Mối Bất Hòa Truyền Kiếp

Lượt đọc: 380 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 14

❊ ❊ ❊

Chị đã đọc ở đâu đó rằng không bao giờ nên trở lại nơi bạn đã có thời hạnh phúc, vì nếu bạn làm thế nó sẽ bắt đầu lảng tránh bạn. Chị tin rằng ai viết câu này rất đúng, dù thật hay không, những nơi nhìn qua lăng kính màu hồng của kỷ niệm té ra thực sự nguy hiểm, chán ngán đến mức có thể làm cho những giấc mơ của chúng ta tan thành mây khói. Với Amaia, ngôi nhà đó hình như có một cuộc sống riêng, bao bọc chị trong các bức tường và cho chị hơi ấm. Chị biết vì sự hiện diện của bà cô, hữu hình hay không, cũng đem lại linh hồn cho nơi này, mặc dù trong các giấc mơ nó luôn vắng vẻ, và chị luôn là một cô bé. Amaia dùng chìa khóa giấu ở lối vào và chạy ào vào trong, vừa giận dữ vừa sợ hãi. Nhưng vừa băng qua ngưỡng cửa và cảm thấy hàng ngàn sự chào đón ân cần vây bọc lấy chị trong một nơi an toàn, bình yên đến mức đứa trẻ đã phải thức suốt đêm để mẹ nó không ăn ngấu nghiến, cuối cùng có thể thoải mái trước ngọn lửa và ngủ thiếp đi.

Bây giờ, lúc chị vào nhà của bà Engrasi và cởi áo khoác, tiếng cười vui vẻ của các “Cô gái vàng” từ phòng khách vọng tới chỗ chị. Tụ tập quanh cái bàn chơi bài lục giác đẹp đẽ, họ có vẻ không chú ý gì đến các quân bài nằm rải rác trên lớp nỉ màu xanh lá cây, mà mải mê nhăn mặt và nựng nịu Ibai lúc chuyền tay nhau, cu cậu rõ ràng thích thú chẳng kém các bà già.

– Amaia, ơn Chúa! Thằng bé là đứa trẻ xinh đẹp nhất trên đời! - Bà Miren kêu lên lúc trông thấy chị.

Amaia cười tủm tỉm vì những lời tán dương quá đáng mà các bà già tặng cho Ibai, họ thơm nó tới tấp và vuốt ve cưng nựng.

– Các bà sẽ làm hư nó vì mọi thứ chú ý này mất, - Amaia nói, giả vờ lo lắng.

– Chào ôi, lạy Chúa, cứ để chúng ta vui với nó nào. Nó là đứa bé đáng yêu nhất đấy, - một bà khác cúi xuống đứa trẻ đang rạng rỡ vui sướng.

James tiến tới hôn vợ và xin lỗi. Ra hiệu về phía các bà già, anh nói với chị:

– Anh xin lỗi em yêu, anh không thể làm gì được. Anh là thiểu số, mà họ lại vũ trang bằng những cái kim đan.

Lời tuyên bố của anh khiến các bà mò mẫm trong túi xách, lấy ra nào những cái áo len đan tay bé xíu, nào mũ, nào giày cho trẻ sơ sinh.

Amaia bế Ibai lên, thích thú thán phục những bộ áo quần tuyệt đẹp mà các bà đan cho con trai chị. Lúc đu đưa con, chị nhận thấy nó vùng vẫy trên tay. Ngay lập tức nó bắt đầu khóc, đòi ăn.

Amaia rút vào phòng ngủ, duỗi dài trên giường và đặt Ibai bên cạnh để cho nó bú. James theo sau, nằm sát cạnh vợ, vòng tay ôm lưng chị.

– Đồ háu ăn! - Anh kêu lên, - Nó không thể đói được, anh vừa cho nó ăn một giờ trước mà, nhưng vừa ngửi thấy hơi mẹ là đã…

– Thằng bé tội nghiệp, nó nhớ em mà. Em cũng nhớ nó, chị thì thầm và vuốt ve con.

– Chiều nay Manolo Azpiroz đã tới đây.

– Ai kia? - Chị nói như trong mơ, và đăm đăm ngắm con trai.

– Manolo, người bạn kiến trúc sư của anh. Anh đã cho anh ấy xem Juanitaenea và anh ấy thích nó lắm. Manolo đầy những ý tưởng khôi phục ngôi nhà mà vẫn bảo tồn được nét đặc sắc của nó. Vài ngày nữa anh ấy sẽ trở lại để đo đạc và lập dự án. Anh vui quá…

– Em thực sự mừng, anh yêu ạ, - chị nói và nghiêng người hôn lên môi anh.

Anh vẫn trầm ngâm.

– Amaia, hôm nay anh tới xưởng bánh tìm chị Ros. Lúc anh tới đó, Ernesto bảo chị em đã về nhà. Nhà chị ấy gần đó và chiều nay nắng đẹp, nên anh đi bộ tới đó qua các phố đằng sau…

Amaia nhấc Ibai lên, vỗ vào lưng cho bé khỏi trớ và ngồi dậy trên giường để có thể nhìn James.

– Ros đang cạo sơn ở cửa trước. Lúc anh hỏi, chị ấy bảo chắc là mấy đứa bé nghịch ngợm. Anh giả vờ không chú ý, nhưng đó không phải là viết chữ lên tường, Amaia ạ, mà là hành động lăng mạ. Mặc dù chị ấy đã cạo gần hết, vẫn có thể đọc được.

– Là gì vậy?

– Kẻ sát nhân.

