Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, đường đường là võ giả cấp Vương mà lại bị châm chọc, Lý Tùng Nguyên nhìn ra được, Diệp Lăng Trần căn bản không hề để hắn vào mắt. Với mâu thuẫn không thể hóa giải giữa hai bên, quả thực cũng chẳng cần phải giả bộ khách sáo làm gì.
Hốc mắt Lý Tùng Nguyên đỏ ngầu, lạnh giọng nói: "Diệp Lăng Trần, trong lúc thi đấu, tốt nhất ngươi nên cầu nguyện đừng gặp phải chúng ta, bằng không, nắm đấm không có mắt, coi chừng mất mạng đấy!"
"Hừ, chỉ bằng năm tên các ngươi ở Đại Hàn Quốc cũng dám mạnh miệng thế sao? Không sợ người ta cười cho thối mũi à." Trịnh Đại Lực lạnh lùng lên tiếng.
"Này, chó ngoan không cản đường, có thể tránh ra chưa?" Cảnh Sơn giễu cợt nhìn đám người Đại Hàn Quốc rồi mở miệng nói.
Kim Tại Thạch vung vẩy sợi tơ linh lực bên cạnh, ánh mắt cao ngạo đầy sát khí, lạnh lùng nói: "Thứ súc sinh Trung Hoa các ngươi, cứ phách lối đi, ta nhất định sẽ khiến các ngươi phải hối hận!"
Những sợi tơ đó từ trong tay hắn vung ra, lướt qua bụi cỏ cây cối xung quanh, vô số ngọn cỏ bị cắt đứt ngang thân, rất nhiều cây cối cũng bị siết ra những vết hằn sâu hoắm.
"Nhu đạo chi thuật của Đại Hàn Quốc, có thể cương có thể nhu, mấy sợi tơ đó lợi hại thật đấy." Những người xung quanh đều cảm thán một tiếng, trong mắt thoáng qua một tia kiêng dè.
"Được rồi, chúng ta đi thôi." Lý Tùng Nguyên thản nhiên mở miệng, nhìn chằm chằm năm người Diệp Lăng Trần, "Gặp nhau trên chiến trường đi, hy vọng các ngươi đừng vừa mới bắt đầu đã bị loại!"
Thế nhưng, ngay khi bọn họ vừa xoay người chuẩn bị rời đi, điện thoại của Diệp Lăng Trần lại rung lên, tiếng chuông điện thoại vang lên.
"Ta Lý Tùng Nguyên, là thằng khốn nạn! Tội ác tày trời, xin lỗi Đan Các, xin lỗi!"
Tiếng chuông khá to, vang vọng bên tai mọi người, lập tức khiến không khí toàn trường trở nên quỷ dị. Tất cả mọi người không hẹn mà cùng dồn ánh mắt về phía Diệp Lăng Trần.
"Xin lỗi nhé." Diệp Lăng Trần lấy điện thoại ra, ngay lập tức, tiếng chuông càng to hơn.
"Tiếng chuông này cài đặt từ lúc nào thế nhỉ?" Diệp Lăng Trần đầy vẻ áy náy tắt đi, cuối cùng cũng khiến thế giới trở nên yên tĩnh.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, tiếng chuông lại vang lên.
---❊ ❖ ❊---
Sắc mặt của tất cả mọi người đều trở nên kỳ quặc, lúc thì nhìn Diệp Lăng Trần, lúc thì nhìn Lý Tùng Nguyên đang có sắc mặt đen như than củi.
Cảnh Sơn âm thầm giơ ngón cái về phía Diệp Lăng Trần, cơ thể hơi run rẩy, cố nhịn để không cười thành tiếng.
Tên này thực sự quá chơi trội, lại dám cài câu nói này làm nhạc chuông điện thoại, thao tác này quả thực là lóa mắt người nhìn.
Trần Tiêu Tiêu bật cười "phì" một tiếng, sau đó lập tức che miệng lại, tò mò nhìn Diệp Lăng Trần vẫn vô cùng bình thản.
"Ai thế không biết, cuộc gọi quấy rối hết lần này tới lần khác." Diệp Lăng Trần khẽ thở dài, sau đó lại tắt tiếng chuông đi, biểu cảm vô cùng vô tội.
"Ngươi tìm chết!"
Sắc mặt Lý Tùng Nguyên đỏ bừng, khí thế toàn thân đạt tới đỉnh điểm, bước lên phía trước một bước, sát khí nồng đậm tựa như đao, ồ ạt đổ dồn về phía năm người Diệp Lăng Trần!
Ầm ầm!
Xung quanh hắn, những sợi tơ linh lực tựa như mạng nhện bao trùm về phía năm người Diệp Lăng Trần.
"Hừ!"
Năm người Diệp Lăng Trần cũng bộc phát linh lực lên tới đỉnh điểm, dù vậy, vẫn bị Lý Tùng Nguyên ép cho phải lùi lại từng bước, đặc biệt là Diệp Lăng Trần, áp lực này tựa như ngọn núi lớn, muốn ép cậu phải quỳ xuống.
Cộp cộp cộp!
Lý Tùng Nguyên từng bước ép sát, linh lực càng lúc càng mạnh. Ngay khi chỉ còn cách Diệp Lăng Trần chưa đầy năm mét, Tôn Hồng Đào thản nhiên bước lên phía trước một bước, cười nhạt nói: "Hừ hừ, Lý Tùng Nguyên, chú ý thân phận của ngươi đi, người Đại Hàn Quốc chỉ biết lấy lớn hiếp nhỏ thôi sao?"
