Trên đường quay về, tâm trạng Diệp Lăng Trần vẫn có chút nặng nề. Có người đang cõng thương binh, có người ôm lấy vết thương, tất cả đều im lặng.
Trần Kỳ thấy thế khẽ thở dài một tiếng: "Đây là lần thứ sáu Hư Không Giới bạo động, thế cục đã vượt ngoài dự đoán của chúng ta. Nhân lực vốn đã chuẩn bị rất đầy đủ, không ngờ vẫn còn thiếu hụt rất nhiều, thậm chí còn xuất hiện tới ba sinh vật cấp A+!"
"Nhưng dù có hy sinh tất cả, cũng nhất định phải thủ vững được!"
Diệp Lăng Trần hạ giọng nói: "Chỉ có thể chém giết thôi sao? Chẳng lẽ không có vũ khí nào có thể đối phó bọn chúng ư?"
"Có! Sức công phá từ bom nguyên tử trở lên có thể khiến cổng vào bị đóng lại!" Trần Kỳ trả lời: "Chỉ có điều, làm vậy gần như phải hy sinh toàn bộ Kinh thành, hơn nữa, cho dù có phá hủy được cánh cửa địa ngục này, vẫn sẽ xuất hiện những cánh cửa địa ngục khác, thậm chí sau này vẫn sẽ mở ra như cũ. Cách này cái giá quá đắt, mà lợi ích thu lại thì quá ít."
"Tại sao sinh vật ở Hư Không Giới lại thấy người là giết, ngay từ đầu đã như vậy sao?" Diệp Lăng Trần hỏi.
Trần Kỳ cười khổ: "Ngay từ đầu đã như thế rồi. Đám sinh vật này dường như vô cùng căm thù nhân loại, hoàn toàn không có ý định đàm phán. Không ai biết tại sao, có lẽ chỉ đơn giản là vì khác chủng tộc thôi."
"Trần bộ trưởng, tại sao Hướng bộ trưởng lại không tham gia chiến đấu?" Diệp Lăng Trần nhíu mày hỏi.
Hướng Quốc Thành là võ giả Tiên Thiên Đại Thành, nếu có mặt tại đây thì chính là chiến lực đỉnh cao nhất của chiến trường lần này, đối phó với sinh vật cấp A+ là việc dễ như trở bàn tay, có thể dựa vào sức một mình để xoay chuyển cục diện khó khăn, vậy mà ông ta lại chỉ ở lại Võ Đạo Các?
"Không phải là không muốn, mà là không thể." Trần Kỳ thở dài một hơi, tiếp lời: "Thực ra cánh cửa địa ngục vẫn luôn không ngừng mở rộng, không gian giữa các giới hẳn là có hạn chế nhất định, vì vậy, nó không thể mở ra hoàn toàn. Thực tế vào lúc bắt đầu, những thứ chui được ra từ cánh cửa địa ngục chỉ là sinh vật cấp C, hơn nữa số lượng đi ra cũng có hạn. Trải qua sáu lần bùng nổ, mới đạt đến quy mô như hiện nay."
"Chúng tôi cho rằng, đây có lẽ là một cách bảo vệ của Thiên Đạo đối với chúng ta, bảo vệ kẻ yếu, để kẻ yếu có thời gian từng chút một trưởng thành."
"Nếu không có ngoại lực, cánh cửa địa ngục sẽ tự động mở rộng theo thời gian, nhưng một khi xuất hiện lực lượng vượt quá hạn chế của cánh cửa địa ngục ở bên ngoài, sự cân bằng sẽ bị phá vỡ, cánh cửa địa ngục sẽ mở rộng sớm hơn!"
Diệp Lăng Trần lên tiếng: "Nói cách khác, một khi Hướng bộ trưởng xuất hiện ở đây, trong cánh cửa địa ngục rất có thể sẽ lao ra sự tồn tại cùng cấp bậc Tiên Thiên Đại Thành?"