Khi họ xuống ăn tối, mùi cá nướng đầy nhà. Ros đang giúp bà Engrasi dọn bàn. Amaia đặt Ibai vào nôi để nó gần chị trong lúc họ ăn. Chị ăn ngon lành món cá thu nướng với khoai tây, một món ăn đơn giản và ngon chưa bao giờ làm chị hết thích thú. Chị nghĩ đây là điều kỳ diệu nho nhỏ vì chị đói ngấu: chị không có thời gian ăn một miếng suốt cả ngày. Sau bữa ăn, trong lúc những người khác dọn bàn, chị đặt Ibai vào giường và trở lại phòng ăn đúng lúc gặp Ros định đi lên gác.

– Rosaura, chị bói cho em được không?

Bà Engrasi đang bưng mấy cái tách, lập tức dừng lại và dỏng tai nghe.

Ros ngoảnh đi, thoái thác.

– Amaia, tối nay chị mệt rũ cả người, sao em không nhờ cô? Cô thích làm việc đó, phải không ạ? - Chị nói và đi vào bếp.

Bà Engrasi trao đổi những cái nhìn cảm thông với Amaia, rồi vẫy tay với chị, trước khi hướng câu trả lời vào bếp:

– Tất nhiên rồi cháu yêu, cháu lên gác nằm đi nhé.

Lúc Ros và James đi rồi, hai cô cháu ngồi đối diện nhau. Bà Engrasi bắt đầu những trình tự từ tốn, mở mảnh lụa bọc các quân bài, chậm rãi xáo bài giữa các ngón tay xanh xao, xương xẩu.

– Cô mừng là rốt cuộc cháu quyết định làm việc này, cháu ạ. Nhiều tuần nay, mỗi khi nhặt các quân bài, cô cảm thấy sức sống của chúng chảy thẳng tới cháu.

Amaia gượng cười. Chị nhờ Ros vì đó là cái cớ hợp lý nhất để bàn bạc về chuyện xảy ra ở xưởng.

– Vì thế cô ngạc nhiên khi thấy cháu nhờ Ros, mặc dù cô chắc là cháu có lý do riêng.

– Ros đang gặp chuyện rắc rối.

Bà già cười thầm, miễn cưỡng.

– Amaia, cháu biết là cô yêu cả ba chị em cháu. Cô đã làm mọi thứ cho cháu, nhưng cô nghĩ đây chính là lúc cháu nhận ra rằng Ros không chỉ lớn hơn cháu, mà còn là người trưởng thành, cá tính và có cách sống khó hiểu. Nó là một trong những người đau khổ, dường như vác cây thánh giá vô hình nhưng sẽ có chuyện rắc rối cho người nào cố giảm nhẹ gánh nặng của nó. Tất nhiên là cứ xung phong giúp đi, nhưng đừng can thiệp vì nó sẽ coi đó là một sự sỉ nhục.

Amaia ngẫm nghĩ và gật đầu.

– Có vẻ là một lời khuyên tốt.

– Nếu cháu không nghe… - Bà Engrasi nói.

Bà đặt những quân bài trước mặt cháu gái và đợi chị xáo. Sau đó, bà xếp thành hai chồng, xáo lần nữa và trải ra trước mặt Amaia rồi quan sát lúc chị nhặt bài.

Amaia để ngón tay lơ lửng trên từng quân bài trước khi chạm vào nó, như thể sắp để lại dấu vân tay rồi để bà cô rút nhẹ quân bài trước khi chọn quân khác. Lúc chị đã chọn xong mười hai quân, bà Engrasi xếp chúng thành vòng tròn như mặt đồng hồ hoặc bốn phương trên la bàn. Lúc lật các quân bài, mặt bà đổi từ vẻ ngạc nhiên sang sùng kính sâu sắc.

– Ôi cháu tôi! Cháu đã trưởng thành biết bao, đã thành người phụ nữ mà cháu phải trở thành, - bà tuyên bố và chỉ vào quân nữ hoàng, lá bài chủ. - Cháu luôn luôn mạnh mẽ, cháu đã phải chịu đựng nhiều thử thách kinh khủng song đều vượt qua, nhưng từ năm ngoái có một khía cạnh mới với cháu, - bà nói và chỉ vào một quân khác, - một cánh cửa cháu đã mở trong lúc tuyệt vọng, đằng sau nó là một điều khác thường chờ đợi cháu, một thứ đã thay đổi cách nhìn nhận của cháu.

Amaia không khỏi mỉm cười vì chị đã trở lại đúng lúc và giữ khoảng cách với những con mắt màu hổ phách chăm chú nhìn chị qua cánh rừng rậm rạp.

– Các sự việc không xảy ra mà không có lý do, Amaia, đây không phải là rủi ro hoặc trùng hợp ngẫu nhiên. - Bà Engrasi chạm vào một quân bài rồi rụt ngón tay lại như bị điện giật. Bà ngước nhìn ngạc nhiên. - Cô chưa bao giờ biết quân đó, nó chưa bao giờ tiết lộ với cô.

Sự quan tâm của Amaia bị kích thích, chị chăm chú ngó vào những hình vẽ sặc sỡ trên các quân bài.

– Lời nguyền đã lơ lửng trên đầu cháu từ trước khi cháu ra đời.

– Nhưng..