Áp lực lên năm người Diệp Lăng Trần lập tức tan biến không còn dấu vết.
Năm người đều nhìn Lý Tùng Nguyên đang nổi trận lôi đình với vẻ kinh hãi. Cấp Vương và Tiên Thiên trung giai tuy nhìn qua chỉ cách nhau hai cấp, nhưng khoảng cách giữa chúng lại tựa như hào sâu, bước vào cấp Vương mới có thể được coi là cao thủ có trọng lượng, thực sự quá mạnh.
"Cấp Vương không thể nhục! Một hậu bối cũng dám nhục ta, ta tất giết nó!" Khí thế của Lý Tùng Nguyên lại nâng cao thêm lần nữa, sợi tơ linh lực như đao múa lượn trong hư không, dường như giây tiếp theo sẽ ra tay với Tôn Hồng Đào.
"Lý Tùng Nguyên, ngươi đừng có oan uổng ta, ta nhục ngươi lúc nào? Ta chỉ thấy tiếng chuông này khá hay thôi mà, thế này cũng là sai à? Chẳng lẽ người nói câu này chính là ngươi sao?" Diệp Lăng Trần kinh ngạc không thôi, "Ôi chao, vậy thì ta thật sự không biết rồi, đổi nhạc chuông ngay đây."
Trên người Tôn Hồng Đào, trường bào màu đen bay phấp phới, ông khẽ mỉm cười, thản nhiên nói: "Lý Tùng Nguyên, nếu ngươi muốn động thủ, ta không ngại phụng bồi đâu."
"Chúng ta đi!" Ánh mắt Lý Tùng Nguyên như đao, lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Lăng Trần một cái rồi xoay người rời đi.
"Lần này hơi cao điệu rồi." Thiết Quân nhíu mày, thấp giọng nói.
"Cũng không sao, hơi lộ ra thực lực một chút, cũng sẽ không khiến người ta coi mình là quả hồng mềm." Tôn Hồng Đào cười xòa không bận tâm, "Cuối cùng vẫn là nhìn vào thực lực thôi."
Đoàn người bảy người chậm rãi bước đi, hiển nhiên đã trở thành tiêu điểm, tuyển thủ của các nước đều dồn ánh mắt nhìn qua, cẩn thận quét từ trên người họ, mang theo sự đánh giá.
Lần này, Trung Hoa và Đại Hàn Quốc coi như đã bước vào tầm mắt của mọi người trước tiên.
Tuy nhiên, trong lúc mọi người đang đánh giá bọn họ, Diệp Lăng Trần cũng đang quan sát những người đó. Kỹ năng Vọng Khí quét qua từng người một, rồi dừng lại một chút trên người mấy kẻ tóc vàng mắt xanh.
Khí tức bao quanh nhóm người này hoàn toàn khác biệt với võ giả, hai kẻ là màu đỏ rực như ngọn lửa, một kẻ màu vàng kim, một kẻ màu xanh lam, còn một kẻ nữa là màu xanh lục.
Người thức tỉnh sao?
Màu sắc của những luồng khí này đại diện cho thuộc tính mà họ thức tỉnh phải không, không biết so với Tu Chân thì cái nào mạnh cái nào yếu hơn.
Nơi ở được sắp xếp không thể gọi là xa hoa, kiểu dáng tương tự như một khách sạn nhỏ, bên ngoài được xây dựng bằng gỗ.
Buổi tối.
Mọi người cùng nhau ăn tối.
Tôn Hồng Đào trầm giọng nói: "Ngày mai là lễ khai mạc, không thi đấu võ thuật, khi đó sẽ được phát sóng trực tiếp tại Võ Đạo Các của các nước, chọn đối thủ theo hình thức rút thăm!
Vòng đầu tiên của chúng ta, tốt nhất đừng gặp phải người của Hy Lạp Cổ, nước Thiên Trúc và nước Mỹ!
Cao thủ các nước rất nhiều, nhưng phương thức tấn công của ba nước này các con vẫn chưa quen thuộc, gặp ngay từ đầu dễ bị thiệt, tốt nhất là nên có chuẩn bị.
Nếu vòng đầu tiên đã đụng phải người của ba nước này, cố gắng cẩn thận, lấy việc làm quen đối thủ làm chính, thực sự không được thì có thể lựa chọn từ bỏ mang tính chiến lược."
Cuộc thi không phải là chế độ loại trực tiếp một vòng, thua rồi vẫn có thể đấu với đội bại trận, người nổi bật vẫn có cơ hội quay lại.
Mọi người hiển nhiên sẽ không nghĩ như vậy.
Đã đến tham gia thi đấu, tất nhiên là cực kỳ tự tin vào thực lực của bản thân. Mọi người đều là thiên tài, sự tự tin không hề thua kém bất cứ ai, vừa gặp mặt đã chịu thua không phải phong cách của họ.
Tôn Hồng Đào biết tinh thần của mọi người, cũng không nói nhiều, mỉm cười nói: "Lần thi đấu này Võ Đạo Các cũng đã chuẩn bị vật tư hỗ trợ cho các con, ta bây giờ sẽ chia cho các con."