"Không sai!" Trần Kỳ gật đầu bất lực nói: "Chúng ta căn bản không hiểu bên trong Hư Không Giới rốt cuộc có bao nhiêu cao thủ, nhưng có thể chắc chắn, họ tuyệt đối không thiếu những sự tồn tại ở cảnh giới Tiên Thiên Đại Thành. Sự phát triển của Trái Đất còn kém rất nhiều, so về cao thủ chắc chắn không thể bằng Hư Không Giới."
Diệp Lăng Trần hít sâu một hơi, sự việc còn rắc rối hơn cậu tưởng tượng rất nhiều. Sự mạnh mẽ của Hư Không Giới khiến người ta cảm thấy hơi tuyệt vọng, chỉ riêng phần nổi của tảng băng chìm đã khó lòng chống đỡ đến thế, huống chi, tảng băng này còn không biết lớn đến nhường nào.
"Vậy... chúng ta đã từng tiến vào Hư Không Giới chưa?" Diệp Lăng Trần hỏi tiếp.
"Tất nhiên là từng tiến vào rồi, những linh dược và linh thạch có thể đổi ở chỗ Công Huân đều lấy được từ Hư Không Giới." Trần Kỳ lên tiếng: "Ngoài sáu lần đại chiến bùng nổ này ra, ở cổng vào không có sinh vật Hư Không Giới chuyên trách canh giữ, nhân loại vẫn có thể lén lút tiến vào Hư Không Giới. Đương nhiên, mức độ nguy hiểm là cực kỳ cao, chín chết một sống!"
Không có bản đồ, không có hỗ trợ, một khi bị sinh vật Hư Không Giới phát hiện mà thực lực lại không bằng người ta thì chỉ có nước chờ chết.
Chỉ nghe Trần Kỳ nói tiếp: "Tuy nhiên, dù mức độ nguy hiểm cực lớn, nhưng thu hoạch mang lại cũng vô cùng phong phú. Bảo vật bên trong Hư Không Giới thực sự quá nhiều, gần như là vàng bạc đầy rẫy, nhất là những linh thạch đó, thậm chí còn có cả mỏ linh thạch tồn tại. Đáng tiếc là những thứ này cách chúng ta quá xa xôi."
Mỏ linh thạch...
Diệp Lăng Trần hít một hơi khí lạnh.
Diệp Lăng Trần thấm thía rất rõ tác dụng của linh thạch, đây tuyệt đối là vũ khí sắc bén để tu luyện. Nếu có thể xuất hiện tại một mỏ linh thạch, đó sẽ là một cảnh tượng hùng vĩ nhường nào. Tức thì, Diệp Lăng Trần cảm thấy mình thật là nghèo kiết xác.
Cũng chả trách Võ Bộ không lấy ra được nhiều đồ tốt, hóa ra là nghèo thật, chỉ dựa vào việc lén lút ăn trộm thì làm giàu kiểu gì? Cung cấp cho vô số võ giả tu luyện còn chẳng đủ.
Diệp Lăng Trần thở dài một tiếng, suy cho cùng, vẫn là Trái Đất quá yếu, cần phải dùng mạng người để lấp đầy.
Khó, quá khó rồi.
Hư Không Giới quá bí ẩn, nếu không phải việc mở cửa địa ngục có hạn chế, Trái Đất chắc đã sớm bị nuốt chửng từ lâu.
"Cần phải đốc thúc người dân học võ thôi!" Diệp Lăng Trần lên tiếng, "Sinh vật của Hư Không Giới thấp nhất cũng là cấp C, người thường trong mắt bọn chúng quá yếu ớt, chỉ có toàn bộ người dân Trái Đất cùng học võ mới có thể chống lại!"
Lúc này, vì sự xuất hiện của Hư Không Giới, linh khí trên Trái Đất đã ngày càng nhiều, việc tu luyện của võ giả cũng sẽ tương đối dễ dàng hơn.