– Đừng ngắt lời, - bà Engrasi gắt. - cô biết cháu luôn khác biệt, cháu hiểu cái chết đánh dấu con người mãi mãi nhưng theo nhiều cách khác nhau. Nó có thể biến họ thành cái bóng bất hạnh của thứ mà họ có thể trở thành, hoặc trong trường hợp của cháu, nó thấm đẫm họ với sức mạnh lớn lao, tài năng đặc biệt và sự sáng suốt khác thường. Cô tin cháu sinh ra theo cách đó, cô nghĩ Amatxi Juanita biết điều này, cả cha cháu và mẹ cháu cũng biết. Lần đầu tiên cô gặp cháu, khi cô từ Paris trở về, cô cũng biết. Bé gái có cặp mắt của một chiến binh, di chuyển quanh người mẹ dường như sẵn sàng tiếp đất bất cứ lúc nào, giữ một khoảng cách an toàn, tránh sự đụng chạm và cái nhìn chằm chặp của mẹ, nín thở lúc cảm thấy bị săm soi. Bé gái luôn thức để không bị ăn thịt.

Amaia, cháu đã thay đổi, và thế là tốt, vì đó là điều chắc chắn xảy ra, nhưng cũng nguy hiểm. Những sức mạnh đầy quyền lực hiện ra lờ mờ bên trên cháu, kéo cháu theo mọi hướng. Nó đây này, - bà nói và chỉ vào một lá bài. - Vệ sĩ luôn canh chừng cho cháu, yêu thương cháu thuần khiết, người không bao giờ rời bỏ cháu, vì mục tiêu duy nhất của anh ta là bảo vệ cháu. Còn đây, - bà nói và chỉ vào lá bài bên cạnh, - tu nữ đầy uy lực này ép cháu vào trận chiến, đòi hỏi sự kính trọng và lòng tận tâm khác thường. Cô ta khen ngợi cháu, và sử dụng cháu như một thanh đòn nặng chống lại kẻ thù của mình, vì với cô ta, cháu không là gì hơn một thứ vũ khí, một người lính chiến được cử đi chiến đấu với cái ác, trợ giúp cô ta trong cuộc đấu tranh lâu đời để cố tái lập sự hài hòa. Một sự hài hòa bị phá vỡ bởi hành động tàn ác, dẫn đến đánh thức những kẻ hung bạo, những sức mạnh đã ngủ yên trong nhiều thế kỷ ở vực thẳm của thung lũng, thứ mà hiện nay cháu phải giúp để chế ngự.

– Nhưng tu nữ này có tốt không ạ? - Amaia hỏi, mỉm cười với bà cô. Dù với hình thái gì đi nữa, tình yêu của bà Engrasi là tuyệt đối và chân thành.

– Cô ta không tốt cũng không xấu, là sức mạnh của tự nhiên, một thế cân bằng hoàn hảo, cô ta có thể độc ác và tàn nhẫn như Mẹ Trái Đất vậy.

Amaia chăm chú nhìn các quân bài được di chuyển ngược chiều kim đồng hồ, chị chỉ vào một quân.

– Cô nói thế cân bằng đã bị phá hủy bởi một hành động tàn ác. Dupree bảo cháu tìm kiếm hành động đầu tiên gây ra cái ác.

– Ôi, Dupree! - Bà Engrasi kêu lên, kinh hãi. - Tại sao cháu cứ tiếp tục liên hệ với anh ta, Amaia? Người đàn ông đó có thể làm cháu tổn hại khôn xiết. Cô đã nói rồi.

– Anh ấy chưa bao giờ làm hại cháu.

– Có lẽ không phải Dupree mà cháu biết, nhưng làm sao cháu có thể tin chắc anh ta ở phe mình sau chuyện đã xảy ra?

– Vì cháu biết anh ấy, cô ạ. Cháu không quan tâm hoàn cảnh của anh ấy có thể thay đổi chừng nào. Anh ấy vẫn là nhà tội phạm học lỗi lạc nhất mà cháu biết, một cảnh sát chân chính từ đầu tới cuối, Tính công bằng của Dupree đã đưa anh ấy vào tình cảnh hiện tại, không cần gì hơn. Phán xét anh ấy không phải là việc của cháu, vì Dupree không bao giờ phán xét cháu và luôn luôn ủng hộ cháu. Anh ấy đã và vẫn là cố vấn giàu kinh nghiệm nhất mà cảnh sát nào cũng mong ước. Cháu không muốn phân tích tình cảnh của anh ấy vì cháu không biết gì hết. Cháu chỉ biết Dupree luôn trả lời những cuộc gọi của cháu.

Bộ mặt Engrasi vẫn nghiêm nghị lúc này lặng lẽ, chằm chằm nhìn chị. Bà bĩu môi và nói:

– Hãy hứa với cô, cháu sẽ không dính vào cuộc điều tra đó dù bất cứ hoàn cảnh nào.

- Trong một vụ của FBI ở tận bên kia trái đất ư? Cháu không thấy cháu có thể liên quan kiểu gì.

– Không dính vào dù bất cứ tình huống nào, - bà nhắc lại.

– Cháu sẽ không… Trừ khi anh ấy yêu cầu cháu.

– Nếu cậu ta là bạn tốt như cháu nói, cậu ấy sẽ không yêu cầu.

Amaia im lặng ngắm các lá bài, chọn một lá và đẩy nó qua bàn, rồi thu các lá khác thành một chồng.

– Cô quên rằng anh ấy nói chuyện với cháu, trả lời mọi thứ cháu cần bất cứ khi nào cháu gọi, cô không nghĩ rằng làm thế, anh ấy đặt cháu vào một vị trí đặc quyền sao?

– Cô hầu như không thấy đây là một đặc quyền, mà giống một tai họa hơn.

– Đằng nào thì tai họa đó được cho là đã chọn cháu trước khi cháu ra đời, - Amaia nói và chỉ các quân bài. - Cùng tai họa lấp kín các giấc mơ của cháu với những người chết cúi xuống giường cháu, giống các vệ sĩ rừng xanh hay các nữ thần sấm sét, - chị cáu kỉnh nói, hơi cao giọng. - Cô ơi, mọi chuyện này chỉ phí thời gian thôi, - chị thở dài, bỗng mệt rũ.

