nói đi cũng phải nói lại, Ban mới sống có bao nhiêu thời gian mà đã đắc ý dào dạt, vậy Hắc Tuyệt chẳng phải đã bay lên tận trời rồi sao?

Kẻ đó từ thời Huy Dạ đã sống tới giờ, gần như đã gần một ngàn tuổi, chứng kiến sự khởi đầu và hưng suy của Nhẫn giới.

Lừa Ban xoay như chong chóng, Hắc Tuyệt cũng đã dốc hết vốn liếng.

Tiếc là gặp phải ta.

Thiên Minh nghĩ tới đây thì có chút đắc ý, tuy chiếm một chút lợi thế của kiếp trước, nhưng dù sao ta cũng chủ đạo một cuộc đại biến động của Nhẫn giới, ngăn cản Vũ Trí Ba Ban não tàn nghĩ quẩn muốn làm Nguyệt Độc Vô Hạn.

Người tốt nha!

Nó cũng tự khâm phục chính mình.

Cương Thủ há miệng, suy nghĩ một chút, lại bất đắc dĩ ngậm lại.

Không biết nói sao.

Ngươi kéo tới thôn, ta cũng không biết xử lý hắn thế nào.

Dù sao cũng là Vũ Trí Ba Ban mà!

Đồ vật nguy hiểm thế này, đương nhiên là gửi tới chỗ Đại Xà Hoàn trước.

Đúng vậy.

Phòng nghiên cứu của Đại Xà Hoàn hiện giờ ở làng Lá, đó chính là nơi thu dung sinh vật nguy hiểm, bất kể là loại hàng gì, Đại Xà Hoàn đều có thể nghĩ ra cách nhốt hắn lại, dù không nghĩ ra cách thì cũng sẽ nhanh chóng nghiên cứu ra một cách nhất định.

Ví dụ như Giác Đô.

Là cường giả tung hoành Nhẫn giới, đổi lại người khác chưa chắc có cách, nhưng Đại Xà Hoàn là có cách, lão phong ấn từng cái Địa Oán Ngu của Giác Đô, hơn nữa tống hắn vào trong một cái hũ, không khí các thứ đều phải nhờ bên ngoài truyền vào.

Bên ngoài hũ đầy bùa phong ấn, gần như không thể trốn ra từ bên trong.

Ninja như Ban, nên để Đại Xà Hoàn đau đầu mới đúng.

Bà trong lòng đã có quyết định, sau đó không khỏi cảm thán - may mà có Đại Xà Hoàn, nếu không thì loại này cũng không biết để ai xử lý.

Để Thiên Minh trông coi thì đúng là được, nhưng xét theo một nghĩa nào đó mèo đen không đáng tin lắm, rất dễ làm ra mấy hành động khó hiểu khiến người cả thôn giật mình.

Cương Thủ quá hiểu mèo đen rồi.

Chẳng mấy chốc, Cửu Tân Nại cấp tốc tới nơi, cô nghe thấy tên của Ban cũng bị giật mình, nhưng so với bản thân cô, Cửu Vĩ trong cơ thể cô rõ ràng càng kích động hơn, tại chỗ yêu cầu Cửu Tân Nại cấp tốc mang nó đi gặp Ban.

Ân oán tình thù giữa Cửu Vĩ và Ban, nhất thời không nói rõ được.

Chín đại vĩ thú năm xưa được Lục Đạo tạo ra, ý định ban đầu là bảo vệ Nhẫn giới, đồng thời khiến Huy Dạ không thể ra ngoài nữa, nên chín con vĩ thú này đều phiêu dạt ở khắp nơi trong Nhẫn giới.

Cửu Vĩ cũng như vậy.

Năm xưa nó tiêu dao tự tại ở bên ngoài, nếu không phải tên ngốc này cầm Tả Luân Nhãn cưỡng ép lôi nó tới ăn đòn, bây giờ có thể biến thành bộ dạng này sao?

Đều là lỗi của Ban!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:254
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.