Trần Kỳ lắc đầu cười khổ, "Điểm này chúng ta đương nhiên đã nghĩ tới, và cũng đã bắt đầu phổ biến tuyên truyền võ giả rồi, nhưng... muốn toàn dân học võ, đây không phải chuyện ba năm năm là làm được."
Diệp Lăng Trần tự nhiên biết rất nhiều năm trước cả xã hội đã bắt đầu thổi bùng lên "Võ Phong", cổ vũ tinh thần học võ, hiệu quả có, nhưng rất hạn chế.
"Người Trái Đất không học võ, vì thiếu đi cảm giác cấp bách." Diệp Lăng Trần sờ sờ mũi mình, trầm ngâm: "Có phải có thể công bố một cách phù hợp sự tồn tại của cánh cửa địa ngục không?"
Tần Bách Xuyên lắc đầu: "Tiểu tử Diệp, cậu quá ngây thơ rồi. Hiện giờ mọi người đang sống trong thời bình, một khi biết Trái Đất gặp nguy cơ, chắc chắn sẽ gây ra xôn xao, thậm chí bắt đầu hỗn loạn. Đến lúc đó thực sự nội lo ngoại hoạn, mới là phiền phức vô cùng."
Lâm Thiên Hùng bổ sung: "Hơn nữa, cho dù toàn dân học võ, một khi biết ra chiến trường có nguy hiểm, cậu có sẵn lòng nhìn người nhà mình ra chiến trường không? Mọi người đều sẵn lòng học võ để chiến đấu sao? Còn nữa, 'nghèo văn giàu võ', hiện tại tài nguyên của chúng ta quá ít, sao có thể hỗ trợ nhiều võ giả tu luyện đến vậy?"
Diệp Lăng Trần nhíu mày, dưới thế cục này, dường như thật sự chỉ có thể thay đổi thông qua phương thức mưa dầm thấm lâu.
Nhưng... hiệu quả quá chậm!
Vì tần suất xuất hiện của cánh cửa địa ngục ngày càng cao, hơn nữa sự mở rộng cũng ngày càng khủng khiếp, nếu nhân loại cứ thế này, cũng chỉ là cái chết từ từ mà thôi.
"Mức độ hỗ trợ học võ của quốc gia vẫn còn quá thấp." Đầu óc Diệp Lăng Trần không ngừng suy nghĩ đối sách, "Trung Hoa chúng ta dân số đông đảo, thiên tài võ giả chắc chắn cũng rất nhiều. Bao nhiêu năm nay, không biết đã chôn vùi bao nhiêu thiên tài võ đạo, không thể để thiên tài tiếp tục bị vùi lấp nữa, chỉ có 'đại lãng đào sa' (sóng lớn đãi cát), mới có thể đẩy võ đạo lên tới đỉnh cao."
Diệp Lăng Trần nghĩ đến Đổng Miêu Miêu, thể chất của người phụ nữ này có chút thuộc tính mộc trong đó, nếu tu võ thì hẳn là cũng sẽ vượt trội hơn người thường. Tuy nhiên, cô ấy lại chẳng có cơ hội tiếp xúc với võ học.
Vùi lấp thiên tài, chính là chôn vùi tiền đồ của Trái Đất.
"Diệp Võ Vệ, có phải cậu có ý tưởng gì không?" Trần Kỳ lên tiếng hỏi.
Diệp Lăng Trần chống cằm, đương nhiên là có ý tưởng, hơn nữa, bản thân cậu có thể bắt tay vào hành động. Bởi vì, cậu có một hòn đảo, hoàn toàn có thể huấn luyện võ giả trên đảo đó. Không những vậy, bản thân còn có thể nghiên cứu công nghệ cao để chống lại Hư Không Giới. Ngoài ra, trận pháp, chế dược, v.v... cũng đều phải đưa vào kế hoạch, tuy nhiên các chi tiết cụ thể, vẫn cần phải hoàn thiện thêm chút nữa...