Bà Engrasi che miệng, hai bàn tay đè chặt lên môi lúc thấy tín hiệu báo nguy đang lớn dần ở cháu gái.

– Không không, không, im đi, Amaia. Không phải tin…

Amaia ngập ngừng rồi đọc hết câu tục ngữ cổ được hàng ngàn người dân Baztán truyền tụng qua nhiều thế kỷ:

–… chúng tồn tại, không được phủ nhận sự tồn tại của chúng.

Họ ngồi im lặng một lúc lâu, nín thở, trong khi bà Engrasi ngắm các quân bài lộn xộn.

– Chúng ta vẫn chưa xong đâu, - bà nói và chỉ vào cỗ bài.

– Cháu e là cháu phải đi thôi, cô ạ. Có một việc cháu cần phải làm.

– Nhưng… - Bà Engrasi phản đối.

– Chúng ta sẽ tiếp tục, cháu hứa mà, - Amaia nói, đứng lên và mặc áo khoác. Chị cúi xuống hôn bà cô. - Giờ cô đi ngủ nhé, cháu không muốn lúc cháu về thấy cô vẫn ở đây đâu.

Nhưng bà Engrasi vẫn ngồi đó khi Amaia ra khỏi nhà.

Ngay lập tức, Amaia nhận ra hơi ẩm bốc lên từ dòng sông cùng với sương mù cuồn cuộn lăn xuống sườn đồi lúc đêm buông, bám vào áo khoác len màu đen của chị như hàng ngàn hạt nhỏ li ti khiến nó óng ánh màu xám. Chị đi bộ xuống các đường phố vắng vẻ dẫn tới cầu, dừng lại vài giây, xem giờ trên điện thoại lúc liếc nhìn dòng sông tăm tối, nơi đập nước vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. Vào giờ này, các quán rượu Txokoto và Trinkete đã đóng cửa, bên trong không đèn đóm. Chị len giữa các ngôi nhà, nép sát tường đến cửa chính của xưởng bánh. Dừng lại trong góc nghe ngóng, và khi thấy vừa ý, chị đi vòng ra đằng sau tới bãi xe tối om, nấp sau vài thùng rác. Kiểm tra đèn pin và điện thoại di động lần nữa, theo bản năng chị sờ lên khẩu súng trong bao và mỉm cười.

Chị đợi gần nửa tiếng mới nghe thấy tiếng chân bước lạo xạo trên sỏi tới gần. Một dáng người đơn độc, khá bé nhỏ, mặc đồ đen từ đầu tới chân sải bước tới cửa sau của xưởng. Amaia đợi tiếng hạt nhựa lách cách trong bình phun, lúc kẻ đột nhập lắc cái bình và tiếng khí xì xì cho biết sắp viết lên tường. Vài tia phun, lắc thêm, tiếng xì xì nữa… Amaia bước ra từ sau thùng rác, chĩa đèn pin và camera trên điện thoại vào vị họa sĩ.

– Dừng lại, cảnh sát đây, - chị hô, chọn lối tiếp cận cổ điển lúc bật đèn và bấm máy vài lần.

Người đàn bà buột ra một tiếng kêu khẽ, ném cái bình phun và ù té chạy.

Amaia không buồn đuổi theo. Không chỉ nhận ra bà ta, chị còn chụp được vài tấm ảnh rõ nét: mái tóc bạc sáng lên như vầng hào quang vì tia sáng mạnh, bình phun trong tay, đằng sau là dòng lăng mạ thô lỗ, vẻ ngạc nhiên hài hước trên mặt bà ta. Chị cúi xuống nhặt cái bình phun và cho bao trước khi lên đường tới nhà họa sĩ ban đêm.

Mẹ chồng Rosaura mở cửa. Bà ta đã có thời gian mặc áo choàng trong nhà in hoa lá, trùm lên bộ quần áo đi đường, nhưng vẫn hết cả hơi sau cuộc chạy nước rút về nhà. Amaia nghĩ bà ta không trông thấy chị, nhưng đương nhiên nghe thấy tiếng chị quát. Bà ta chẳng ngu gì, nếu có chút nghi ngờ người bắt gặp bà ta đang hành động, chúng sẽ biến mất khi bà ta trông thấy Amaia ở ngưỡng cửa. Tuy nhiên, bà ta cố tỏ ra trâng tráo:

– Cô làm gì ở đây? Cô và gia đình cô không được chào đón trong nhà này, nhất là vào lúc đêm hôm khuya khoắt, - bà ta nói, ra bộ bị xúc phạm trong lúc giả vờ nhìn đồng hồ.

– Tôi không đến đây để gặp bà. Tôi tới gặp Freddy.

– Nó không muốn gặp cô, - bà ta nói, càng tự tin hơn.

Amaia nghe thấy một tiếng nói khàn khàn từ bên trong mà chị nhận ra ngay.

– Em đấy à, Amaia?

– Vâng, Freddy, em ghé vào thăm anh, chị nói và cao giọng từ cửa.

– Để cô ấy vào, Ama.

– Mẹ nghĩ đấy không phải là một ý hay, người đàn bà đáp, một lần nữa lại thiếu tự tin.

Ama, con đã bảo để cô ấy vào. - Giọng anh ta mệt mỏi.

Bà mẹ không nói gì, nhưng cứ đứng đó, chắn lối vào lúc trừng trừng, ngang ngược nhìn Amaia.

Amaia đặt tay lên vai bà ta, đẩy tới trước, đồng thời giữ để bà ta khỏi ngã. Chị tiến vào phòng khách. Đồ đạc đã bố trí lại, dành chỗ cho xe lăn của Freddy giữa hai cái ghế, trước tivi vẫn bật song đã giảm âm lượng xuống.

Tư thế của Freddy cho thấy anh ta bị liệt từ cổ xuống. Vóc dáng của một vận động viên điền kinh mà anh ta luôn tự hào đã nhường chỗ cho một tấm thân teo quắt, chỉ hơn bộ xương phủ một ít thịt, càng nổi rõ vì bộ quần áo thùng thình. Tuy vậy, khuôn mặt Freddy vẫn đẹp, có lẽ còn đẹp hơn bao giờ. Dường như anh ta phát lộ một vẻ điềm tĩnh u sầu cùng với vẻ tái nhợt mà chỉ cặp mắt đỏ ngầu lột tả nổi, tạo cho Freddy một vẻ dễ chịu và tự tin mà trước kia thiếu hẳn.

– Chào Amaia, - anh ta nói, và cười mỉm.

– Chào Freddy.

– Em tới một mình à? - Freddy hỏi, liếc về phía cửa trước. - Anh tưởng là có khi… Ros…

– Không, Freddy, em tới một mình. Em cần nói chuyện với anh.

Hình như anh ta không lắng nghe.

– Ros thế nào? Cô ấy chẳng bao giờ đến thăm anh. Nếu cô ấy đến anh sẽ mừng lắm… Nhưng anh hiểu cô ấy không muốn gặp anh. Điều đó là bình thường.

Vẫn dựa vào ô cửa, trừng trừng nhìn Amaia, mẹ Freddy giận dữ xen vào:

– Bình thường! Không có gì bình thường hết, trừ khi cô là người máu lạnh, như chị cô vậy.

Amaia không hề chú ý đến bà ta. Chị đẩy ghế bành đến trước cái xe lăn và ngồi xuống, đối diện với người anh rể cũ.

– Chị ấy ổn, Freddy ạ, nhưng có lẽ anh nên giải thích cho mẹ anh vì sao Ros không muốn đến thăm anh là chuyện bình thường.

– Nó không cần phải giải thích gì hết, - người đàn bà cắn cảu. - Tôi biết vấn đề của cô ta: cô ta không dám thò mặt ra ở đây sau việc đã làm với đứa con khốn khổ của tôi. Tôi có thể nói với cô một điều nữa: như thế lại tốt. Vì nếu cô ta xuất hiện ở đây, thề có Chúa, tôi sẽ không chịu trách nhiệm về mọi hành động của mình.

Amaia tiếp tục phớt lờ bà ta.

– Freddy, em nghĩ anh cần nói chuyện với mẹ anh.

Anh ta nuốt khan rồi đáp:

– Amaia, đây là việc giữa anh và Ros, anh không nghĩ mẹ anh…

– Em nói Ros ổn, nhưng không hẳn thế đâu. Gần đây chị ấy gặp phải chuyện hơi khó xử, - Amaia nói và giơ điện thoại ra trước mặt Freddy, cho anh ta thấy hình ảnh mẹ mình bị bắt quả tang.

Trông anh ta ngạc nhiên thực sự.

– Đây là gì vậy?

– Đây là mẹ anh hai mươi phút trước, đang phun những từ sỉ nhục lên cửa xưởng bánh. Bà ấy đã làm việc này suốt mấy tháng qua: quấy rối Ros, đe dọa chị ấy, viết “con đĩ giết người” lên đó và lên cửa trước nhà chị ấy.

Ama?

Mẹ anh ta vẫn im lặng, nhếch mép cười khẩy và chằm chằm nhìn xuống sàn.

Ama! - Freddy gầm lên. - Mọi chuyện này là sao?

Hơi thở của bà mẹ biến thành những tiếng hổn hển ngắn. Đột nhiên, bà ta lao tới và vòng tay ôm quanh chân anh ta.

– Con còn mong đợi gì? Mẹ đã làm việc phải làm. Người mẹ nào cũng sẽ làm thế. Mỗi lần trông thấy con ấy trên phố, mẹ muốn giết chết nó vì mọi đau đớn nó gây ra cho con.

– Cô ấy không làm gì hết, Ama, là tại con.

– Nhưng nó là kẻ nhẫn tâm, nó lên án con. Nó đã bỏ con, nỗi đau khiến con mất trí, con trai tội nghiệp của mẹ, - bà ta nói và òa khóc giận dữ lúc bám chặt vào đôi chân không sức sống của con. - Con hãy nhìn mình xem! - Bà ta ngẩng đầu, tuyên bố. - Nhìn xem con sói cái ấy đã làm gì con!

Freddy khóc, lặng lẽ.

– Hãy kể với bà ấy, Freddy, - Amaia nhấn mạnh. - Kể với bà ấy vì sao anh thành nghi phạm trong vụ giết Anne Arbizu, kể với bà ấy vì sao Ros bỏ đi và vì sao anh cố tự sát.

Mẹ Freddy lắc đầu.

– Tôi biết vì sao.

– Không, bà không biết đâu.

Freddy nức nở lúc nhìn mẹ mình.

– Đến lúc rồi, Freddy. Sự im lặng của anh gây nhiều đau khổ cho người khác, khiến gia đình anh có xu hướng hành động mà không suy nghĩ, em sẽ không ngạc nhiên nếu kết cục mẹ anh làm những việc gây tổn hại. Anh nợ bà ấy điều đó, nhưng hơn hết thảy anh nợ Ros.

Freddy ngừng khóc, mặt anh ta lại có vẻ thanh thản mà chị thấy lúc trước.

– Em nói đúng, anh nợ Ros việc đó.

– Con không nợ con sói cái ấy gì hết! - Mẹ anh ta rít lên.

– Đừng xúc phạm cô ấy, Ama, cô ấy không đáng bị thế đâu. Ros yêu con, chăm sóc con và cô ấy chung thủy. Cô ấy bỏ đi vì phát hiện ra con đang hẹn hò một phụ nữ khác.

– Đó là lời nói dối, mẹ anh ta đáp lại, quyết không chịu thua. - Người phụ nữ nào?

– Anne Arbizu. - Anh ta thì thào gọi tên, và mặc dù đã nhiều tháng trời trôi qua, Amaia thấy anh ta vẫn đau đớn.

Bà mẹ há hốc miệng, không tin.

– Con mê đắm cô ta như một đứa trẻ. Con chỉ nghĩ đến bản thân mình. Ros ngờ có chuyện gì đó diễn ra. Cuối cùng, cô ấy chán ngấy và bỏ đi. Hôm biết tin Anne bị giết, con không thể chịu nổi và… ờ, mẹ biết con đã làm gì rồi.

Người mẹ đứng dậy và nói với anh ta, đơn giản:

– Lẽ ra con nên kể với mẹ, con trai ạ. - Rồi vuốt phẳng quần áo, bà ta vào căn bếp và lau khô nước mắt.

Amaia vẫn ngồi đối diện anh ta, nhìn theo người mẹ với vẻ lo âu.

– Đừng lo cho bà ấy, - Freddy bình tĩnh nói. Bà sẽ vượt qua thôi. Bà luôn tha thứ cho anh, và lần này không phải là ngoại lệ. Anh chỉ thấy thương Ros, anh mong cô ấy không nghĩ rằng… anh đã làm việc đó.

– Em không tin là chị ấy nghĩ thế…

– Anh đã làm tổn thương Ros rất nhiều vì sự ích kỷ và ngu dại của mình, nhưng cũng cố ý. Em thấy đấy Amaia, anh mê Anne đến phát điên, anh không thể nhìn nhận thẳng thắn. Anh đã hạnh phúc với Ros, anh thực sự yêu chị em, nhưng cái cô Anne ấy… mọi việc với Anne khác hẳn. Cô ta nhõng nhẽo, chọc tức anh, anh không còn biết phải làm gì. Một khi cô ta đã chọn, ta không còn cách nào cưỡng lại sức mạnh của cô ấy.

Amaia sửng sốt nhìn Freddy, trong lúc anh ta dường như uống từng lời từ không khí, mê mẩn.

– Cô ấy đã chọn anh, điều khiển anh như một con rối. Anh tin chắc Anne đã đến với Victor, nhưng cũng vì thế mà cô ấy gần gũi với chị của em.

– Ros khăng khăng nói rằng chỉ biết mặt cô ta thôi, - Amaia bối rối nói.

– Anh định nói Flora, không phải là Ros. Một hôm, anh đến xưởng lấy gì đó và thấy họ ở cùng nhau. Anne đang đi ra khỏi xưởng, họ trao đổi vài lời và ôm nhau nồng nhiệt. Chủ nhật tiếp đó, Ros và anh đang uống rượu khai vị trong quán rượu dưới dãy cuốn thì Flora từ nhà thờ về, ghé lại chào hỏi. Khi Anne đi ngang qua, anh giả vờ không nhìn thấy cô ta. Ros không nghi ngờ gì, nhưng Flora cũng lạnh nhạt với Anne, thật kỳ lạ sau khi anh đã thấy họ thân thiết với nhau. Anh hỏi Anne về lần gặp tiếp đó, nhưng cô ấy một mực nói anh nhầm và tỏ ra rất khó chịu, nên anh bỏ qua. Xét cho cùng, anh quan tâm gì chứ.

– Anh có chắc chuyện này không, Freddy?

– Có, chắc chắn.

Amaia ngồi yên nghĩ ngợi.

– Thỉnh thoảng cô ấy đến thăm anh, - Freddy nói khẽ.

– Ai kia?

– Anne. Một lần ở bệnh viện và hai lần từ khi anh ở đây.

Amaia nhìn anh ta, không biết nói gì.

– Nếu anh còn sử dụng được chân tay, anh sẽ tự tử. Em có biết những mụ phù thủy và kẻ tự tử không được nghỉ ngơi khi chết không?

*** @vctvegroup@

Trong lúc Freddy nói, chị cảm thấy điện thoại của mình rung nhưng quyết định bỏ qua. Khi Amaia rời ngôi nhà, chị thấy hai cuộc gọi nhỡ của Jonan. Chị bấm số và đợi anh cầm máy.

– Sếp, tôi đã tìm thấy hai người thân của những phụ nữ bị giết: một người em gái và một người cô, một người ở Bilbao và người kia Burgos, cả hai đều đồng ý gặp chị.

Amaia nhìn đồng hồ và thấy đã quá nửa đêm.

– Bây giờ thì hơi muộn… Ngày mai, việc đầu tiên là gọi cho họ và nói tôi đang trên đường. Gửi cho tôi địa chỉ của họ.

– Chị không muốn tôi đi cùng sao, sếp? - Jonan hỏi, hơi thất vọng.

Suy nghĩ một lát, chị quyết định đây là việc chị phải làm một minh.

– Tôi sẽ tận dụng cơ hội này đến thăm chị Flora ở Zarautz vì việc nhà. Cậu ở lại và nghỉ ngơi đi. Cậu đã dính lấy máy tính nhiều ngày rồi. Sự việc ở Arizkun có vẻ dịu lại, nên tại sao không nghỉ một ngày và chúng ta sẽ nói chuyện khi tôi về.

Lúc đến gần nhà bà Engrasi, chị nhận ra một cái bóng giữa hai cột đèn. Theo bản năng, chị đưa tay lên khẩu súng. Người đàn ông bước tới, nhô ra khỏi bóng tối: Fermín Montes, rõ ràng say lướt khướt. Anh ta đợi chị đến ngang hàng.

– Amaia…

– Anh dám trơ tráo đến đây, - chị cáu. - Đây là nhà tôi, anh hiểu không? Nhà của tôi. Anh không có quyền.

– Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô, - anh ta phân trần.

– Hãy xin hẹn gặp tôi ở văn phòng. Ngồi xuống trước mặt tôi và nói bất cứ điều gì muốn nói, nhưng không được lảng vảng đợi tôi ở đồn cảnh sát hoặc bên ngoài nhà tôi. Hãy nhớ rằng tôi đang trong cuộc điều tra còn anh đang bị treo giò.

– Xin hẹn gặp ư? Nhưng tôi nghĩ chúng ta là bạn…

– Câu này nghe quen quen, - chị mỉa mai. - Tôi chẳng nói thế sao? Và câu trả lời của anh là gì nhỉ? À, phải rồi: “Nghĩ lại đi”.

– Tuần này có cuộc đánh giá.

– Căn cứ vào thái độ của anh, anh có vẻ không quá lo về điều đó.

– Cô định nói gì với họ?

Amaia quay về phía Montes, giật mình vì sự vô liêm sỉ của anh ta.

– Anh không hiểu gì sao, Montes?

– Cô định nói gì với họ? - Anh ta nhắc lại.

Chị nhìn bộ mặt nhợt nhạt của anh ta: bên dưới mắt sưng húp, những nếp nhăn xa lạ quanh khuôn miệng tạo thành vẻ nhăn nhó, khinh miệt giận dữ.

– Tôi định nói gì với họ ư? Rằng năm ngoái anh đã suýt bắn vỡ óc mình.

– Này Salazar, cô biết đấy không phải là sự thật, - Montes phản đối.

– Xin hẹn gặp - chị nói và rút chìa khóa rồi tiến tới cửa trước. - Cuộc nói chuyện này chấm dứt.

Anh ta đứng nhìn chị chằm chặp, bĩu môi rồi nói:

– Tôi không thấy ích lợi gì khi hẹn gặp. Theo tôi nghe được, cô ở ngoài đồn nhiều hơn ở trong, để người khác làm việc cho mình. Đúng thế không, Salazar?

Chị quay ngoắt lại cười với anh ta, nụ cười vụt tắt khi chị đập lại:

– Với anh là thanh tra thám tử Salazar. Và hãy nhớ dùng tên đó khi anh xin gặp.

Ngay lập tức Montes cứng người, và Amaia nhận thấy mặt anh ta đỏ bừng trong ánh đèn mờ tỏ. Chị đợi Montes đáp lại, nhưng thay vào đó anh ta quay gót và bỏ đi.

Amaia tháo ủng trước khi lên gác, cảm kích như thường lệ vì ngọn đèn nhỏ họ quen bật sẵn trong phòng ngủ. Chị dừng lại ngắm Ibai đang ngủ say, cánh tay duỗi dài, bàn tay xòe ra như con sao biển chỉ hướng bắc, nam, mạch đập nhè nhẹ, chỉ vừa đủ nhận thấy trong động mạch trên cần cổ trắng trẻo. James hơi cựa quậy lúc cảm thấy sự có mặt của chị, anh ôm và kéo chị lại gần. Anh mỉm cười, mắt vẫn nhắm.

– Chân em lạnh giá, - anh thì thầm, quặp chân mình quanh chân vợ.

– Không chỉ chân em…

– Còn đâu nữa? - Anh hỏi, chuếnh choáng.

– Đây, - chị nói và kéo tay anh lên ngực mình.

James mở mắt, bỗng hoàn toàn tỉnh táo, anh chống lên một khuỷu tay lúc tiếp tục vuốt ve chị.

– Mọi nơi nữa ư?

Chị gật đầu, ra vẻ hờn dỗi.

– Ở đâu nào? - James hỏi, rất nịnh đầm và lăn lên người vợ. - Đây nhé? - Anh nói và hôn vào cổ chị.

Chị lại lắc đầu.

– Gợi ý cho anh nào, - anh đề nghị và cười toét miệng. - Dưới nữa nhé!

Chị gật đầu, giả vờ bẽn lẽn.

Anh trườn xuống dưới chân, hôn bụng chị cho đến lúc tới chỗ ấy của chị.

– Anh nghĩ đã tìm ra chỗ em muốn nói rồi, - anh nói và hôn lên đó. Rồi thò đầu khỏi chăn, giả vờ phẫn nộ.

– Này… em đang lừa anh, - James nói, chỗ này không lạnh tí nào hết, thực ra, nó nóng bỏng.

Chị cười tinh nghịch và ấn đầu anh xuống dưới chăn.

– Trở lại làm việc đi, nô lệ.

Anh tuân theo.

Amaia nghe thấy đứa trẻ khóc dường như ở xa lắm, trong một phòng khác. Amaia mở mắt, xuống giường và đi tìm. Sàn gỗ được sưởi làm ấm lòng bàn chân. Tia sáng tràn qua cửa sổ theo vết những hạt bụi lơ lửng trong không khí, xoay tròn lúc Amaia đi qua.

Amaia bắt đầu lên cầu thang, lắng nghe tiếng khóc xa xa, tuy âm thanh không còn làm chị phải vội vã nữa, thay vào đó chị bị lôi kéo vì cần thỏa mãn trí tò mò của một đứa trẻ lên chín, Amaia nhìn xuống đôi tay đang lướt trên thành cầu thang, nhìn bàn chân nhỏ thò ra dưới tấm áo ngủ màu trắng thêu mà Amatxi Juanita may cho em, nhìn thắt lưng đăng ten xấu qua dải ruy băng hồng nhạt em đã chọn trong rất nhiều thứ bà nội cho xem. Một âm thanh nhịp nhàng kèm những tiếng nức nở của Ibai tích-tắc, giống tiếng sóng vỗ hoặc tiếng đồng hồ chạy. Tích-tắc, lúc những tiếng nức nở nhỏ dần rồi ngừng hẳn. Lúc đó chị nghe thấy tiếng ai gọi:

– Amaia. - Giọng êm ái và xa xôi, giống tiếng gọi của một đứa trẻ.

Chị tiếp tục trèo lên, không chút sợ hãi: rốt cuộc, chị đã ở trong nhà của Amatxi Juanita, chẳng có gì xấu xảy đến với chị ở đây.

– Amaia, - tiếng gọi lần nữa.

– Tôi đến đây, - chị đáp lại, sửng sốt vì hai giọng nói giống hệt nhau, một giọng gọi và giọng kia trả lời.

Lúc lên đến đầu cầu thang, Amaia dừng lại nghe ngóng. Giữa không gian tĩnh lặng trong nhà, Amaia nghe thấy tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi, tiếng cót két của các tấm ván sàn dưới sức nặng của mình, và tiếng tích-tắc nhịp nhàng hình như từ trên gác.

– Amaia, - tiếng một bé gái buồn bã gọi.

Giơ bàn tay bé nhỏ cho đến khi chạm vào thành cầu thang, chị trèo nốt lên các bậc còn lại. Tiếng tích-tắc mỗi lúc một to hơn. Mỗi lần một bậc, dường như theo nhịp gõ, cho đến lúc tới đầu cầu thang. Lúc đó Ibai lại bắt đầu khóc và chị nhận ra tiếng khóc vọng từ trong nôi đặt giữa căn phòng rộng rãi. Cái nôi đu đưa tới lui, dường như có một bàn tay vô hình đẩy mạnh đến nỗi nó chạm tới cái thanh ngang bằng gỗ dùng làm phanh. Tích-tắc, tích-tắc. Chị chạy tới, duỗi tay ra như muốn hãm nôi lại. Lúc đó, Amaia trông thấy một bé gái mặc áo ngủ, ngồi trong góc tầng áp mái, những món tóc vàng óng xõa xuống vai. Bé gái đang lặng lẽ rỏ những giọt nước mắt sánh và đen như dầu máy; chúng tràn vào lòng em, thấm đẫm cái áo ngủ và biến nó thành màu đen. Amaia cảm thấy một cơn đau nhói trong ngực lúc nhận ra bé gái ấy là chị, sợ hãi và lẻ loi. Chị muốn bảo em bé đừng khóc nữa, mọi sự sẽ ổn, nhưng tiếng chị nghẹn trong cổ lúc bé gái giơ cánh tay bị cắt cụt, ra hiệu về phía cái nôi, lúc này Ibai đang gào như điên dại.

– Đừng để Ama ăn thịt thằng bé, như đã ăn thịt chị.

Amaia rẽ tới cái nôi, chộp lấy đứa trẻ và chạy như bay xuống cầu thang, nhưng vẫn nghe thấy bé gái nhắc lại lời cảnh báo:

– Đừng để Ama ăn thịt thằng bé, như đã ăn thịt chị.

Amaia vừa chạy ào xuống cầu thang, vừa siết chặt Ibai vào ngực. Nhiều đứa trẻ khốn khổ khác đang đợi chị, chúng xếp thành hàng hai bên cầu thang tạo nên một hành lang. Chúng lặng lẽ khóc, nhìn chằm chằm vào chị rất thê lương lúc giơ cao những cánh tay bị cắt cụt. Chị kêu thét, tiếng thét lọt vào giấc ngủ, kéo chị khỏi cơn mê mụ, đầm đìa mồ hôi và run như giẽ, cánh tay siết chặt lấy ngực như thể vẫn đang bế con trai, tiếng của bé gái từ âm phủ đang gọi chị thật to.

James đã ngủ, nhưng Ibai cựa quậy không ngừng trong chiếc giường cũi. Chị bế con lên, những mảnh ác mộng vẫn lảng vảng trong đầu lúc chị ngập ngừng bật chiếc đèn cạnh giường, cố gạt bỏ những hình ảnh ấy, một lần cho mãi mãi. Chị liếc đồng hồ, trời sắp rạng đông. Chị đặt con cạnh mình và cho nó bú. Nó ngước nhìn mẹ, cười to đến nỗi tuột mất núm vú, rồi vài phút sau nó bắt đầu khóc to hơn. Chị đổi bên vú kia cho con, nhưng nhận ra ngay vẫn không đủ sữa. Amaia thở dài buồn bã, đăm đăm nhìn con trai, rồi xuống bếp pha sữa cho nó. Lẽ tự nhiên thôi, chị không còn đủ sữa nuôi Ibai nữa, cơ thể chị đã thích ứng một cách đơn giản. Thời buổi tiên tiến này, chị khó mà nuôi con bằng sữa mẹ, chị đang cố lừa ai vậy? Chắc chắn là không phải tự nhiên. Chị trở về phòng, James đã thức dậy và trông Ibai. Anh nhìn Amaia ngạc nhiên, lúc chị bế con lên tay và đưa bình sữa cho nó, nước mắt chảy ròng ròng xuống mặt chị.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.